Viết- công cụ rút ngắn thời gian “chông chênh” của tuổi trẻ

  • bởi

Hồi cấp 1, đi học thầy cô bắt tập đọc, tập đánh vần và cả tập viết. Chẳng thiếu những cuộc thi ” Vở sạch chữ đẹp” mỗi năm để tôn vinh cái khiếu viết sạch, đẹp của các em nhỏ.

Rồi bắt đầu xuất hiện môn tập làm văn. Nào là tả chó, tả mèo, nào là tả mẹ, tả cha, nào là nghị luận xã hội, nào là cảm nhận về bài thơ này, bài văn kia.

Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các em không thích môn tập làm văn, cũng một phần vì bị ép phải “viết” theo khuôn khổ, cũng một phần vì từ ngữ thì chưa phong phú, đầu óc thì non nớt chưa có chính kiến riêng và cũng vì một phần vì nó “khó”.

Vở sạch chữ đẹp

Vở sạch chữ đẹp

Viết lách theo chương trình phổ thông

Hồi cấp 1, đi học thầy cô bắt tập đọc, tập đánh vần và cả tập viết. Chẳng thiếu những cuộc thi ” Vở sạch chữ đẹp” mỗi năm để tôn vinh cái khiếu viết sạch, đẹp của các em nhỏ.

Rồi bắt đầu xuất hiện môn tập làm văn. Nào là tả chó, tả mèo, nào là tả mẹ, tả cha, nào là nghị luận xã hội, nào là cảm nhận về bài thơ này, bài văn kia.

Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các em không thích môn tập làm văn, cũng một phần vì bị ép phải “viết” theo khuôn khổ, cũng một phần vì từ ngữ thì chưa phong phú, đầu óc thì non nớt chưa có chính kiến riêng và cũng vì một phần vì nó “khó”.

Môn tập làm văn

Môn tập làm văn

Lên cấp 3, không gọi là tập làm văn nữa mà vắn tắt là môn Văn học. Cũng như cấp 2 nhưng ở trình độ cao hơn, phải viết nhiều hơn, phải lấy ví dụ sâu sắc hơn, phải bình những bài văn khó ăn hơn.

Nhưng mà cũng phải thôi, lớn hơn, có nhiều kiến thức hơn rồi, ai lại yêu cầu thấp, để bản thân thụt lùi đi sao?

Viết lách ngoài giờ trên trường

Nhớ hồi năm lớp 6, cô giáo chủ nhiệm của mình là giáo viên dạy văn, đã bắt cả lớp mỗi đứa phải có một cuốn nhật ký riêng của mình. Mỗi ngày đều phải viết, hoặc lâu lâu có điều gì vui phải viết, nhưng cuối năm nộp lại cho cô mà viết không được một nửa quyển là sẽ bị xếp hạnh kiểm trừ đi một bậc.

Đứa nào cũng lo sợ và dần dà cũng có thói quen viết nhật ký mà cô đã từ ép buộc chuyển sang tự nguyện. Lâu lâu mấy đứa lên lớp kể với nhau đọc lại thấy vui kinh khủng.

Đó là khởi nguồn cho việc mình vẫn giữ viết lách là một thói quen của mình. Sau này mình có nhiều hơn một cuốn nhật ký để ghi chép, để viết mỗi khi bản thân có câu chuyện đáng nhớ.

Viết nhật ký của mình

Viết nhật ký của mình

Có những thứ chỉ có thể nói ra, nhưng cũng có những thứ chỉ có thể viết ra.

Cuộc sống của bạn có biết bao nhiêu câu chuyện xảy ra mỗi ngày, nếu bạn chọn viết nó ra thì sau này vô tình khi đọc lại, bạn sẽ thấy nhiều chiều, nhiều góc nhìn mới từ nó, có thể là ngớ ngẩn, có thể là vui, cũng có thể buồn, dù sao thì đó cũng là những thanh âm mà bạn sẽ được nếm trải lại một lần nữa.

Viết lách cho bản thân mình

Chẳng phải vì lời hù dọa hạ hạnh kiểm của cô, cũng chẳng phải viết nhật ký để lưu giữ kỷ niệm. Viết, đơn giản vì nó khiến mình dễ chịu. Có thể chỉ là viết ra những điều cần làm trong ngày và vui vẻ, nhảy chân sáo khi có thể lấy bút tick vào những việc đã hoàn thành.

