Võng du chi quyền năng tác giả – truyện võng du tự sáng tác

Phải nói là đời rất hay quả báo lên mấy người ít gây chuyện, Bội Anh bình thường nhịn nhục rất nhiều, thế mà lần này chỉ tức khí có một lần mà đã gặp quả báo. Cái đầu dây máy tính không biết từ lúc nào hở toác ra, Bội Anh trong lúc giận dữ không để ý, vừa chạm tay vào đã vớ ngay chỗ hở điện. Trước khi mất đi ý thức Bội Anh còn âm thầm nghĩ, nếu viết tiếp được sẽ để nam nữ chính chết hết đi cho bọn kia tức một thể.

[Tít…hệ thống xác nhận tinh thần của kí chủ…xác nhận…tải nạp nhân vật…thân phận hiện nay của kí chủ là Lạc Bội Anh. Tải xuống nhiệm vụ chính, sống càng lâu càng tốt, cấp độ hiện giờ của kí chủ là sơ thức…]

  • Nhân vật chính: Phong Thần x Bội Anh

  • Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn

    Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn

  • Chương một: Xuyên vào chính truyện của bản thân

Diễn đàn tiểu thuyết văn học mạng lúc này đang sôi trào vì chương kế tiếp của một bộ truyện đang nổi, Chiêu Bội Anh ngồi trước màn hình máy tính đọc từng cmt mà cảm thấy mình sắp phát điên lên được rồi. Uống một ngụm nước xong liền tức khí gõ lên phần bình luận:

“Tôi đây là tác giả, muốn viết thế nào là quyền của tôi, mấy người thích thì đọc không thích thì biến đi, làm cái gì mà cứ sồn sồn lên thế. Nhân vật tôi tạo ra, tôi muốn nó sống chết thế nào là việc của tôi, mấy người muốn nó sống thì tự viết lấy mà đọc.”

Khu vực dưới cmt ngay lập tức sôi trào, người chửi mắng người ủng hộ, Bội Anh trợn trắng mắt, rút dây máy tính.

Phải nói là đời rất hay quả báo lên mấy người ít gây chuyện, Bội Anh bình thường nhịn nhục rất nhiều, thế mà lần này chỉ tức khí có một lần mà đã gặp quả báo. Cái đầu dây máy tính không biết từ lúc nào hở toác ra, Bội Anh trong lúc giận dữ không để ý, vừa chạm tay vào đã vớ ngay chỗ hở điện. Trước khi mất đi ý thức Bội Anh còn âm thầm nghĩ, nếu viết tiếp được sẽ để nam nữ chính chết hết đi cho bọn kia tức một thể.

Một lần nữa mở mắt ra, trước mắt Bội Anh là tán lá rậm rạp.

Bội Anh: …

Giơ tay lên xem thử, vạt áo mỏng quét qua mặt mềm mại đến giật mình.

Bội Anh tiếp tục câm nín, rốt cuộc đưa tay tự nhéo tay còn lại một cái.

  • Đau!!!!

… Không phải mơ.

Bội Anh nhìn ngó xung quanh một lúc, xác định ở đây chỉ có một mình trong lòng hơi hoảng, nghĩ kĩ lại trước khi mình ở đây thì bị điện giật.

  • Chả lẽ điện giật xong mình bị điên trốn viện tới đây à?

[Tít… tít…tít…]

Bội Anh: …

[Tít…hệ thống xác nhận tinh thần của kí chủ…xác nhận…tải nạp nhân vật…thân phận hiện nay của kí chủ là Lạc Bội Anh. Tải xuống nhiệm vụ chính, sống càng lâu càng tốt, cấp độ hiện giờ của kí chủ là sơ thức…]

Bội Anh: …

[Hệ thống: Kí chủ xin trả lời, có nghe thấy tôi nói không?]

Bội Anh: …

[Hệ thống: …]

  • Vụ gì đây?

[Hệ thống: Chúc mừng kí chủ đã đăng nhập hệ thống.]

Bội Anh: …

[Hệ thống: Hiện giờ chúng ta đang ở rừng Bạch Lộ, kí chủ phải tìm đường ra khỏi đây trước.]

  • Từ từ. – Bội Anh rốt cuộc tiêu hóa xong mấy cái sự kiện đang diễn ra – Nói lại mọi chuyện từ đầu được không? Chưa kịp nuốt thông tin.

