Tự truyện “Những ngày mưa khóc” dự thi cuộc thi viết “Mưa”

  • “Một lá thư không chỉ được truyền đạt bằng các con chữ. Một lá thư, giống như một cuốn sách, có thể đọc được bằng cách ngửi, sờ mó, vuốt ve.
  •  Vì thế người thông minh sẽ nói, “Vậy tiếp tục đi, đọc coi thư nói gì với bạn!” trong khi kẻ chậm hiểu sẽ nói, “Vậy tiếp đi, đọc coi hắn viết gì trong đó!”
  • Nhưng hãy chậm rãi và từ tốn, vì cảm xúc chất chứa ở đây rất nhẹ nhàng, em cố gắng cũng không vội được đâu.

Vậy em hãy thật kĩ những thứ anh viết, để thấy được dưới bầu trời ấy, vào ngày ấy, những đám mây còn xoay vòng trên đỉnh đầu đã khóc như thế nào. Và tôi xin lỗi, khi để nổi buồn đến với em, nhưng cuộc sống cần có những gia vị như thế này, yêu em, ngàn lần yêu em. 

BB6457E9 1508 4584 8255 A5550B305D11
Em

Buổi chiều của những hạt mưa..

 Tôi mở cửa bước vào phòng, em đang ngồi thẫn thờ nhìn về phía chân trời chờ màn đêm buông. Ngoài cửa sổ mưa rơi rã rích. Bất chợt em ngoảng lại như đã chờ tôi từ lâu :

– Mưa đẹp anh nhỉ, em đã ngắm nó suốt 4 tiếng rồi !

 Tôi biết em buồn, chỉ khi buồn người ta mới yêu mưa lâu như vậy.

 Kéo ghế lại, ngồi xuống cạnh bên em. Gật gù :

– Ừ, cơn mưa nào mà chẳng đẹp, nhất là với cái Đà Nẵng khô cằn này.

 Em đáp lại bằng nụ cười thật khẽ.

 Cả hai rơi vào im lặng, đăm chiêu vào khung cửa mưa giăng.

– Em lại nhớ hắn ta à ? Tôi cất lời.

– Không ! Em đáp gọn lỏn.

– Đừng dối lòng, em đã bao giờ yêu mưa đâu.

– Ai bảo anh là không, em yêu, em yêu mưa lâu nay rồi !

– Lâu là bao nhiêu ? Tôi cúi đầu cười nhạt.

– 168 ngày… Em ngập ngừng. 

C459E965 6D6D 480A BC4E 4C9A3E65C198
Trống

 Biết mình đã vừa sai, tôi im lặng, chìm đắm vào cơn mưa thêm một lần nữa. Dường như tôi cũng bắt đầu thấy yêu mưa.

 Nỗi buồn lan toả khắp phòng, tôi và em như hoà vào những hạt mưa đang rơi thành dòng ngoài kia, nặng trĩu. Sợ mình chẳng đủ bình tĩnh rồi lại thốt lên điều gì đó không phải, tôi đứng dậy mở cửa phòng đi ra.

Đám mây mù che hoài đời nhau…

–  Anh ở yên đó với em, em không muốn ghét mưa thêm một giây phút nào nữa.

– Được thôi…Tôi quay lại ngồi xuống bên em !

 Nhưng không nhìn mưa, tôi quay sang nhìn em thật kĩ, đón chờ.

– Đã 168 ngày rồi, từ khi cơn mưa cuối cùng ấy rơi. Em đã không còn là em, anh biết mà Phương.

Ừ, anh biết !Ai mà hiểu em hơn anh được !

– Vậy thì ngồi im mà lắng nghe những ngày ấy mưa đã khóc ra sao !!!

C9D3EA32 28E6 4308 B371 B78A6FA903A3
Không hay

….

Em gặp anh ta vào một ngày mưa tầm tã giữa tháng 3, thật lạ, vì vốn dĩ ngần ấy tuổi đời lớn lên ở đây, chưa bao giờ em thấy thành phố này mưa như thế. Anh biết đấy, em vẫn hay lang thang cà phê một mình như thói quen, hôm ấy cũng vậy, vẫn quán cũ, thức uống quen, và thả hồn vào cơn mưa lạ. Nhưng không chỉ có em và mưa nhìn nhau, mà có cả anh ta. Anh ấy nhìn em rất lâu, như đã quen từ tận bao giờ. Anh biết không, ánh mắt ấy chỉ là lần đầu nhưng trìu mến đến lạ lùng, còn em thì ngại ngùng, chỉ đáp lại đôi ba lần thẹn thùng lén nhìn qua. Và lần nào, cũng bắt gặp ánh mắt ấy. Em thật sự mất trí bởi nó. Ngu ngốc thật..

