Truyện tự sáng tác tự sáng tác: Không được ngừng yêu anh chương 5+6

  • bởi

Năm năm sau.

Cả nước lúc này đã bước vào mùa đông, khí trời se lạnh, nhiều khi còn có vài cơn mưa dữ dội trút xuống, trắng xoá cả một khoảng trời.

Mọi người ra đường đều khoác trên mình một lớp áo dày cộm, cảnh vật cũng như bạc màu hơn, thành phố nơi cô đang sống vì vậy mà trở nên ảm đạm đến lạ kỳ. Dường như ai cũng chậm chạp hơn một tí.

Nhưng sự thật là vậy, hay là vì mấy năm qua, trong mắt cô dù là mùa nào cũng vô hồn vô sắc?

Kể từ khi anh ra nước ngoài, cô cũng khép trái tim mình lại, mọi cảm giác muốn yêu đương cũng hoàn toàn biến mất. Mối tình đầu như một bông hoa, sớm nở sớm tàn, lấy đi mất toàn bộ những ngây thơ, trong sáng và rung động trong trái tim nhỏ bé của cô.

Truyện: Không được ngừng yêu anh

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện: Không Được Ngừng Yêu Anh (5)

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Cô đã từng nghĩ, cả đời này, nhịp đập con tim chắc có lẽ sẽ chỉ sai lệch đi vì anh.

Vì duy nhất một mình anh. Không ngờ lại đúng thật.

Người con trai ấy đã chiếm trọn lấy nỗi nhớ của cô, tình yêu của cô, và thanh xuân của cô.

Đến bao giờ?

Có lẽ…

Là mãi mãi.

  • “Này, tối nay có tiệc sinh nhật, cậu đi với tôi nhé?”

Vừa tan làm đã thấy lớp trưởng đứng sẵn ở cổng công ty chờ mình. Cô khẽ cười, bao năm qua, luôn là cậu ấy thầm lặng ở bên cô, động viên, giúp đỡ, che chở cho cô.

Tìm đâu ra một người bạn tốt đến thế cơ chứ? Cô thấy mình thật sự quá may mắn rồi.

  • “Tiệc sinh nhật của ai cơ?”
  • “Một người bạn vừa từ nước ngoài về. Nghe nói cô ấy sẽ công bố vị hôn phu luôn ấy.”

Nước ngoài?

Tim cô bỗng dưng hẫng mất một nhịp.

Sắc mặt cô thay đổi, hắn cũng rõ nguyên nhân là gì nhưng không nói, chỉ im lặng nhìn cô rơi vào trầm mặc.

Dù đã mấy năm trôi qua, quả nhiên cô vẫn chưa thể buông tay.

___

Sảnh tiệc rộng như thế mà bây giờ lại chật kín người, liếc sơ qua đều là những nhân vật có máu mặt. Từ đây có thể thấy, gia đình cô gái kia có địa vị cũng không hề thấp trong xã hội.

  • “Lớp trưởng, cô ấy…”

“Tập đoàn thời trang nhà cô ấy rất lớn, có nhiều thiết kế vang danh toàn cầu.” Hắn không đợi cô hỏi hết đã nhanh miệng giải thích.

  • Ra là vậy. Thảo nào…

Bữa tiệc trôi qua một cách âm thầm lặng lẽ, ít nhất là đối với cô. Ở đây cô chẳng quen ai, mà hắn thì lại bận bịu với việc chào hỏi các đối tác làm ăn của ba mình, thế nên cảm giác thật sự rất buồn chán.

Đang nghĩ nghĩ, bỗng dưng có một bàn tay đặt lên vai cô. Tưởng rằng hắn đã về, cô vui vẻ quay lại, nhưng hoá ra không phải. Là một tên đàn ông cả người đầy mùi rượu hôi hám, nhăn nhở nhìn cô.

  • “Em gái, em đến đây một mình sao?” “Không, tôi đến đây với bạn.” Cô chau mày đáp, đôi chân vô thức lùi về sau. Có cảm giác không ổn lắm.
  • “Bạn? Bạn nào? Là anh à?”
  • “Không phải! Anh tránh ra đi!”

Cô gạt cái móng heo đang bám trên người mình đi, khó chịu đuổi người, nhưng vô dụng. Tên đó chẳng những không buông tha cho cô mà còn lấn tới hơn nữa.