[Hệ thống: kí chủ muốn hỏi gì?]

  • Đây là mơ hay thực?

[Hệ thống: thực.]

  • Sao lại thành thế này?

[Hệ thống: kí chủ bị tai nạn, thần chủ cứu người đưa vào thân thể này.]

  • Lạc Bội Anh, rừng Bạch Lộ, đây không phải thông tin trong truyện của tôi sao?

[Hệ thống: hệ thống xác định, đây là thế giới Lộ Phi Hoa Tuyết của tác giả Chiêu Chiêu.]

Bội Anh: …

[Hệ thống: Thông báo, nhiệm vụ ngày, thoát ra khỏi rừng Bạch Lộ.]

  • Bớt giả bộ cao lãnh, vừa rồi khi tao mới thức dậy mày tí tởn lắm mà.

[Hệ thống: …]

  • Rừng Bạch Lộ, đây là đoạn thời gian Lạc Bội Anh bị lạc khỏi sư huynh đệ đồng môn sau đó gặp được nam chính phải không?

[Hệ thống: …]

  • Còn giận với dỗi nữa, tao mà chết ở đây thì mày có bị phạt không thế?

[Hệ thống: Xin kí chủ đừng vạ lây tôi.]

  • Được rồi, làm quen trước, mày tên gì?

[Hệ thống: Hệ thống mã hiệu 001 xin ra mắt kí chủ, hợp tác ăn ý.]

Bội Anh: …

[Hệ thống: Trước khi đến đây thần chủ dặn tôi không được làm phiền kí chủ, vừa rồi kí chủ không vui sao?]

  • Cứ nói chuyện bình thường.

[Hệ thống: *tung hoa* Kí chủ thật đại nhân đại lượng, xin nhận của 001 một lạy.]

Bội Anh: …

Sao tự nhiên thấy hối hận nhỉ.

[Hệ thống: Kí chủ, tôi bắt được sóng của nam chính ngay gần đây, chúng ta chạy hay ở?]

  • Nói nhảm, dĩ nhiên ở lại chờ anh ta đến đón rồi, có phải ma vương đâu mà sợ.

[Hệ thống: Kí chủ, người có thể nói chuyện với tôi bằng tâm điện, cứ nói ngoài miệng thế người ta bảo kí chủ bị bệnh đấy.]

Bội Anh: …

Giờ bắt nó câm miệng có kịp không nhỉ?

Người và “thú cưng” 001 chỉ phải chờ một lúc, người mặc một bộ đồ đen tuyền lộ vẻ ngạc nhiên, Bội Anh trân mắt nhìn hắn không nói.

[Hệ thống: Kí chủ, người nói gì đi chứ, ra vẻ tội nghiệp cầu xin người ta đưa mình về này, hoặc chạy tới ôm chân nam chính kiếm chút thiện cảm cũng được]

“001!”

[Hệ thống: Có mặt]

“Câm!”

[Hệ thống: …]

  • Cô là… làm thế nào cô ở đây được?

Nam chính thoát khỏi bất ngờ, lên tiếng hỏi thăm, Bội Anh đang hung hăng bắt hệ thống câm miệng nghe thấy giật nảy mình:

  • Tôi… tôi… đi lạc.

Có trời chứng giám, Bội Anh sớm đã quên mất đoạn hội thoại do chính mình viết ra rồi, chỉ có thể bịa lời thoại thôi. Không biết không đúng hội thoại thì có bị  làm sao không nữa, cô đọc truyện thấy mấy cái hệ thống rất thích trừ điểm người ta nha.

[Hệ thống: Kí chủ đừng lo, cốt truyện vẫn được giữ đúng hướng.]

“Cảm ơn, giờ thì câm để chị diễn.”

[Hệ thống: Kí chủ thật hung dữ mà.]

“…”

  • Ở nơi này có trận pháp, không thể rời khỏi.
  • .. – Bội Anh giả bộ ấp úng – Huynh cũng bị lạc sao? Chúng ta có thể đi chung không?

Nam chính nhìn Bội Anh thăm dò, Bội Anh nhìn lại hắn vẻ rất chân thành và sợ hãi, nam chính bật cười khẽ:

  • Muốn ra ngoài sao?

