Còn lo âu là còn nhung nhớ, còn hờn giận là còn muốn níu gìn

Bởi vì,  tình yêu không phải là thanh âm từ chóp lưỡi đầu môi của người này đến đôi tai của kẻ khác. Tình yêu, là tiếng vọng từ trái tim truyền tới trái tim. Bởi vì, với lẽ yêu thương, còn lo âu là còn nhung nhớ, còn hờn giận là còn muốn níu gìn .Bởi vì, trong tình yêu, quy luật đặt ra là để phá vỡ…

Chúng ta … chia tay đi…

Chúng ta chia tay đi

Chúng ta chia tay đi

-Chúng ta… chia tay đi.

Những gì em có thể cảm nhận được trong phút giây ấy, chỉ là tiếng yêu đương thảng thốt rớt rơi xuống vực thẳm thương đau. Vỡ vụn. Anh ấy  không đợi cậu trả lời, xoay gót bước đi về phía hoàng hôn buông thẫm. Từng bước. Nặng nề. Là do tim anh cũng như tâm hồn người đối diện, đang ứa máu tựa trăm ngàn mũi dao đâm? Hay vì đớn đau đã khiến mọi thứ qua đôi mắt em đều hóa ra mộng tưởng, mộng tưởng về một chuỗi thương yêu mới đây thôi còn ngỡ như mãi mãi, vậy mà tỉnh dậy sau một cơn mê đã vội hóa hư không? Anh  đi rồi, đi thật rồi. Bây giờ, dù em có cong môi gọi tên anh đầy hờn dỗi, anh cũng chẳng vội vàng xoa đầu em cầu hòa như mọi khi nữa, đúng không? Bây giờ, dù em có chạy theo anh, cầm chặt tay anh mà nũng nịu, anh cũng chẳng cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc, rồi dịu dàng ôm em trọn vẹn trong vòng tay êm ái nữa, đúng không? Bây giờ, dù có trăm ngàn lần nói yêu anh, cần anh, anh cũng chẳng ngoảnh lại, chẳng ngơ ngốc cười như anh đã từng nữa, đúng không?

Nếu em  là anh, em sẽ không để lòng người con trai từng hết mực yêu thương mình quặn đau như thế đâu! Nếu em là anh, em  sẽ không bỏ rơi người con trai đã nguyện rũ bỏ tất cả để đến bên mình như thế đâu! Cứ mang hạnh phúc đến bên ai khiến tâm hồn anh thôi nguội lạnh. Nhưng một lần thôi, cho em  được giữ trọn trong tim bóng hình đã từng là lẽ sống, là niềm tin, là tia hi vọng mong manh mà em đã nghĩ sẽ dành cả thanh xuân mơ hồ để gìn giữ. Đi đi… Dù sao thì, để mình em lặng thầm theo dõi anh, để trái tim loạn nhịp của em được thổn thức khi nhớ anh, vẫn tốt hơn…Dù sao thì, chỉ là quên anh , em  cũng không làm được, thực sự không làm được…

Bóng người quay mặt xa dần, xa dần, nước mắt nàng thơ cũng theo đó mà nghẹn ngào tuôn rơi. Cứ khóc đi. Lúc này, dẫu có khóc đến khi đôi mắt sưng đỏ, cũng không còn sợ một người vì đau lòng mà trách mắng, không còn sợ một người vì chiều chuộng mà thở than nữa đâu. Yêu thương ngày ấy, rồi cũng theo dòng lệ kia mà tan biến. Yếu đuối hôm nay thôi. Ngày mai, khi cơn mưa đầu mùa tan tạnh, em sẽ lại quay về là em của những ngày tháng hồng tươi. Hồn nhiên, vui vẻ, yêu đời. Chỉ là, chỉ là…Không còn anh bên cạnh nữa. Chỉ vậy thôi. 

Thật may…Mọi sự đều chỉ là ảo mộng…

Anh thức giấc giữa đêm, như thói quen đưa ánh nhìn sang phía em đang ngang bướng nằm quay lưng lại với mình. Thảng thốt. Nước mắt? Nấc nghẹn? Không phải đang khóc đấy chứ? Ừ thì, chiều nay anh có bận tăng ca, lỡ quên mất giờ hẹn hò của hai đứa, lỡ để em ngồi chờ hai tiếng trước cửa rạp chiếu phim một mình giữa một chiều Hà Nội đông chớm ghé. Ừ thì, hôm nay là kỉ niệm ba năm hai đứa bên nhau, nhưng cái áp lực bộn bề của cuộc sống áo cơm, từ đồng nghiệp, từ cấp trên,… chẳng cho phép anh còn tâm trí mà nhớ đến nữa. Thấy em lặng thinh, thực sự rất buồn. 

