[Truyện tự sáng tác] [Ngôn tình] Hợp đồng hôn nhân – Triều Dương

lá xanh bông trắng lại xen nhị vàng

[Truyện tự sáng tác][Ngôn tình] Hợp đồng hôn nhân – Triều Dương

Bạch Liên Bông chóp hồng

Hoa sen trắng đại diện cho sự thuần khiết

Sau khi tiếng hô “cắt” của đạo diễn vang lên, cả đoàn làm phim không nhịn được cùng nhau vỗ tay, có người còn không kiềm nổi lau lau khóe mắt.

Thùy Linh vui không nói lên lời, cả gương mặt đều lộ ra một vẻ hạnh phúc. Phải mất một lúc lâu cô mới bình tĩnh lại, quay sang hỏi nhân viên quay phim:

–          Có theo kịp từ đầu không?

Người nhân viên kia cũng lộ rõ vẻ vui mừng, không cần biết là ai hỏi mình, chỉ biết gật đầu liên tục. Thùy Linh không kiềm được tâm trạng quay sang đạo diễn, cả hai người nhìn nhau cười thật tươi:

–          Không sai chút nào.

–          Chọn anh ta, không sai chút nào.

Hai người đồng thanh.

Bộ phim này, chắc chắn sẽ trở thành lịch sử.

Thời điểm này, cả đoàn làm phim chỉ muốn đi ăn mừng ngay, nhìn mặt ai cũng hí hửng vui mừng như vậy đạo diễn cũng không so đo, dứt khoát kết thúc buổi quay phim cho mọi người nghỉ ngơi. Thùy Linh nhân cơ hội mọi người tản đi, kéo Huy Hùng ra một góc riêng, chưa kịp để anh hoàn hồn cô đã lên tiếng:

–          Tại sao anh lại uống nửa chén rượu đó?

Huy Hùng ngẩn người, nhớ lại thời điểm quay phim một chút liền cười đáp:

–          Vì tôi muốn gánh vác một nửa nhiệt huyết của bọn họ.

Thùy Linh thở ra một hơi, hai tay đặt lên vai cậu, miệng từ từ nở một nụ cười rạng rỡ:

–          Chàng trai. Trong buổi lễ trao giải, cậu cứ nói y thế này cho tôi.

Cô nói chắc như đinh đóng cọc, sự vui mừng của cô giống như một lời khẳng định cho người đối diện, tim Huy Hùng đập mạnh như trống, run run hỏi lại:

–          Chị nói là… trao giải?

Thùy Linh mỉm cười gật đầu, trái tim cô bây giờ vẫn còn đang đập mạnh vì sự thể hiện vừa rồi của cậu. Nhớ lại cảnh quay mới nãy, Hồ Nguyên Trừng rải nửa chén rượu ra đất sau đó dứt khoát uống nửa chén còn lại rồi mới bái lạy về phương Bắc, Thùy Linh không nhịn được lại cười:

–          Chọn cậu, đúng là không sai mà. A, muốn đi ăn mừng quá đi.

Nói xong cô liền dặn anh ăn uống nghỉ ngơi cẩn thận rồi vui vẻ rời đi, trong suốt một tháng cùng nhau quay phim đây là lần đầu tiên Huy Hùng được chứng kiến nụ cười rạng rỡ của cô như vậy, khiến cậu cũng cảm thấy vui lây.

Có lẽ, bộ phim thực sự còn vượt ra ngoài mong đợi  của cậu.

Có lẽ, cậu đang có một vai diễn, được đóng một bộ phim mà cả đời này không thể có được lần hai.

Ít nhất, một kịch bản, một cảnh quay có thể khiến biên kịch Lưu Ly vui mừng đến như vậy, không phải ai cũng có thể muốn là được.

Và, nụ cười của cô, thực sự khiến lòng người nhẹ nhàng đến lạ.

Đoàn phim rủ nhau đi ăn một bữa rồi mới tách ra mỗi người một ngả, Thùy Linh hí hửng từ tối đến giờ rốt cuộc vẫn không nhịn được lôi điện thoại ra bấm số của Ngọc Quân.

Chỉ muốn khoe khoang một chút bộ phim lần này tìm được vật báu rồi.

Nhưng đến lúc Ngọc Quân nhận máy rồi, Thùy Linh nghe giọng anh vang lên bên kia mới giật mình tỉnh lại.

Sao lại muốn khoe với anh nhỉ?

–          Anh ăn tối chưa?

Ngọc Quân cũng rất giật mình, suốt một tháng rồi từ khi Thùy Linh đi cùng đoàn phim, ngày nào anh cũng ngồi ngắm điện thoại phân vân không biết có nên gọi cho cô hay không.

Gọi rồi thực sự không biết nên dùng tư cách gì để nói chuyện với cô, cũng không có lí do nào xác đáng cả. Cho nên đột nhiên nhìn thấy tên cô hiện lên trên màn hình điện thoại, anh vừa hoảng vừa vui, tay phản xạ ấn nút nghe rồi cũng vội vàng rút trở về. Cuối cùng nghe giọng cô nhẹ nhàng vang lên, anh mới bình tĩnh lại được, cười nói:

–          Tôi vừa ăn rồi, công việc bên đó sao rồi?

