Yếu tố quyết định thành công 99% nhất định phải là nỗ lực!

Trong khi tất cả mọi người đều nghĩ nỗ lực là điều gì đó to tát, nó lại đơn giản từ việc thay đổi bản thân :đi ngủ sớm, tập thể dục mỗi sáng, ăn kiêng, chỉ cần thực hiện nó mỗi ngày . Vượt qua bản thân là nỗ lực luôn là nỗ lực đáng ca ngợi nhất.

Tuổi trẻ thì nhất định không được lười biếng, hãy làm thật tốt VIỆC CỦA MÌNH, không ngừng trau dồi kỹ năng, sống đời sống phong phú, sau mới mong nhận được những trái ngọt mà mình xứng đáng được nhận. Tất nhiên sẽ có những người sinh ra đã ở vạch đích, được trải sẵn hoa hồng, nhưng nếu bạn không có được cuộc đời may mắn thế, thì nhất định phải có một trái tim bản lĩnh, để dẫn dắt bản thân đi qua những vùng tối hoặc những giới hạn an toàn.

Tại sao nỗ lực lại chiếm 99%?

Câu chuyện rùa và thỏ kể nhiều rồi, nên hôm nay tui sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện thật về người bạn của tui– nó tên Như. Như ngoại hình cũng tạm không xinh lắm, nhưng dễ nhìn. Mỗi tội cái răng khểnh của nó lại không được “duyên” cho lắm nên cứ bị mọi người trêu chọc.

 Hồi đó, mỗi lần muốn tham gia các hoạt động văn nghệ của trường thì lại bị tụi bạn học bảo “mày nói còn lắp mà ở đó đòi lên hát với hò?”, “ thôi mày bỏ ý định đó đi, tao thấy hợp với phần múa hơn, còn hát thì để con Thi nó hát”.

Ai cũng nêu lý do đó với ý nghĩ rằng muốn tốt cho nó. Nói giảm nói tránh thế thôi chứ vì con Thi nó xinh hơn nên lớp mới lựa chọn nó. Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi biểu diễn của lớp. Ai ngờ, tới hôm đó con Thi nó ngủ quên thế là tới trễ. Mà xui cái là hôm trước lúc bốc thăm lớp tui là lớp biểu diễn đầu tiên. Cả lớp nháo nhào không biết làm sao để nói với giáo viên. Còn 5 phút nữa là phải ra sân khấu rồi, thế là phải thay đổi kế hoạch cho con Như lên hát. Lớp tui chưa ai biết nó hát ra sao, bởi trong lớp nó là đứa ít nói, mỗi lần đứng lên phát biểu gì là lắp bắp, đọc bài văn còn không trôi chảy nói gì hát hò.

Các bạn biết không, lúc nó ra sân khấu cầm micro chuẩn bị hát thì nhóm tụi tui chỉ cầu cho là đừng bị đứa nào ở dưới cười, thì tụi tui chỉ có nước đi về, chứ còn tâm trí đâu mà biểu diễn. Nhưng không, con Như nó cất tiếng hát thì mọi người đều im bặt để lắng nghe. Thậm chí không ai ngờ là nó còn hát hay hơn con Thi gấp nhiều lần nữa. Ngạc nhiên ở chỗ là mỗi lần nói chuyện thì lắp bắp, mà hát thì lại hay đến vậy. Nếu như con Thi hôm nay không đi trễ thì chắc lớp tui cũng mặc định Như chẳng có năng khiếu hát đâu. Hỏi ra mới biết, vì mê được hát mà nó cũng âm thầm tập luyện, hôm trước nghe lớp tui bảo vậy nó cũng nghe theo chứ không phản bác gì, chỉ hơi buồn một chút.

Mọi người đọc tới khúc này sẽ bảo rằng do con Như nó hên thôi, vì nếu Thi nó đến đúng giờ thì Như cũng đâu có cơ hội mà thể hiện tài năng. Có điều, vì Như nó không được chọn nên nó ngày càng muốn nỗ lực hơn, ngày nào cũng tập luyện, đến khi có cơ hội thì tỏa sáng thôi. May mắn không tự nhiên đến với nó, may mắn hay kì tích là một dạng của nỗ lực mà thôi

nỗ lực hết mình

Tại sao nỗ lực lại chiếm 99%

Nếu không nỗ lực tôi không biết phải sống thế nào!

