(Hồi kí) Thời quân ngũ của tôi những mẫu chuyện mà bạn chưa từng được đọc

Xin chào tất cả.

Tôi là Phương, một thanh niên bình thường như bao thanh niên khác, có chăng là tôi vừa trở về từ quân ngũ, vừa hoàn thành xong cái nghĩa vụ của đời người với tổ quốc. Và tôi có rất nhiều thứ hay ho muốn kể cho các bạn nghe về nó, vì một thứ mà cả ngàn thanh niên Việt Nam đang lo sợ khi sắp đến mùa lên đường nữa rồi. Cười. 

Trước lúc lên đường.

Uầy… Đó là lúc tôi vừa học xong 12, vừa tròn 18,  tôi đã nhận được giấy khám nghĩa vụ. Và không có ngoại lệ, tôi đã trúng tuyển, lúc khám ấy, tôi có gọi cho người nhà bảo rằng có nên đi hay không để sắp xếp, anh hai tôi bảo ngay:

“Mi nói răng thì nói, khóc răng thì khóc, chứ đi bộ đội cực lắm”

EF78DBB2 D9D2 4780 A8D9 B6B410775161

“Lúc tôi chưa nhập ngũ và đời còn đẹp”

Thế rồi lớ ngớ thế nào tôi cũng trúng, lúc ấy vui lắm, vui hơn là sợ nhiều, vì chưa biết, thật sự chưa biết cuộc sống trong đó khổ cực ra làm sao nên vui, tôi về báo tin quanh hết, và ai cũng mừng cho tôi, ai cũng nói đến lúc trưởng thành rồi đó con.

Và tháng ngày tiếp theo khi nhận được giấy trúng nghĩa vụ là những tháng ngày tuyệt vời, sung sướng mà tôi nghĩ chắc chẳng bao giờ có lại được. Tôi đi làm trong sự ẩu tả, không cần thiết. Chỉ nghĩ đến chơi, vì lúc ấy gia đình đã tự hào về tôi lắm rồi, nên sẵn sàng chiều hết. Và cũng giống như phần đông thanh niên, tôi cũng có người yêu, quen nhau lâu lắm, 3 năm rồi. Trước lúc lên đường cô ấy cũng bảo sẽ chờ, “em chờ anh về được mà”. 

Bỡ ngỡ đầu đời và giọt nước mắt của mẹ.

Ngày tôi lên đường, 03h sáng trưởng thôn đã xuống đến nhà thúc giục tôi chuẩn bị lên xã nhận quân tư trang và làm thủ tục. Lúc ấy xã đông lắm, xuống huyện còn đông kinh hơn nữa, người thân, trai gái, bạn bè ôi trời đông kinh khủng. 

Khoảng 9h thì chào cờ, dặn dò trước khi lên đường, lúc ấy cũng bình thường, chẳng có sao cả, vì không biết phía trước sẽ ra sao để nghĩ nhiều cả. Đến lúc nghe đến lưng chừng tôi quay đầu lại tìm gia đình thì thấy mẹ tôi khóc, mắt bà đỏ hoe cả lên, tôi chạnh lòng và cả ngàn suy nghĩ hiện ra. Tôi thương, thương mẹ kinh khủng, và ước gì lúc đó được chạy đến ôm mẹ, nhưng không, tôi đã không có lựa chọn từ lúc ấy đến tận 2 năm sau. 

B2B1F9D9 5471 4536 BF10 D3F52349FA33

“Lại là minh hoạ vớ vẩn thôi, các chap sau mới có hình”

Xong xuôi hết phần văn nghệ, chúng tôi được bước qua cầu vinh quang, được bắt tay với tướng tá của địa phương và được tặng hoa.

Tôi lên xe ngồi, nhìn quang cảnh bên dưới. Ôi! Nào là mẹ ôm con, cha xoa đầu, gái khóc trai, khung cảnh ảm đạm vô cùng. Xe bắt đầu lăn bánh, à mà tôi đi gần, là vùng núi ở Đà Nẵng, cách nhà chưa đến 25km.Và cảnh tôi nhớ nhất là đoàn xe đưa tiễn, đông, phải nói cả trăm cả ngàn chiếc xe máy chạy theo xe của chúng tôi để đưa tiễn con em lên đường, nó dài dằng dặc cả một khoảng trời ra ấy. Công an giao thông không dám làm gì, chỉ dám đi kế bên tháp tùng xe chúng tôi. Tôi hãnh diện, vui lắm. Tôi nhìn qua cửa sổ xe thì thấy người yêu tôi chở mẹ, thằng bạn thân thì chở ba đi theo, tôi vẫy tay chào, họ cười tươi lắm.

Trên xe là cả trăm khuôn mặt khác biệt, xa lạ với tôi, họ cũng vui, đùa giỡn với nhau, còn tôi thì nhớ lại giọt nước mắt của mẹ, nhớ đôi mắt đỏ hoe, chẳng thể nào mà khá lên được.

Cuối cùng cũng đến nơi, doanh trại tôi đóng quân nằm ở trên núi, cánh cổng đã cũ kĩ, hoen gỉ.

