Review sách: “Bên nhau trọn đời” và câu chuyện của riêng tôi

  • bởi

Lời tựa

18 tuổi thì sẽ thế nào nhỉ? Tôi cảm thấy thật lạ lẫm với tuổi 18 của mình. Kỳ thi đại học đã qua, những ngày hồi hợp chờ đợi điểm cũng đã trôi qua, ngày biết điểm chuẩn đang gần kề, nhưng có vẻ tôi không mấy bận tâm tới chuyện đó. Chỉ là, hiện tại đang là mùa hạ, cái nắng vàng chói gắt, tiếng ve ngân vang, những điểm du lịch chật ních người khiến tôi mệt mỏi. Tôi lại nhớ cậu rồi.

Kí ức không trọn vẹn

Xuân qua rồi hạ đến, đó là qui luật muôn đời. Làm gì có mùa hạ cuối? Từ “cuối” dường như chỉ thích hợp để dùng cho người đã mãi mãi ở lại tuổi mười bảy. Nhưng cậu biết không, đó thật sự là mùa hạ cuối của tôi, mùa hạ cuối cùng tôi muốn trải qua…

“Mình muốn trở thành một bác sĩ, mình muốn giúp đỡ những người giống như mẹ mình”-  Cậu vừa cười vừa nói. Đó là nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy, nó thật tự nhiên, thật trong sáng.

Có lẽ tôi thuộc kiểu người bi quan, tôi luôn nhìn mọi việc theo một cách rất khác với mọi người, và đặc biệt, tôi chưa từng tin tưởng, chưa từng thật sự mở lòng với bất kì ai, kể cả với cậu. Không phải vì tôi từng trải qua cú sốc hay nổi ám ảnh nào cả, chỉ là tôi cảm thấy thật vô nghĩa và mạo hiểm khi chia sẻ đời tư của mình với người khác.

Cậu thì hoàn toàn ngược lại, cậu thân thiện, được lòng mọi người, đặc biệt là cậu dễ tin người và quá mềm yếu, một tên con trai không nên như thế. Đó là những ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu. Với những nét khác biệt như thế, không hiểu tại sao chúng tôi lại có thể chơi thân với nhau, đến giờ tôi vẫn không hiểu và có lẽ cũng chẳng cần phải hiểu nữa. Vì cậu đã đi rồi, tôi sẽ chẳng bao giờ được gặp lại cậu nữa, sẽ chẳng bao giờ được chạm vào cậu nữa, người bạn thân duy nhất của tôi, người từng hứa sẽ không bao giờ bỏ tôi một mình đã thật sự bỏ tôi mà đi…

Cậu mắc bệnh ung thư. Ai có thể tưởng tượng một cậu trai cao lớn, chỉ mới mười bảy tuổi đầu lại mang trong mình căn bệnh quái ác ấy?

Căn bệnh đã hủy hoại cậu một cách nhanh chóng và tàn nhẫn. Chỉ hai tháng từ ngày phát bệnh mà cậu đã gầy đi trông thấy. Khuôn mặt đẹp trai trở nên hốc hác, đôi mắt vô hồn, môi tái nhợt. Thời gian đầu cậu vẫn tự mình ngồi dậy được, nhưng càng về sau, sức khỏe cậu yếu dần. Trong những ngày cuối cùng, sự sống của cậu chỉ còn được níu kéo nhờ máy thở oxi, bác sĩ nói chỉ cần người nhà đồng ý rút ống, cậu sẽ ra đi. Nhưng làm sao ba cậu đành lòng? Cậu là hi vọng cuối cùng của bác ấy, là tình yêu duy nhất của bác ấy.

Cậu đã cố gắng chiến đấu với sự chết một cách đau đớn. Nhưng, phép màu quả thực chỉ có trên phim ảnh, cậu ra đi vào một buổi chiều mùa hạ. Những âm thanh của buổi chiều hôm ấy trở thành một ám ảnh trong tôi. Tiếng ve du dương hòa cùng tiếng khóc của ba cậu, tiếng khóc của bạn bè, tiếng oán thán của một ai đó,… tất cả như quện lại với nhau tạo thành một khối, đè nặng lên trái tim tôi. Tôi cũng không biết hôm cậu ra đi tôi có khóc hay không. Mất đi một người bạn, có lẽ tôi đã khóc. Nhưng nhìn một người bạn được giải thoát khỏi sự đau đớn và biết cậu ấy sắp gặp lại mẹ, có lẽ tôi đã khẽ mỉm cười… Những hình ảnh của ngày hôm đó cứ mờ ảo, đứt gãy trong kí ức, không cách nào tập hợp chúng lại một cách nguyên vẹn được.