Kể về con Như, con Thi đâu cho xa, tui kể về tui cho mọi người nghe nè. Ngày trước tui là con nhỏ béo ú và tui mặc định tui sẽ không ốm xuống nổi đâu, bạn bè khuyên cỡ nào tui cũng không chịu giảm cân. Tui lấy lý do là vì cơ địa, tui mập là do tui bị dị ứng với thế giới này nên mặt tui bị sưng.

Thêm nữa, tui tự nhủ với bản thân mình là nhìn tui vầy cũng ú ú thấy cưng chứ như mấy nhỏ kia toàn bộ xương khô, thấy mà ghê. Tui tự nói với bản thân tui vậy và bản thân tui tin thế thật, nhiều năm liền tui sống với niềm tin mãnh liệt đó. Ngay cả bạn trai tui cũng luôn khuyên tui đừng giảm cân gì hết “em béo anh vẫn yêu”. Câu chuyện buồn cười ở chỗ là sau này tụi tui chia tay với lý do là bạn trai tui – à nhầm bạn trai cũ của tui nói rằng “mình không hợp em à” (ủa khúc này nghe quen quen ko mọi người?)

thật ra anh ta hết chịu nổi với cái sự béo của tui rồi, nên anh ta muốn tìm cô nào đỡ béo hơn để yêu. Con trai đứa nào cũng nói không quan trọng ngoại hình của bạn gái, nói thì nói vậy chứ đứa nào mà hỏng yêu bằng mắt. Mọi người thắc mắc sao tui kể chuyện này đúng không?. Đúng, mọi thứ sẽ không có gì đáng để kể sau khi chia tay một thời gian, tui cố gắng tập trung vào bản thân mình hơn, tui chăm chỉ làm việc, làm đến 14-15 tiếng mỗi ngày và liền tù tì mấy tháng để có nhiều tiền.

Sau đó tui dành số tiền kiếm được đi du lịch, đi làm đẹp, mua vài thứ cho bản thân, và đặc biệt là tập gym. Không phải tui làm vậy vì anh bạn trai cũ kia mà là tui muốn thấy được phiên bản hoàn hảo nhất của mình, rằng tui không tự huyễn hoặc bản thân rằng mình béo cũng đẹp mà. Thế gian quá nhiều lừa đảo rồi, đừng tự lừa đảo bản thân mình nữa!

Vài tháng sau đó tui nhận được tin nhắn của anh ta, sau khi thăm hỏi như người quen cũ lâu ngày không gặp, anh ta vô thẳng vấn đề chính “trông em dạo này xinh hẳn ra nhỉ?” dường như chẳng đó chẳng phải một câu hỏi nên tui cũng không thật sự muốn trả lời, đành giả lả vài câu qua lại rồi thôi. À mà, quên kể với các bạn tui giảm cân thành công rồi nhé, giảm hẳn 10 kí luôn đấy! Một đứa lười như tui còn giảm được, tui tin mọi người cũng làm được.

Nỗ lực mỗi ngày

Nếu không nỗ lực tôi không biết phải sống thế nào

Quy luật của Malcom Galdwell 10.000 giờ để thành công và câu chuyện của tỷ phú Bill Gate.

quy luật 10.000 giờ của nỗ lực 1

Quy luật 10.000 giờ của nỗ lực

Để thật giỏi ở một lĩnh vực gì đấy bạn cần phải dành ra mười ngàn giờ để tập luyện, nếu không thì đừng hỏi tại sao tôi đã cố gắng nỗ lực rồi mà vẫn chưa thành công, câu trả lời rằng bạn chưa cố gắng đủ nhiều mà thôi.

Chắc hẳn, bạn đã biết đến lịch sử của Bill Gates. Câu chuyện của ông cũng nổi tiếng tương tự như của Beatles. Một thần đồng toán học thông minh, trẻ trung khám phá việc lập trình máy tính. Bỏ học dở chừng trường Harvard. Khởi sự một công ty máy tính có tên Microsoft với bạn bè. Bằng trí thông minh và tham vọng cũng như lòng quả cảm tuyệt đối, ông đã xây dựng nó trở thành người khổng lồ của thế giới phần mềm. Đó chỉ là đường viền ngoài rộng lớn thôi. Hãy đào vào sâu thêm một chút.