Vừa xuống xe đi vào sân, là hai bên đường có hai hàng kính đứng cầm cờ vẫy, vỗ tay. Cũng vui, nhưng ớn gầm ra vì thằng nào thằng nấy to con, dữ hờn ra ấy

. Vào đến sân chúng tôi bỏ balo xuống xếp thành 5 hàng ngang cách xa nhau, ai buồn tiểu thì đi, mà lúc quay lại chẳng nhớ được balo mình ở đâu, đến lúc vào giường mới nhận ra là lầm. Nhà ở ở đây xập xệ lắm, nền bằng đất, giường kệ cũ kĩ cả rồi.Tôi được phân về đại đội 5, trước vào nhận giường là kiểm tra ba lô, phát áo lót, nộp tiền lại cho đại đội trưởng.

Lúc ngồi chờ đến lượt kiểm tra balo, tôi được một thằng mời cho điếu thuốc. Và đó là quyết định sai lầm nhất của cuộc đời tôi.. Các bạn đừng hỏi tại sao tôi hút thuốc được, vì tôi là lính “xanh” lính của bầu trời. Không phải hành quân nên chuyện hút thuốc là bình thường, cái này khi vào đến nơi tôi mới biết, và có thằng không biết nên khi vừa vào cổng nó đã vứt mấy cây thuốc vì sợ. Và cũng vì cái sĩ diện ấy mà tôi nghiện thuốc đến giờ vẫn chưa cai được, tôi cay cái thằng ấy lắm, mà cay mình nhiều hơn.

7534E24E D8F6 48FC 8B1C 818FA9D47755

“Ảnh đẹp, tôi còn nhiều ảnh như thế này lắm, nếu cần cmt tôi gửi cho”

Nộp hết tiền nhận giường chiếu xong xuôi, chúng tôi được tập hợp đi ăn cơm. (À tôi nằm giường trên nhé, sau này mới sướng vì nằm giường trên, vì cái quạt ngay trên đầu.)

Nhà ăn thì gần chỗ ngủ, cách có mấy trăm mét, nhưng đường xá lầy lội kinh khủng khiếp, vì đang xây dựng. Vào xếp hàng và được phân công 6 thằng ngồi một bàn, mà mới vào thì chẳng thằng nào biết thằng nào nên cứ cắm cuối mà ăn. Đũa cơm đầu tiên khiến tôi ngớ người, tôi nuốt một cái ực, nó kêu cái ực thật, vì cơm quá khô, quá cứng, ôi mẹ ơi, con vừa nuốt cái gì vậy. 😢. Thế là tôi chan canh vào húp, cũng chẳng khá hơn, canh lạc nhách ra. Tôi đứng lên không ăn nữa, nhưng không được về, phải ngồi chờ tụi kia ăn xong xếp hàng rồi cùng về chung. Về nhà chúng tôi được lệnh phải đi ngủ, tôi cũng chẳng nghĩ gì vì sáng dậy lúc 3h nên giờ người rất mệt, tôi ngủ một mạch.

Đang ngủ thì nghe tiếng kẻng, lớ ngớ bò xuống giường, được lệnh tập trung hô báo thức. Xếp thành một hàng ngang theo tiểu đội và tiểu đội trưởng hô “Tiểu đội 2l chúng tôi phải đồng thanh hô” XONG” thật lớn, và hô ba lần như thế. Xong là rửa mặt, mặc đồ tập trung. Ấy nói về đồ lính phát này, đồ kính rộng lắm, rộng thùng thình ra,sau này có mấy đứa gửi người nhà về bóp lại đem lên mặc cho đẹp bị phát hiện đều tịch thu bắt mua bộ khác (một bộ giá tận 500k, đồ k03 nhé). 

Tất cả tập trung lại thành 10 hàng dọc, à mà nói thêm cho các bạn hiểu, một đại đội sẽ có 100 lính, chia làm ba trung đội, nghĩa là 2 trung đội 30 và 1 trung đội 40, mỗi trung đội sẽ có 3 tiểu đội, và mỗi tiểu đội sẽ có 10 người, tôi thì về trung đội 14, tiểu đội 2. Sau đó tất cả được đại đội trưởng hỏi han về sức khỏe, gia đình, tôn giáo, nhưng cũng không sâu sát lắm, vì đông quá mà. Xong xuôi cả chúng tôi được vào giường chơi, làm gì thì làm, tôi thề với các bạn lúc này tôi thấy sướng chịu đéo được, thấy còn hơn ở nhà nữa, nhưng rồi sau này mới cám cảnh. 

Tôi thuộc dạng vui vẻ nên hoà đồng nhanh, các thanh niên khác cũng rụt rè vì ai cũng xa lạ quá, nhiều thành phần xa xứ quá. Tiểu đội tôi 10 thằng mà toàn ở đâu đâu không, nào là Nghệ An, Bình Định..v ..v.. Nói với nhau chủ yếu là hỏi về gia đình, này nọ, nghề nghiệp các thứ, sau này thân thiết hơn các ổng mới kể chuyện đời cho nhau nghe. Phần này tôi viết sau.

Chap 2 : Khó khăn bước đến.

Chap 3 : Bản thân thay đổi.

Chap 4 : Một ngày khác đã đến hôm nay.

88 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1