Và chuyện mưa, sao làm em tê tái.

 Cũng bởi vì ngu ngốc, em đã làm cái việc mà trước giờ chưa bao giờ em nghĩ có thể xảy ra, em cho số điện thoại của mình khi anh ta mở lời. Và Phương ạ, em đã yêu. Rất đỗi ngọt ngào, như cái tuổi 19 em đang sống vậy.

  Chuyện yêu của cả hai đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn chua chát, nhưng mà, em chưa từng hối hận. Nó không lãng mạn đâu Phương, không có những chiều bên mưa, vì thành phố này đâu có thế, cũng       không lạnh lẽo dưới bầu trời đầy mây ấm áp mà anh từng viết cho người khác đọc, nó chỉ đơn giản  lặng lẽ cháy đượm trong tim hai đứa từng ngày. 

Rồi thành phố lại một lần nữa tha thiết với em, mưa bỗng rơi vào một chiều hoe nắng cháy .Hôm ấy xong tiết cuối, anh ấy đón em, xe hỏng, cả hai chọn cách đi bộ dưới mưa, suốt một chặn đường dài, em ngẫm như là mình đang không về nhà mà đã đi hết một vòng thành phố. Hai mái đầu được che bằng chiếc ô màu xám, có sẵn ở Vinmart. Ngỡ ngàng là, nụ hôn đầu em đã trao đi ở con dốc trước nhà mình, dưới cơn mưa thứ hai trước khi anh ấy tạm biệt em về . Suốt đêm ấy em đã không ngủ vì say đắm, anh biết không, cả cánh đồng hoa nở rộ trong tim em. Ôi tình yêu…

E5D9F473 F58A 403E 8E0A 4DC5E2E413A7
Anh à

  Và rồi cơn mưa cuối cùng cũng rơi, nhưng là rơi vào tim em. Em chẳng biết, mình đã sai ở đâu, mà khiến cho thành phố này lẫn anh ta bội bạc với em. 

Hôm ấy, mưa không đến sau cơn giông chiều, nó đã tỉ tê từ sáng sớm. Đà Nẵng này luôn lạ, nhưng em chẳng ngờ là nó lại lạ với chính cả em. 

Anh cũng hiểu mà Phương, tan vỡ nào mà không có vài vết nứt phía trước. Chuyện em cũng vậy trước cơn mưa cuối cùng. Em và anh ta cãi vã vì những thứ vặt vãnh hàng ngày, như những cơn hờn dỗi ở thanh xuân hay có. Nhưng, lần này, anh ta bỏ em thật, không một lần níu kéo. Đến giờ khi đã đủ bình tĩnh để trải lòng, nhưng em vẫn thắc mắc vô ngần.

 Dưới cơn mưa ấy, em bỏ lại chiếc ô và cúi đầu chạy điên cuồng khi thấy “Anh ấy siết chặt cô gái nào đấy trong vòng tay mình”. Hỡi ôi giây phút ấy tim em như bị ai bóp chặt, nó đau đớn vô cùng. Em không muốn khóc nhưng không cầm được nước mắt. Em ước, lúc ấy thật sự em đã ước là chiếc xe nào đó lao thẳng vào phía em để đem em ra khỏi thực tại này….

  Những ngày sau đó, cuộc sống vẫn tiếp diễn, chỉ có điều tụi em không còn gặp nhau . Suy cho cùng, anh ấy không lừa dối em, không bỏ rơi em, vì trong cơn giận dỗi chính em là người nói chia tay. Chỉ là anh ấy thay lòng đổi dạ quá nhanh. Nhanh đến mức khiến bản thân em phải loay hoay không tìm được lối thoát, đến mức em sợ hãi tất cả những cơn mưa Phương ạ. Nhưng lòng em, thì luôn ướt đẫm bởi một cơn mưa dài không tạnh !!!

 Buông xong câu chuyện, em nhoài người xuống mặt bàn khóc nức nở. Tôi lặng im từ đầu đến cuối, không phải là không biết nói gì, mà tôi muốn em sống trong những ngày đó một lần này nữa rồi thôi. Bởi tâm hồn em chỉ vừa mới chớm, nhưng cuộc đời lại đùa quá tay. 

 Tôi kéo rèm cửa lại, bật đèn, rời khỏi phòng. Ngoài trời cơn mưa vẫn dai dẳng…

Mong mưa rơi nhanh…

Phương Đổ.

2 views