“Cậu khóc đấy à?”- cô bạn ngồi cạnh từ lúc nào khẽ đẩy vai tôi.

“Hả? Không, chỉ là nóng quá!”- tôi đưa tay gạt nước mắt.

“Nóng đến đổ mồ hôi mắt hả?”- cô bạn khẽ cười.

“Nóng và chói mắt nữa”- tôi đáp

Cô bạn chợt im lặng, một khoảng trống vô hình xuất hiện giữa chúng tôi, sự im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Ban đầu tôi vẫn cố chờ đợi câu trả lời, nhưng rồi tôi từ bỏ, chúng tôi im lặng cùng nhìn về một hướng.

“Cậu có thích cậu ấy không?”- sau một hồi im lặng, người bên cạnh khẽ lên tiếng bằng một giọng rất trầm, rất nhỏ.

“Thích ai?”

“An”

“Cậu ấy đi rồi!”- Tôi khẽ thở dài.

“Lúc trước?”- giọng Nhi vẫn nhỏ nhẹ, nhưng tôi cảm nhận được có một chút hờn dỗi. Hai năm, đã hai năm trôi qua nhưng giữa tôi và Nhi vẫn có một khúc mắc không thể làm rõ được.

“Tụi mình là bạn”- tôi, Nhi và An biết nhau từ năm lớp 10, ở cái tuổi 16 ấy, tôi nghĩ còn quá sớm để kết luận về một sự rung động. Thật ra đến giờ tôi vẫn chưa hiểu thế nào là tình yêu, tuổi 18 vẫn còn là quá sớm?!

“Mình đã từng rất ganh tị với cậu, lúc ấy, mình rất ghét cậu!”- Nhi lại nhắc về quãng thời gian căng thẳng trong tình bạn của cúng tôi.

“…” Tôi im lặng, đó là cách tôi vẫn thường sử dụng mỗi khi ai đó nhắc về An, về những kí ức có cậu trong đó.

“An thì thích cậu, cậu ấy nói với mình như thế, vào hôm mà cậu cổ vũ mình tỏ tình với cậu ấy”

“Vậy à!”- Tôi đáp, cái tên nhóc trẻ con ấy mà cũng biết rung động sao? Tôi khẽ mỉm cười, cũng không biết mình cười vì điều gì nữa.

“Đừng nói chuyện bằng giọng điệu vô tâm như thế được không? Dù cậu có thừa nhận hay không thì mình vẫn cho rằng cậu thích cậu ấy. Hai người… rất xứng đôi.”- Nhi nói lớn hơn một chút, rồi lại lí nhí, câu cuối cùng dường như không phát ra tiếng, tôi chỉ nhìn thấy khẩu hình miệng của cậu ấy.

“Cậu ấy đi rồi, ai thích ai cũng đâu còn quan trọng nữa!”

“Hôm đó cậu không khóc, sao lại không khóc? Mình cứ nghĩ cậu phải là người khóc nhiều nhất?”- Nhi lại bắt đầu những câu hỏi không đầu không đuôi.

“Mình không biết”- Thì ra hôm cậu đi mình đã không khóc. Giờ này chắc cậu đã gặp lại mẹ, cậu không còn đau đớn và không phải tiêm thuốc mỗi ngày nữa- cậu đã nói với mình rằng cậu sợ bị tiêm lắm mà!

“Hai người hiểu nhau thật!”- Nhi khẽ mỉm cười rồi đứng dậy, đi về phía đám đông đang vui chơi hào hứng ở phía đối diện.

Tôi vẫn ngồi một mình trên bãi cát, nhìn mọi người vui chơi. Đúng là chỉ cậu hiểu mình! Nếu có cậu ở đây, chắc chắn cậu sẽ ngồi lại cạnh mình và nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Cậu ít khi nói chuyện, nhưng với mình cậu lại nói rất nhiều, lại còn bày những trò ngốc nghếch nữa… Nhưng cậu đi rồi. Nhi không thích việc mình cứ nhắc đi nhắc lại câu “Cậu đi rồi”, nhưng đó là sự thật, dù mình không nhắc thì nó vẫn cứ là sự thật thôi. Con người thường thích chối bỏ sự thật nhỉ? Có phải vì nó quá tàn nhẫn?

Hôm nay là mùa hạ đấy! Biển mùa này đẹp lắm, cậu thích biển, mình nhớ không sai chứ? Mình không thể cứ mãi nhìn về phía cậu, cậu vẫn ở đó, mãi mãi ở lại quá khứ, còn mình đang ở hiện tại và sẽ chỉ đi về phía tương lai. Xin lỗi vì mình không thể mãi mãi ở bên cậu. Xin lỗi vì mình không thể mãi nhớ về cậu. Mình phải trưởng thành rồi. Tạm biệt cậu bạn năm 17 tuổi của mình, tạm biệt tuổi 17 của mình và tạm biệt cả tấm áo trắng học trò hồn nhiên nữa. Mình 18 tuổi rồi!