Năm 1968, Gates đã gần như sống trong phòng máy tính. Ông và những người khác bắt đầu tự dạy cho mình cách sử dụng thiết bị mới mẻ lạ lùng này. Trong khoảng thời gian bảy tháng hồi năm 1971, Gates và nhóm bạn của ông đã sử dụng máy tính suốt 1.575 giờ đồng hồ trên máy chủ của ISI, tính trung bình là 8 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần.

“Đó là nỗi ám ảnh với tôi”, Gates nói về những năm đầu tiên ở trung học của ông. “Tôi bỏ tiết thể dục. Tôi đến đó vào ban đêm. Chúng tôi lập trình vào cuối tuần. Hiếm hoi lắm mới có một tuần mà chúng tôi không tiêu tốn vào đó hai mươi hay ba mươi tiếng đồng hồ.

Nghiên cứu đã chỉ rõ rằng để có thể đạt đỉnh cao trong một lĩnh vực nào đó, chúng ta cần phải dành thời gian luyện tập, phụ thuộc vào việc bạn chăm chỉ làm việc đến đâu. Hơn thế, những người ngự trên đỉnh cao không chỉ làm việc chăm chỉ hơn hay chăm chỉ hơn nhiều so với những người khác – Họ làm việc chăm chỉ hơn rất, rất nhiều, rất nhiều.

Thực sự, sở hữu một ngoài hình và “mức nhan sắc” nhất định sẽ giúp ứng viên có một số lợi thế. Tuy nhiên, nếu không may mắn như thế, ứng viên chỉ cần có một khuôn mặt tươi tắn, luôn nở nụ cười, thái độ niềm nở, thân thiện, luôn trong trang phục sạch sẽ, gọn gàng là đã đủ gây thiện cảm cho người tuyển dụng và cả đồng nghiệp sau này.

5 lý do cần phải nỗ lực

  •  Tôi không muốn phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
  • Ý nghĩa của nỗ lực đó chính là gặp món đồ mình yêu thích có thể tuỳ ý mua ngay lập tức.
  • Mười năm trước, mọi người sẽ nhìn vào thu nhập của bố mẹ bạn để đối xử với bạn; mười năm sau mọi người sẽ nhìn vào thu nhập của bạn để đối xử với bố mẹ bạn.
  • Vì để có một ngày trở nên thật xuất sắc, có thể tự tin đứng trước mặt người mình thích Đồ không có ai tặng thì tự mua cho mình, ba mẹ cần gì thì mua cái đó, bản thân thích đi đâu thì đi đó, thấy đồ ăn mình thích thì ăn một bữa, vậy nên tất cả mọi thứ đều là do tôi tự mình nỗ lực mà có, người độc lập tài chính mới là có thể tự do, bây giờ tôi tự mình sống, nuôi một con chó, mỗi tháng gửi tiền mua quà cho ba mẹ, bạn bè xung quanh cũng ngày càng tốt hơn. Bạn là người thế nào thì người xung quanh bạn cũng là người như thế. Nỗ lực tuy mệt mỏi nhưng lại khiến bản thân an tâm.

Có ngoại hình là đủ, bạn nhầm to rồi!

Đi đâu xin việc cũng thấy thông tin tuyển dụng – có ngoại hình là một lợi thế. Hình như câu này ghi tắt làm người đọc hiểu nhầm, nguyên bản là như sau: công việc này đòi hỏi bạn phải rất chăm chỉ, kiên trì, chịu đựng áp lực cao và nếu có ngoại hình thì là lợi thế cho bạn. Tức điều kiện cần là chăm chỉ, kiên trì, chịu được áp lực công việc. Còn điều kiện đủ là ngoại hình. Vậy rõ ràng nếu không có ngoại hình tức nhiên bạn vẫn sẽ được nhận nếu bạn có những điều kiện cần kia. Không thể phủ nhận các công việc như nhân viên ngân hàng, tiếp viên hàng không, tiếp tân, nghề PG, nhân viên bán hàng, đòi hỏi yếu tố về ngoại hình, nhưng không phải ngành nghề nào cũng vậy.

