Vì sao bạn nên nghe bản nhạc “Four Seasons” Vivaldi

Nhẹ nhàng, tươi sáng, vui vẻ và là một trong những giai điệu quen thuộc nhất đại diện cho âm nhạc thế kỉ 18. Nó được dùng trong vô số các bộ phim hay hay quảng cáo trên truyền hình. Nhưng ẩn sâu trong những nốt nhạc từ tiếng đàn vĩ cầm đầy thanh cao đó là một câu chuyện được kể hết sức sinh động. Đoạn mở đầu có tên “Mùa xuân“, nổi tiếng một phần vì âm thanh êm dịu của nó. Tuy nhiên phải được đặt cùng với “Mùa hạ“, “Mùa thu“, “Mùa đông“, một bức tranh đầy màu sắc mang tên “Bốn mùa” mới được hiện ra một cách đầy đủ dưới phím đàn của nhà soạn nhạc đại tài, Antonio Vivaldi.

Bản nhạc Bốn mùa của Antonio Vivaldi luôn có sức sống vĩnh cửu

Bản nhạc “Bốn mùa” của Antonio Vivaldi luôn có sức sống vĩnh cửu.

1. Tiểu sử của Vivaldi.

Antonio Lucio Vivaldi là một nhà soạn nhạc người Ý thời kỳ Baroque, nghệ sĩ vĩ cầm bậc thầy, giảng viên âm nhạc đồng thời là một linh mục. Sinh ở Venice, ông được đánh giá là một trong những nhà soạn nhạc vĩ đại nhất thời kỳ Baroque, trong suốt cuộc đời ông, sức ảnh hưởng của ông lan rộng trên khắp châu Âu. Ông thường được biết đến với các concerto viết cho nhiều nhạc cụ, cho violon và nhiều nhạc cụ khác, cũng như các bản hợp xướng cho nhà thờ và hơn bốn mươi vở opera. Ông nổi tiếng với bộ concerto cho vĩ cầm mang tên “Bốn mùa” (Le quattro stagioni).

Antonio Vivaldi nhà soạn nhạc đại tài của thế kỉ 18

Antonio Vivaldi – nhà soạn nhạc đại tài của thế kỉ 18

Sau cái chết của ông, âm nhạc của ông đã đi vào quên lãng cho đến khi được hồi sinh mạnh mẽ vào thế kỷ 20. Ngày nay, ông được xếp vào một trong những nhà soạn nhạc baroque nổi tiếng nhất và được nhiều người thu âm nhất, chỉ đứng sau Johann Sebastian Bach, người cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc của Vivaldi.

2. Nguồn gốc của bản nhạc.

Ở thời điểm bản nhạc ra đời, tại Amsterdam năm 1725, nó được hợp tấu với thơ và miêu tả chính xác đặc trưng của mùa mà Vivaldi chủ đích thể hiện bằng ngôn từ âm nhạc. Bằng việc đưa ra một cốt truyện cụ thể cho nhạc thính phòng, ông đã đi trước thời đại mình đang sinh sống rất rất xa. Nếu ai đó cùng lúc đọc bài thơ và nghe bản nhạc của Vivaldi, họ sẽ nhận ra từng câu chữ trong bài thơ sẽ hòa hợp đồng điệu đến diệu kì với hình ảnh âm nhạc.

Đằng sau những nốt nhạc là một câu chuyện sống động

Đằng sau những nốt nhạc là một câu chuyện sống động.

3. Bản nhạc “Mùa xuân”.

Ở đó, chúng ta được kể rằng những chú chim cất tiếng hót chào mừng mùa xuân bằng bài hát vui tươi. Tuy nhiên, ngay sau đó, một cơn bão ập tới. Không những có sấm và chớp trong âm nhạc, mà thậm chí đã xuất hiện thêm nhiều những chú chim khác. Chúng ướt, sợ hãi và buồn bã. 

Vivaldi đã đi trước thời đại mình sinh sống rất rất xa

Vivaldi như được đến từ tương lai, đã đi trước thời đại mình sinh sống rất rất xa.

4. Bản nhạc “Mùa hạ”.

Tiếng nhạc du dương chậm rãi và từng nốt nhạc như được kéo dãn ra, miêu tả chính xác không khí oi ả vào một ngày trưa hè. Chim cu gáy như đang hát lên tên mình bằng tiếng Ý: “Tortorella”, trước khi một trận mưa bão ập xuống và san bằng cả cánh đồng. Âm nhạc dồn dập như những cơn giông kéo đến cuốn bay đi tất cả.

Không khí oi ả của mùa hạ trước khi những cơn giông ập đến

Không khí oi ả của mùa hạ trước khi những cơn giông ập đến.

5. Bản nhạc “Mùa thu”.

“Mùa thu” được miêu tả là mùa đi săn, khi hình ảnh những thợ săn hăng hái kéo nhau đuổi bắt con mồi. Âm nhạc lại trở nên nhộn nhịp và hào hứng, như muốn giục giã con người ta lao động hăng say.

Những nốt nhạc hào hứng của mùa thu

Những nốt nhạc hào hứng của mùa thu.

6. Bản nhạc “Mùa đông”.

“Mùa đông” bắt đầu bằng tiếng răng lập cập trong lạnh giá, trước khi được trú chân và nghỉ ngơi bên bếp lửa lách tách đầy ấm áp. Sau đó, bản nhạc quay vỡ òa trong cơn bão tuyết, nơi ai đó sẽ trượt ngã trên nền băng. Trong những ngày tháng đầu tiên của mùa đông này, cũng là lúc năm cũ đang dần khép lại, đồng thời là sự tìm hiểu về “Bốn mùa” của Vivaldi. 

Khi được trú chân và nghỉ ngơi bên bếp lửa lách tách đầy ấm áp

Khi được trú chân và nghỉ ngơi bên bếp lửa lách tách đầy ấm áp

7. Lời kết của bài viết.

Cho đến tận đầu thế kỉ 19, những bản nhạc thính phòng đầy cảm xúc như vậy mới trở nên phổ biến và được công chúng đón nhận rộng rãi. Trước đó những dàn nhạc lớn và đa dạng đã chiếm ưu thế, với đầy đủ những bộ dây, bộ hơi và bộ gõ để có thể kể được một câu chuyện sống động. Nhưng Vivaldi đã thành công, khi ông chỉ có cây đàn vĩ cầm cùng bộ dây và phong cầm làm bạn.

Khác với nhà soạn nhạc Bach đương thời, Vivaldi không mấy hứng thú với những tẩu pháp phức tạp. Ông luôn muốn mang sự vui thú đến với thính giả của mình một cách dễ dàng nhất, bằng những giai điệu sẽ được bật lại trong một bản nhạc, như để nhắc lại cho chúng ta thấy những nơi chúng ta đã từng được âm nhạc của ông đưa đến.

Vì thế trạng thái đầu tiên của bản “Mùa xuân”  bắt đầu bằng chủ đề của mùa xuân, và cũng chính giai điệu vui tươi ấy lại khép lại cho bản “Mùa đông”, với chỉ một chút khác biệt, khép lại một chu kì bốn mùa trong một năm. Đó là một cách hết sức truyền cảm để thu hút thính giả, và Vivaldi, xứng đáng là một trong những nghệ sĩ violin sáng giá nhất đầu thế kỉ 19.

Nguồn : TED-Ed

Đọc thêm các bài viết của mình tại các bài viết khác của imcinnamon

151 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1