Vài lời nhắn nhủ

Đây là lần đầu tôi thử sức với thể loại truyện ngắn. Quả thực khi chuẩn bị viết, tôi đã nghĩ trong đầu rất nhiều từ ngữ hay ho nhưng khi chính thức viết tô lại không thể diễn đạt trọn vẹn những gì mình muốn nói. Vì thế, mong bạn hãy đóng góp thêm những ý kiến quý báu của mình để giúp tôi có thể học hỏi và điều chỉnh cách viết cho hay hơn. Cảm ơn bạn!

Một vài đầu sách cùng chủ đề mà tôi tâm đắc

1.Bên nhau trọn đời – Tác giả Cố Mạn

Là bộ truyện nổi tiếng bậc nhất của thể loại ngôn tình thanh xuân vườn trường, không chỉ được biết đến là một tác phẩm ngôn tình được nhiều độc giả yêu thích. “Bên nhau trọn đời” đã được chuyển thể thành phim, bộ phim đã khiến nhiều khán giả thổn thức với mối tình của Hà Dĩ Thâm – Triệu Mặc Sênh. “Bên nhau trọn đời” là tác phẩm tiêu biểu của Cố Mạn – tác giả quen thuộc với những ai yêu thích thể loại ngôn tình. Nếu bạn là người yêu thích những câu chuyện với nội dung “gương vỡ lại lành”, nam chính si tình hay nữ chính đáng yêu với câu chuyện tình yêu ngọt ngào, không quá ngược tâm, không quá kịch tính nhưng đủ ấm áp, đủ rung động thì đây là tác phẩm dành cho bạn.

Thông tin về sách:

  • Nhà xuất bản: NXB Lao Động
  • Số trang: 440
  • Gía bìa: 125 000đ
a1aa422c91a7623a71019aadd861bf40

Bìa sách Bên nhau trọn đời

2.Mãi mãi là bao xa- Diệp Lạc Vô Tâm

“Mãi mãi là bao xa” là tác phẩm ngôn tình thanh xuân vườn trường, sư đồ luyến kinh điển. Được nhiều bạn đọc ưu ái xem là quyển sách gối đầu giường. Mối tình thanh xuân đầy duyên nợ của giáo sư Dương Lam Hàng và cô sinh viên Bạch Lăng Lăng thực sự đã khiến trái tim độc giả thổn thức khôn nguôi. Chuyện tình của chàng giáo sư “dung mạo không có cảm giác an toàn” và cô sinh viên trẻ trung, xinh đẹp, ngọt ngào trong “Mãi mãi là bao xa” vừa lạ, vừa quen…bởi nó tựa như giấc mơ thanh xuân của rất nhiều độc giả. Đây hứa hẹn sẽ là một làn gió mới thổi mát tâm hồn trong những ngày hè.

Thông tin về sách

  • Nhà xuất bản: NXB Văn Học
  • Số trang: 590
  • Gía bìa: 135 000đ
bia mai mai la bao xa tb 5 2018 master

Bìa sách Mãi mãi là bao xa

3.Yêu em từ cái nhìn đầu tiên- Cố Mạn

“Yêu em từ cái nhìn đầu tiên” là bộ tiểu thuyết ngôn tình thanh xuân vườn trường không thể không kể đến. Bộ truyện này từng khiến không ít độc giả say mê thậm chí là cất công tìm kiếm đại thần Tiêu Nại của riêng mình, nữ chính Bối Vi Vi trở thành hình tượng mà nhiều độc giả nữ hướng tới. Sau khi chuyển thể, bộ phim “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên” cũng khiến độc giả “phát cuồng” trong thời gian dài. Mối tình “võng du” vườn trường chân thực, ngọt ngào, nói không với những tình tiết cẩu huyết, đây sẽ là quyển sách dành cho những ai thích đọc về tình yêu nhưng lại ghét “sến”.

Thông tin về sách

  • Công ty phát hành: Quảng Văn
  • Tác giả: Cố mạn
  • Ngày xuất bản: 10-2014
  • Kích thước: 13.5 x 20.5 cm
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Văn Học
  • Gía bìa: 119 000đ
yeu em tu cai nhin dau tien 1 1

Bìa sách Yêu em từ cái nhìn đầu tiên

Địa chỉ mua sách:

123 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1