  • “Ầy, làm gì mà nóng tính thế? Tiểu mỹ nhân, đi với anh đêm nay, em sẽ sung sướng cả đời. Có được không?”
  • “Không…”

Chết rồi, làm sao bây giờ? Lớp trưởng ơi, cậu đâu rồi? Cứu tôi với!

Ư, cổ nhân có dạy, phàm là nam nhân thì cứ nhằm vào cái ấy mà đạp tới!

  • “Dừng tay!”

Đúng lúc cô muốn làm liều, một giọng nói đã vang lên khiến cả cô lẫn tên kia đều khựng lại. Là lớp trưởng! Huhu, thật may quá!

  • “Lớp trưởng, cứu tôi!”
  • “Anh buông tay ra mau!”

Mắt hắn trợn lên, xông đến kéo cái tên say khướt kia ra, “Cút đi!”

Bị gián đoạn, tên đó giống như con thú lên cơn, quát ầm lên: “Mày là cái thá gì mà dám ngăn cản cuộc vui của tao!?”

Ngay lập tức, cả sảnh tiệc đồng loạt hướng ánh mắt tò mò về phía họ. Cô lúng túng níu lấy lớp trưởng, lắc lắc đầu, nhưng hắn làm như không thấy, điệu bộ thật sự muốn xông đến đánh người.

  • “Lớp…”

Cô muốn ngăn hắn lại, nhưng đã có một thanh âm trong trẻo đã nhanh hơn.

  • “Các người đang làm gì vậy?”
  • “Rina?” Hắn ngỡ ngàng, “Sao em lại ra đây?”
  • “Vì anh ồn ào quá chứ sao nữa!”

Cô ấy trả lời hắn, nhưng ánh mắt dừng lại trên người cô, không mấy dễ chịu.

  • “Cái tên này muốn động tay động chân với bạn anh!”
  • “Nhưng anh không thể làm loạn tại bữa tiệc của em như vậy!”

Hắn thấy Rina cáu thì hơi cúi đầu, nhỏ giọng: “Xin lỗi…”

Rina hừ lạnh một cái, sau đó phẩy phẩy tay. Ngay lập tức, có vài người đàn ông lực lưỡng tiến đến lôi tên kia ra ngoài.

Thế là yên chuyện.

Cô thở phào nhẹ nhõm, đang tính cảm ơn Rina thì lại có thêm một người khác chen vào.

  • “Có chuyện gì vậy?”

Một giọng nói hoàn toàn vô cảm, lạnh lẽo như vừa trồi lên từ một hố băng vậy.

Nhưng cô biết cái chất giọng này.

  • “Thiên Hàn, không có chuyện gì lớn đâu.” Rina mỉm cười đáp lại người đó.

Suy nghĩ của cô chợt đông cứng.

Thiên Hàn…

Là anh?

Cô ngẩng phắt đầu dậy, nhân vật vừa xuất hiện thực sự khiến người ta kinh ngạc.

Chính là người con trai đã bỏ đi mà không nói một tiếng nào năm năm trước!

  • “Anh…” Cô gọi trong vô thức, “Sao…”
  • Thiên Hàn, anh quen cô ta?” Rina thấy phản ứng của cô thì khó hiểu nhìn anh.
  • “Ha…”

Bỗng dưng, anh cười một tiếng đầy khinh thường.

  • “Vợ à, em nghĩ anh thế nào mà lại quen biết một người con gái tầm thường như thế?”

#Truyện: Không Được Ngừng Yêu Anh (6)

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

  • “Ha… Vợ à, em nghĩ anh thế nào mà lại quen biết một người con gái tầm thường như thế?”

Tim cô nhói lên theo từng câu từ của anh, sự khinh miệt, lạnh lẽo đó như muốn nhấn chìm hô hấp của cô xuống đáy biển sâu thẳm, mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Cô vô thức siết chặt tay lại.

  • “Thiên Hàn! Anh đừng có quá đáng!”

Hắn nghe anh nói thì tức giận đến nộ khí xông thiên, cảm giác muốn đánh người khó khăn lắm mới dìm xuống được giờ lại như lửa được đổ thêm dầu, bùng lên mạnh mẽ. May mà cô nhanh tay giữ hắn lại, nếu không thì có lẽ giờ này máu đổ lệ rơi rồi.

Rina thấy tình hình căng thẳng cũng không thích thú gì cho cam, nhăn mặt nhìn hắn: “Anh bình tĩnh chút được không? Đừng có làm loạn lên nữa!”