Áp lực bồn bề của cuộc sống đôi khi không cho phép anh nhớ về bất cứ điều gì

Áp lực bồn bề của cuộc sống đôi khi không cho phép anh nhớ về bất cứ điều gì…

Nhưng chẳng phải ngay sau đó anh cũng đã chủ động đem giá đi xào mà làm lành rồi sao?  Còn dẫn em đi uống trà sữa cho tình thêm ngọt nữa, đi ăn lẩu Thái cho vị yêu thêm nồng nữa.  Chẳng lẽ vẫn còn giận đến vậy sao? Không đành lòng, anh vươn tay xoay nhẹ vai nàng thơ nhỏ bé kia về phía mình. Có khóc cũng phải khóc trong lòng anh, cớ sao lại một mình tủi thân như vậy chứ!Cảm nhận thấy hơi ấm quen thuộc từ bàn tay ấy, em mới giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn quanh.

Thì ra, chỉ là mơ.

Anh với tay bật chiếc đèn cạnh giường, nhìn em lo  lắng, vội vàng lấy khăn ấm lau khô hàng nước mắt cùng những giọt mồ hôi thi nhau túa ra trên gương mặt bé nhỏ, giọng đầy ôn nhu cùng hối hận:

-Anh…Anh xin lỗi. Anh không biết chỉ vì một chút vô tâm của mình mà khiến em tổn thương đến vậy…

Em âu yếm nhìn người được mệnh danh là con trai thần Ngơ, vào cái giờ thiên hạ đồn rằng ma quỷ xuất hiện nhiều nhất này, vì lo cho em mà quên cả sợ để lao đi kiếm khăn và nước ấm. Rốt cuộc cũng không kìm được mà rướn người đặt lên má anh một nỗi thương yêu, nhẹ như gió thoảng, ngọt như vị trà sữa hôm bữa anh cùng em thưởng thức:

-Anh. Em thương anh!

Anh luống cuống đưa khăn lên vò vò mái tóc rối:

-Không giận anh thật chứ? Nếu buồn thì cứ nói ra, mắng anh, đánh anh cũng được. Đừng cứ hoài lặng im rồi khóc một mình như thế, anh thực sự… Rất đau lòng. Anh…

Tâm tư chưa dứt, dư vị ngọt ngào của yêu thương chan chứa đã khiến ai kia ngây ngẩn mất rồi…

Những nỗi sợ không tên…

Em ấm áp trong vòng tay của người mình thương, sống mũi khẽ cay. Anh của em đúng là đại ngốc. Ai thèm giận lâu làm gì chứ. Áp lực của anh, em còn không đủ rõ hay sao. Mà kể cả giận, cũng chỉ là cái cớ để được anh thương nhiều hơn một chút, cưng chiều nhiều hơn một chút. Đúng là em có hay nhõng nhẽo thật, hay vòi vĩnh rồi bày tò chọc phá anh thật, đến nỗi bạn bè anh thường chọc rằng, không biết em là người thương bé bỏng của anh hay là mặt trời con của anh nữa. Nhưng mọi người không biết, anh cũng không biết đâu, rằng nỗi lo sợ mơ hồ thoáng chốc len lỏi trong những giấc mơ hằng đêm, chính là bàn tay anh và em vì một ai khác mà đành chấp nhận buông bỏ. Sợ nhiều lắm.

Ngắm nhìn người thương ngoan ngoãn trong lòng mình, anh nhẹ nhõm mỉm cười, thì thầm khe khẽ:

-Vòng tay anh đây, rong chơi mệt mỏi, cứ an nhiên tìm về mà nũng nịu. Bão tố ngoài kia, cho phép anh, được vì em mà chống đỡ một mình, em nhé! Anh yêu em. Mãi mãi yêu em! 

Mình bên nhau trọn đời này, em nhé

Mình bên nhau trọn đời này, em nhé

51 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 4