–          Ừm. – Thùy Linh liếc nhìn bờ sông một lượt – Tiến triển rất thuận lợi.

–          Vậy…

Vậy khi nào em về?

Ngọc Quân vội vàng bịt miệng mình trước khi lỡ lời nói ra, vội vã quá sẽ không tốt, người ta nói với những người như Thùy Linh thì phải dùng nước ấm chưng ếch mới được.

–          Anh không có mang đồ ăn nhanh về bày ra nhà đó chứ?

–          Ha ha, không có. – Ngọc Quân liếc nhìn căn bếp lộn xộn, chột dạ cười – Tôi đi ăn ngoài.

–          Nghe rất đáng ngờ đó, mấy ngày nữa tôi về coi xem thế nào.

Hai người cố gắng tỏ ra thoải mái nói mấy vấn đề không đâu vào đâu, rốt cuộc vẫn là Thùy Linh không thể chịu được nữa lấy cớ trờ về ngủ cúp máy trước. Ngọc Quân ở bên kia vừa tiếc nuối vừa thở phào, thêm vài câu nữa là anh không biết nên nói gì nữa đâu, nhưng mà vẫn cảm thấy nếu có thể nói chuyện lâu hơn chừng nào thì tốt chừng ấy.

Thật sự mâu thuẫn quá đi.

Vài ngày sau Thùy Linh thực sự tìm được cơ hội nghỉ vài ngày để trở về Hà Nội một chuyến.

Cô sợ Ngọc Quân phá banh cái nhà ra, với lại ít nhất về nấu ít đồ cho anh ta ăn dần, cũng đỡ phải khổ cực đi ăn ngoài.

Ngọc Quân về đến nhà liền đụng ngay phải một gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén quét anh từ đầu tới chân đến run hết cả người. Anh để giày lên giá, rất biết hối lỗi mà cúi mặt xuống, ấp úng nói:

–          Cô… về rồi?

–          Chỉ về vài ngày thôi, chúng tôi còn chưa quay xong.

–          Vậy…ừm…

Cái phòng bếp chứa đầy rác và cái phòng khách đồ đạc tứ tung đó chắc cô nhìn thấy hết rồi đi.

Thùy Linh giống như đọc được suy nghĩ của anh, nghiêng đầu nhìn anh từ đầu đến chân một lượt nữa mới lên tiếng:

–          Anh nói là đi ăn ngoài mà, về sớm vậy?

Người nào đó gãi đầu.

–          Dù có là trạch thì cũng không đến mức biến nhà thành bãi chiến trường chỉ trong vòng 1 tháng chứ?

Tiếp tục gãi đầu, cái này thì không còn lời nào để nói, thời hạn một tháng thực sự quá dài, cái nhà này nó thành như vậy sau khi cô rời đi một tuần cơ.

Thùy Linh là loại người ăn mềm không ăn cứng, nhìn thấy anh hối lỗi như vậy muốn phát giận nữa cũng không có cách nào, chỉ có thể lắc đầu hạ giọng:

–          Đi tắm đi rồi ra ăn cơm.

Kì thực cái màn này nó chính là một màn vợ chồng hòa hợp, nhưng cô nàng nào đó đầu gỗ hồn nhiên không hề phát hiện ra, cho nên khi nhìn thấy anh chồng hờ nhà mình vẻ mặt sáng lạn hạnh phúc ngồi vào bàn ăn như hổ đói vẫn chỉ nghĩ là do lâu anh không được ăn cơm nhà, trái tim nhất thời mềm nhũn. Cô không thể cưỡng lại những người dựa dẫm vào mình mà sống, mà biểu hiện của Ngọc Quân không sai biệt so với mong muốn của cô chút nào.

–          Tôi sẽ làm một ít đồ ăn để trong tủ, tôi không có nhà anh chịu khổ một chút vậy.

–          Ừ.

Vẫn đang nhai cơm, gật đầu một cái.

Thùy Linh bật cười.

–          Phim quay chắc phải mất ba đến bốn tháng nữa, mỗi tháng tôi sẽ cố gắng về một lần.

–          Thật chứ?

Vội vàng nuốt xong cơm, ánh mắt sáng rực nhìn người đối diện.

Tim Thùy Linh đập lỗi một nhịp, cái gương mặt đẹp trai mà còn biểu hiện ra nét trẻ thơ này thực sự là lực sát thương quá lớn, cô vốn dĩ chỉ là nếu xếp được lịch thì sẽ về xem sao, nhưng giờ thì cô quyết định nhất định phải về mới được.

Dù sao cũng phải có ngày chia xa, chi bằng cứ để những ngày ở lại nơi này biến thành những kỉ niệm đẹp, ít nhất thì ở nơi này có một người khiến cô chỉ cần nhìn đã cảm thấy hạnh phúc rồi.

Bách Việt Diễm Linh Cơ

Diễm Linh Cơ Thiên Hành Cửu Ca

173 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3.3 / 5. Số đánh giá 3