  • “Được, anh không làm loạn nữa!” Hắn lửa giận bừng bừng tóm lấy tay cô, “Chúng ta về thôi! Rina, thật xin lỗi. Quà sinh nhật của em, anh sẽ tặng sau vậy nhé!”
  • “Anh…”
  • “Em có dám đi không?”

Câu hỏi đầy tính thách thức này khiến cả Rina và hắn đều khựng lại, quay sang nhìn anh. Ánh mắt giống như thú săn mồi không dừng trên người của họ, mà tìm đến cô gái vẫn đang ngơ ngơ ngác ngác kia.

Anh tiến từng bước đến cạnh cô, giật mạnh lấy bàn tay nhỏ bé đang bị nắm chặt, đưa lên môi mà hôn nhẹ.

Cô sững người: “Anh…”

  • “Em có dám đi không?” Anh kề sát vào tai cô, thì thầm, “Đoạn video quay cảnh chúng ta … năm năm trước, một giây tôi cũng chưa hề cắt đi.”

___

  • “Anh buông tôi ra! Buông ra!”

Người đàn ông này, tại sao cứ thích lôi cô đi khắp nơi vậy?

  • “Một chữ của em là một giây của video đó được phát lên mạng. Em hét nữa đi?”

Rất thành công, anh đã khiến cô ngoan ngoãn ngậm miệng lại, chỉ dám rủa xả trong lòng.

Cái tên khốn kiếp này!

Qua cả đoạn đường dài, nơi anh đưa cô đến là một căn phòng tối, nằm sâu trong khuôn viên của nhà hàng này. Bên trong được trang trí gọn gàng, đẹp mắt, nhìn thoáng qua giống hệt một phòng ngủ bình thường. Nhưng sao ở một nơi như thế này lại…

Hơn nữa…

… Sao cô cứ thấy cảnh này quen quen?

Dường như đã bắt gặp ở năm năm về trước.

Dòng suy nghĩ xẹt qua trong đầu gợi lại một kỷ niệm không được đẹp đẽ gì cho lắm, cô lạnh người, thảng thốt. Không lẽ anh lại muốn…

  • “Anh… Anh…”

Rầm!

Anh chống mạnh hai tay, giam cô vào giữa lồng ngực nóng bỏng của mình và bức tường lạnh lẽo. Cô thót tim, hồi hộp giương mắt nhìn anh.

  • “Em… Mấy năm qua, em cùng hắn làm bao nhiêu lần rồi?”
  • “Làm gì?”
  • “Đừng giả ngây với tôi!” Anh mất kiên nhẫn gằn giọng, “Hai người ở bên nhau sáu mươi tháng, chẳng lẽ chưa từng có hành động thân mật gì sao?”

Hai người? … Anh đang nói đến cô và hắn sao? Không thể nào! Bọn họ… bọn họ là bạn bè vô cùng trong sáng, sao có thể làm ra loại chuyện đó được cơ chứ!?

Người đàn ông này hoá điên rồi sao? Nói vớ vẩn gì vậy!?

Cô cúi đầu, không muốn trả lời câu hỏi đầy tính sỉ nhục đối với tình bạn giữa mình và hắn, thế nhưng vào mắt anh lại thành cô đang suy nghĩ, lúng túng không biết chính xác là bao nhiêu. Điên tiết càng thêm điên tiết, bàn tay đẹp đẽ rời khỏi bức tường, chuyển sang nắm chặt lấy chiếc cằm mảnh khảnh.

Cô bị đau, muốn hất tay anh ra, nhưng còn chưa kịp làm gì thì giọng nói có chút phẫn nộ đã vang lên: “Sao? Làm nhiều quá nên giờ không nhớ hết à?”

  • “Anh đừng nói bậy nữa được không? Ai làm cơ chứ? Đừng nghĩ ai cũng đói khát giống như anh!”

Cô tức quá nên lỡ lời, những tưởng anh sẽ tức giận, nhưng cuối cùng, khoé môi nam nhân ấy chỉ lộ ra một nụ cười thản nhiên. Anh hơi nghiêng đầu, nói: “Phải, em nói đúng lắm. Tôi rất đói khát, đói khát đến sắp điên rồi.”

  • “Anh…”
  • “Vậy nên, em có thể trở thành người giúp tôi thoả mãn cơn đói khát ấy được không?”

Nói rồi, anh đè mạnh cô xuống giường, cúi đầu miết chặt môi lên môi cô.

  • “Anh buông tôi ra!”
  • “Chừng nào còn đoạn video kia, em không có quyền phản kháng, hiểu chưa? Đồ chơi của tôi!”

#Còn

68 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá