Với tất cả mánh khóe, ma lanh, khôn lỏi, họ sẵn sàng chà đạp lên tất cả

Bệnh khôn lỏi do  thói ích kỷ sinh ra , chỉ nghĩ đến quyền lợi của riêng mình, không hề để ý đến  người khác .  Bắt nguồn từ thói quen tiểu nông lac hậu, hẹp hòi , bảo thủ  “sống chết mặc bay. tiền thày bỏ túi “. Họ luôn đề cao cái Tôi, coi cái tôi của họ xứng đáng được hưởng ưu đãi, trọng vọng hơn người . Với tất cả mánh khóe, ma lanh, khôn lỏi, họ sẵn sàng làm tất cả, chà đạp lên tất cả để thỏa mãn ý muốn của mình.

Thói xấu này rất khó thay đổi . Khó nhưng không phải không sửa chữa được, nếu con người họ hướng thiện, sống chân thành, hiểu rõ cái Tôi chỉ là cát bụi, chỉ là giọt nước trong mênh mông biển đời .

Bệnh khôn lỏi do  thói ích kỷ sinh ra , chỉ nghĩ đến quyền lợi của riêng mình

Bệnh khôn lỏi do  thói ích kỷ sinh ra , chỉ nghĩ đến  mình .

Những kinh nghiệm ” khôn lõi đời ” của ông bố . ( giáo dục lệch lạc từ trong nhà )

Tôi có một người hàng xóm . Trước đây ông ta là cán bộ thuế vụ. Ông ta luôn khệnh khạng , luôn cho mình là khôn ngoan hơn người.  Ông cày cục, chạy vạy , xin cho thằng con trai vào làm tại một cơ quan nhà nước . Ông ta lấy làm tự hào lắm !  Ông thường lớn giọng như “Thày đời” dạy khôn thiên hạ, câu mà ông thường giao giảng là :  Đầu tư vào quan hệ là đầu tư khôn ngoan nhất !. 

Ông ta dạy thằng con ,  mới  chân ướt , chân ráo vào làm cán bộ ở công sở rằng :

  •  Bước đầu vào cơ quan , mày phải ” đi nhẹ, nói khẽ , cười duyên “. Không thể lớp bớp như ở nhà được. Để làm gì ? Để chiếm tình cảm của sếp, của những đồng nghiệp. Cái này rất quan trọng , gây ấn tượng tốt ban đầu .
  • Tiếp theo là phải biết nén cảm xúc của mình lại, nói ít nghe nhiều. Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu. Nhất là khi làm việc với sếp phải thuộc lòng câu ” Nghe nhạc đoán chương trình “. Phải đi tắt đón đầu, biết sếp muốn gì ? Thích gi ? Có vậy , sếp mới ưu ái .
  • Điều thứ ba là phải luôn tỉnh táo, biết nghi binh . Những vị trí mình thích , mình muốn nhưng không bao giờ để lộ cho đồng nghiệp biết . Nhiều khi phải đánh lạc hướng để mọi người mất cảnh giác . Thời cơ đến là OK ! . Cái đấy gọi là ….” Lườm rau / Gắp thịt ” .
  • Và điều cuối cùng là những mối quan hệ đồng nghiệp. Có câu ” Không nên chơi với những kẻ không bằng mình ” . Nó đã không bằng mình thì mình học được ở nó cái gì !? Nhiều khi mình bị thua thiệt, Tóm lại khi chọn đối tác để quan hệ  phải là… ” Thóc / Gạo gặp nhau “. 

Thằng con cứ gọi là há hốc mồm ra mà nghe những kinh nghiệm “lõi đời “ của ông bố  . Không hiểu nó có thấm không, nhưng cái zen di truyền ” con nhà Tông không giống lông cũng giống cánh.” nó được thừa hưởng, chắc đến thế hệ nó sẽ được nhân lên và điều chỉnh để “Ma lanh hơn, láu cá hơn “ những bậc tiền bối ! 

Có phải , cái quý nhất  cuộc đời là Thời gian ? ( Sai lầm từ nhà trường )

Những người khôn lỏi là những người có tính ích kỷ “thâm căn cố đế “. Cái này một phần do di truyền , kết hợp với sự giáo dục không đến nơi đến chốn ở nhà trường và bị tác động không ít ngoài xã hội . 

Một thời, nhà trường của ta dạy các trò : Cái quý nhất của cuộc đời là Thời gian . Thế là các trò bị cuốn vào một cuộc đua , bằng mọi cách tranh thủ từng phút , từng giây ,  dùng cả mánh khóe để hoàn thành chỉ tiêu được giao. Những trò đó được khen là nhanh nhẹn, tháo vát , thông minh . Còn những trò thực thà, chỉ cố gắng bằng chính năng lực của mình thì bị thua thiệt và bị chê là lề mề chậm chạp, ngu dốt .

Cái quý nhất của cuộc đời là Con người,

Cái quý nhất của cuộc đời là Con người,

 ” Trồng người”  là cốt lõi của nền tảng giáo dục . Cái quý nhất của cuộc đời là Con người, chứ không phải thời gian ! Nền văn hóa Á Đông đã khẳng định 3 tố chất quan trọng trong vũ trụ , đó là :Thiên -Địa – Nhân. Trên có Trời, dưới có đất, ở giữa là Con người. Khẳng định được cái quý nhất ,tinh hoa nhất là con người.