Bội Anh trong lòng chửi thầm, không muốn thì ở đây chết rục à, bố không ra khỏi đây bố vẫn sống được nhưng chị thì không nhé. Mà không đúng, con không ra khỏi đây con vẫn sống vì được má buff, còn má bây giờ không ra khỏi đây là má chết đó biết không con?

  • .. ta là người của Thanh Phong phái, Lạc Bội Anh, còn huynh?
  • Thanh Phong phái? Con gái của Lạc Hà?
  • Huynh biết ta?

Đm ngu rồi, sao lại không nhớ thằng con này của mình có thủ với Thanh Phong phái, đặc biệt là Lạc Hà chứ. Nhưng thằng con mình không lạm sát người vô tội đâu, dù có thù với Thanh Phong phái cũng là đời trước, nó sẽ không giết một người chẳng biết gì như mình cả phải không?

  • Ta không muốn nhìn thấy cô, mau rời khỏi đây đi.

Đm… thằng này… láo!!!!

  • .. ta không biết lối ra.

Mình diễn cũng nhập tâm quá đi chứ, dưới mái hiên không thể không cúi đầu, con trai à đưa má ra khỏi đây đi.

  • Hơn nữa trong khu rừng có nhiều siêu thú, ta dù biết lối ra cũng không thể rời đi được.

Bội Anh cố gắng rớt xuống giọt nước mắt lấy lòng nam chính, nếu không phải vì cái lũ súc vật kia thì cô cũng không có thèm nhờ thằng con láo này đâu. Ai bảo cô cho nó một thiên phú kinh hồn, còn cho nó thêm một sức mạnh bá đạo chứ, thôi coi như cũng có chỗ nhờ vả được.

Ngô Thiên chán ghét nhìn người trước mặt, nhưng hắn cũng không thể cứ như vậy giết Lạc Bội Anh được, vì thế hắn chỉ có thể xoay người rời đi hi vọng tránh được mối phiền phức này sớm chừng nào tốt chừng ấy. Bội Anh thấy hắn rời đi lập tức bám theo, cô biết mà, thằng con cô cô hiểu nhất, nó sẽ không động thủ giết người vậy đâu. Trong lòng tán thưởng, bề ngoài ngoan ngoãn đi theo “vị ân nhân” không biết tên, Bội Anh rốt cuộc dưới ánh mắt ghét bỏ của nam chính ra khỏi khu rừng.

[Hệ thống: Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ, điểm thưởng + 10]

“001!”

[Hệ thống: Có mặt]

“Thế giới này có quy tắc gì không?”

[Hệ thống: Có nha, kí chủ không được tự ý thay đội cốt truyện nhưng vẫn phải cố gắng sống sót. Nếu thay đổi nội dung cốt truyện, điểm sẽ bị trừ, khi điểm cốt truyện về 0 ký chủ sẽ bị loại trừ.]

“Loại trừ nghĩa là sao?”

[Hệ thống: Kí chủ vốn đã chết được Thần chủ đưa vào đây, nếu bị loại bỏ kí chủ đương nhiên sẽ chết, hơn nữa vì hồn phách sống lại trong cơ thể này nên nếu có vấn đề gì hồn phách của kí chủ cũng không còn.]

“Mày dọa tao đấy à?”

[Hệ thống: 001 được cài đặt rất nhiều chức năng, chỉ có nói dối là không có.]

“…”

Hai người còn đang mải cãi nhau thì đã có một nhóm người rầm rập chạy đến.

  • Sư muội. Sư muội có sao không? Dọa chúng ta sợ muốn chết.

Đây là…

[Hệ thống: Nhận diện, đại sư huynh Lôi Bá.]

  • Đại sư huynh! Muội không sao rồi, huynh đừng quá lo lắng.

[Hệ thống: Kí chủ quả nhiên có tài năng diễn xuất thần sầu khó ai bì kịp, lật mặt còn nhanh hơn trở bàn tay nữa. Kí chủ khi còn sống là diễn viên ư?]

“…”

“Tao là tác giả, là người khai sinh ra, à nhầm, là người đặt ra cái thế giới này đấy.”

[Hệ thống: …]

“Sợ tao chưa hả?”

  • Sư muội, muội bị sao vậy? Có phải sợ lắm không?
  • Có lẽ sư muội bị kinh hoảng quá độ,
  • Sư muội. Sư muội.

Bội Anh: …

41 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1