Cũng có thể viết ra những quan điểm riêng của bản thân về một sự việc đã gặp trong ngày hoặc một triết lý mà bạn tự ngộ nhận ra.

Thật thoải mái khi có thể dùng việc viết lách để diễn tả những thử ngổn ngang, những câu chuyện của riêng bạn để bản thân được giải tỏa, hoặc làm cho bản thân trở nên tích cực hơn. 

Viết lách thể hiện cái tôi của bạn với mọi người

Ngày này, khi mạng xã hội càng trở nên phổ biến. Tài khoản Facebook, Instagram, Twitter, Zalo,… của bạn là thế giới của riêng bạn.

Bạn có thể thoải mái viết lên những cảm xúc của mình, chia sẻ câu chuyện hoặc những điều hay ho mà bạn thấy. Khi đăng tải những điều đó, vô tình danh sách bạn bè của bạn có thể nhìn thấy được. Họ biết được bạn đang quan tâm điều gì, một phần tính cách của bạn như thế nào, khác biệt của bạn với mọi người ra sao?

Tuy nhiên, lưu ý cho bạn là đừng viết những điều tiêu cực, cái nhìn phiến diện không tích cực, đừng biến “ngôi nhà riêng” của bạn toàn màu xám xịt và u buồn không gam màu sáng.

Bạn có thể viết những điều không vui trong cuộc sống, nhưng sau đó hãy để cho bản thân mình thấy được bài học vực bạn dậy, tự tay vẽ lên những gam màu sáng trong cả câu chuyện không mấy vui vẻ của bạn.

Viết trên mạng xã hội

Viết trên mạng xã hội

Hoặc bạn có thể viết ra những điều khiến bạn mệt mỏi, tiêu cực và để chế độ riêng mình tôi. Để giải tỏa ngay stress của mình mà không gây ảnh hưởng đến cảm xúc của người khác.

Và như đã nói ở trên, bạn có thể viết để bày tỏ quan điểm về một chuyện bạn gặp hoặc những triết lý bạn nhận ra trong quá trình tiếp xúc với mọi người bằng ” Lối văn” của chính mình.

Điều đó rõ ràng là  mọi người đã nhận ra ” cái tôi” riêng của bạn , bạn càng viết nhiều ” chất riêng” cảu bạn càng khác biệt so với mọi người.

Viết lách tôi luyện bản thân bạn tinh tế hơn

Việc thường xuyên viết: viết nhật ký, viết quan điểm, viết ra sự giác ngộ cuộc đời,…. Dù viết gì, viết theo lối chuyên nghiệp hay nghiệp dư thì bạn vẫn được rèn luyện hệ thống tư duy, sắp xếp câu từ, trình bày những luận điểm một cách rạch ròi, mạch lạc. Vô hình chung những thứ bạn luyện được trong quá trình viết sẽ khiến bạn trở nên nhạy bén và sâu sắc hơn.

Khi viết một thời gian, đủ chín muồi, bạn sẽ dần dà tìm đến được ý nghĩa tối hậu của cuộc sống là gì?

Mục đích của cuộc đời bạn là gì? Viết đủ lâu ngòi bút bạn càng sắc lẹm, chỉ cần dùng những từ ngữ đơn giản nhưng đúng, đủ và ý nghĩa sâu xa.

Viết blog cá nhân

Viết blog cá nhân

Rèn luyện việc viết, cũng như bạn rèn luyện bản thân bạn trở nên chín chắn và có chiều sâu hơn.

Vì vậy, dù ban đầu việc viết lách đối với bạn thật khó khăn. Viết câu từ đọc không trôi chảy, “bí từ”, chưa biết đâu là “con mắt” của cả bài viết nhưng hãy cứ duy trì việc viết.

Bắt đầu từ những chủ đề, những câu chuyện bạn thích nhất và hãy hoàn thành nó ngay, đừng quá khắt khe với bản thân vì “Hoàn thành hơn hoàn hảo” mà. Có mới thì mới có cũ. Hãy cố gắng duy trì việc viết vì nó tốt như việc đọc sách mỗi ngày vậy!

208 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.9 / 5. Số đánh giá 7