Với tiêu chí “100 năm trồng người” , các trò sẽ được dạy rằng : Giá trị của con người là “Nhân Cách Sống” . Khi các trò nhận thức và xác định được như vậy sẽ rèn luyện , phấn đấu, sống ngay thẳng, chính trực. 

Cho đến ngoài xã hội “Khôn ăn người . Dại người ăn “.

Câu thành ngữ trên , đã dạy con người ta thói xấu ma lanh, khôn lỏi . Đã dạy con người ta thói ích kỷ, sẵn sàng tranh giành thậm chí thủ đoạn để hưởng lợi nhiều nhất .

Trong một chuyến đi tham quan du lịch, tôi đã chứng kiến một cháu trai khoảng 8 tuổi đi cùng với mẹ . Khi cả đoàn lên ôtô , cháu trai kéo tay mẹ len lỏi lên phía trước , mồm leo lẻo : Nhanh lên mẹ ! Nhanh lên…ngồi ghế trên cho khỏi bị xóc .  Mọi người cười , khen thằng bé khôn ngoan . Tôi gặng hỏi cháu bé : Ai bảo cháu là ngồi ghế trên đỡ xóc ? Thằng bé láu lỉnh : Bố cháu bảo thế ạ ! 

Khi đến chặng nghỉ . vào khách sạn, mẹ thằng bé kéo theo hai người bạn nữa, xăm xăm chọn phòng ở tầng dưới tiện lợi nhất  ( đỡ phải leo cầu thang, bỏ ngoài tai những lời ì xèo của các cụ có tuổi ). Có một ông lắc đầu, chép miệng : Thật đúng là Rau nào / Sâu đấy .

Tôi tin rằng , với truyền thống Hiếu -Lễ, kính trên, nhường dưới , thương người như thể thương thân . Các cụ không bao giờ dạy con cháu thói ranh ma “Khôn ăn người / Dại người ăn “. Đấy chỉ là một câu nói biến thể , phản ánh đúng thực trạng  của cuộc sống . Là tiêu chí để những người vô minh hành xử ở đời .

  • Ăn được của người là khôn ngoan .
  • Kẻ  khờ dại sẽ chỉ bị người ăn . 
  • Người khôn ngoan sẽ làm ông chủ,
  • Kẻ khờ dại chỉ đáng làm đày tớ 

Những điều trên đã vô tình cổ xúy cho thói khôn lỏi ,ma lanh , láu cá . Trong đời sống cộng đồng, những kẻ khôn lỏi bao giờ cũng giành đặc quyền , đặc lợi . Thời bao cấp khó khăn, những kẻ khôn lỏi đã móc ngoặc với nhau để được hưởng tiêu chuẩn ngon hơn, nhiều hơn . Cho đến bây giờ , những kẻ khôn lỏi vẫn móc ngoặc với nhau để tham nhũng nhiều hơn , ăn hối lộ nhiều hơn. 

Không bao giờ nghĩ đến người khác.

Thói ích kỷ rõ nhất là  văn hóa ăn Buffet . Cứ như là chết đói . Lấy đồ ăn thật nhiều, không ăn hết thì bỏ lại thừa mứa . Không bao giờ nghĩ đến người khác.  Khi đi du lịch nước ngoài cũng vậy, thật là xấu hổ , không hề nghĩ đến thể diện dân tộc.

Khi đi du lịch nước ngoài cũng vậy, thật là xấu hổ

Khi đi du lịch nước ngoài cũng vậy, thật là xấu hổ

Gần đây, lại còn thói ma lanh của một số người ăn buffet hải sản. Họ vừa ăn vừa cho Tôm , cua vào trong túi mang về . Phải gọi đích danh hành động này là …ăn cắp !

Hàng động vứt rác bừa bãi cũng là thói ích kỷ. Họ bảo ” Đã có người dọn, công nhân vệ sinh ăn lương để làm gì !? ”  .   Mua bán phải xếp hàng là tìm đủ mọi cách để chen ngang lên phía trước . Khi cả hội vui vẻ ăn uống thì không sao, hễ có chuyện đôi co, thậm chí xô xát, đáng lẽ ra phải ở lại can ngăn hòa giải,  họ lại tìm cách lỉnh đi .

Lời cuối cùng .

Giả dụ ,   trái đất của chúng ta  chỉ còn lại những người ích kỷ . Lúc đó con người sẽ co lại chui vào trong vỏ ốc của riêng mình . “Sống chết mặc bay / Tiền thày bỏ túi “. “Cháy nhà hàng xóm . Bình chân như vại”. Quan hệ giữa người với người là sự đổi chác , mua bán sòng phẳng đến tàn nhẫn .

Không những họ ích kỷ, ma lanh , khôn lỏi trong cộng đồng mà ngay trong quan hệ ruột thịt họ cũng cạn tàu ráo máng , cũng chỉ nghĩ đến bản thân là trên hết ! Lúc đó , trái tim của họ đã bị xơ cứng , đóng băng . Trái đất này không còn được sưởi ấm bằng tình thương , lòng nhân ái. sự sẻ chia,  thương người như thể thương thân vv….Thiếu đi những cái đó , trái đất này sẽ chìm trong đêm trường lạnh lẽo. Trở thành một hành tinh chết ! 

Khi đó , những người “chui trong vỏ ốc ” sẽ ra sao nhỉ ? Câu hỏi dành cho các bạn .

                                                                                    Kimle

Có thể bạn quan tâm:

207 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3