Nhiều nhà tuyển dụng khẳng định mục tiêu của tuyển dụng là muốn tìm ở ứng viên khối tri thức, năng lực, chuyên môn. Còn yếu tố ngoại hình, duyên dáng chỉ có ở các “cuộc thi sắc đẹp”, không có trong mắt nhà tuyển dụng. Hiện nay, trong công tác tuyển dụng, doanh nghiệp có phần chú ý đến năng lực, trình độ chuyên môn của ứng viên nhiều hơn là đòi hỏi ngoại hình.

Ngoài những bộ phận tiếp xúc khách hàng cần có ngoại hình thì các bộ phận nghiệp vụ, kĩ thuật,… luôn cần tuyển dụng nguồn nhân sự có chuyên môn cao. Ngoài ra, nhiều nhà tuyển dụng cho rằng những ứng viên có lòng yêu nghề, đam mê sự nghiệp thì mới dốc hết trái tim với doanh nghiệp.

Tương tự, những viên có đạo đức, tư cách nghề nghiệp thì mới gắn bó lâu dài với công ty. Do đó, để lọt vào “mắt xanh” của các công ty, tổ chức doanh nghiệp ứng viên ngoài kiến thức chuyên môn sâu, cần có cá tính riêng, kiến thức xã hội sâu rộng, có tư cách đạo đức tốt. Quan trọng không kém, ứng viên phải có những kiến thức, kỹ năng mềm như giao tiếp tốt, có khả năng thuyết trình, sáng tạo và những kỹ năng tin học, ngoại ngữ,….

Tất cả yếu tố trên cùng với một nụ cười niềm nở trên gương mặt, một thái độ nhiệt tình và trang phục tươm tất, ắt hẳn ngoại hình “xấu” không còn là vấn đề khi bạn xin việc nữa.

Nỗ lực kiếm tiền 

Mễ Mông trong cuốn “Sống thực tế giữa đời thực dụng” từng nói : “tôi thích tiền, tôi thích những đồng tiền có lai lịch tôi thích những đồng tiền có lai lịch trong sạch rõ ràng, ẩn chứa hương vị của sự vất vả và kiên định, để khi cùng bạn trai hẹn hò tôi có thể phóng khoáng cầm lấy hóa đơn nói để em trả; để những khi buồn, có thể tự mình đi ăn một bữa ngon tại một nhà hàng sang trọng nhất mà không cần phải cân nhắc giá cả trên menu;

Để sau này nếu bị thất tình, tôi vẫn có căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách để trở về” kiếm tiền để có thể tự chủ tài chính, để không phụ thuộc vào bạn trai, để mua cho mình một căn nhà và có thể trở về khi buồn đều là những lý do rất bình thường nhưng lại rất hợp lý. Chính vì đam mê kiếm tiền nên cô ấy cần phải nỗ lực không ngừng nghỉ. 

Đồng tiền bản thân nó không xấu, mà chính cách con người sử dụng khiến nó bị biến chất. Chỉ cần là những đồng tiền bạn kiếm được là chính đáng, có sao đâu khi trở nên giàu có? Hãy thứ tha cho những ham muốn thực tế của chính mình. Cuộc đời bất công vốn là một chuyện tốt. Vì nó giúp mọi người chứng minh được rằng nỗ lực của họ nhất định sẽ được tưởng thưởng xứng đáng. Một quy luật bất biến rằng, ai càng cố gắng, nỗ lực dốc sức, người đó càng tự do và mạnh mẽ. Người tài giỏi tất sẽ gặp thời. Bởi vì chúng ta độc lập về kinh tế, chúng ta mới có quyền tự do lựa chọn, thậm chí kể cả tự do nhân cách. Người ta không dựa vào đồng tiền để phân chia giai cấp, mà dựa vào tư duy, vào thực lực.

Tóm lại, nếu bạn không có ngoại hình đẹp thì hãy nỗ lực tập luyện, gia cảnh bạn không tốt hãy nỗ lực kiếm tiền, luôn phấn đấu để trở thành phiên bản hoàn hảo nhất mà bản thân mong muốn, Dù cho cuộc đời không ưu ái bạn vẫn có thể dựa vào bản thân mình. Vì yếu tố quyết định thành công 99% từ sự nỗ lực của bạn mà!

130 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá