Truyện tự sáng tác tự sáng tác: (Đam mỹ) Con nợ chương 6

  • bởi

#Đoản_đam CON NỢ

(6) Hắn thấy vậy tưởng cậu giả vờ nên dùng chân đạp mạnh vào người cậu, cú đạp làm cho người cậu ngày càng chảy máu nhưng người vẫn không nhúc nhích. Hắn đưa tay sờ người cậu, người cậu rất lạnh, cảm giác không ổn khiến hắn càng ghét cậu hơn.

  • – ” Mẹ kiếp, đã vô dụng còn phiền phức…”

Hắn nói rồi gọi cho thư ký của mình đưa cậu đến bệnh viện, hắn rất ghét cậu, hận cậu nhưng không thể để cậu chết. Hắn muốn cậu phải sống để trả nợ cho hắn, để hắn hành hạ, đánh đập… Mang cậu đến bệnh viện rồi cũng đi gặp tình nhân, chẳng quan tâm đến cậu nữa…

Hắn đang ngồi cùng Vĩnh Bằng thì nhận được điện thoại của tên thư ký lúc nãy…

Truyện: Con nợ

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Chương 6: Không hết hiểu lầm

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Tác giả: Thiên Yết

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

  • – ” Anh, cậu ấy….”
  • – ” Cậu ta thì liên quan gì đến tôi…” Tên thư ký nói chưa kết câu thì bị hắn ngắt lời…
  • – ” Cậu ấy bị thương nặng lắm, lại còn kiệt sức nữa… nên tiền viện phí rất cao…”
  • – ” Thanh toán giúp tôi… lát về tôi sẽ trả cậu”

Hắn lạnh lùng nói rồi cúp máy, hắn tức giận đập tay xuống bàn, hắn thấy cậu rất phiền phức và vô dụng, hắn hận không thể tự tay mà giết chết cậu.

Vài ngày sau cậu cũng tỉnh, cậu nhận ra mình vẫn còn sống, cơ thể cậu vẫn đau nhức, cậu khó khăn cử động với chiếc điện thoại gọi cho hắn nhưng nó đã hết pin từ lúc nào rồi. Cậu không biết ai đã cứu mình, nhưng nghĩ đến việc có thể được hắn cứu cậu lại rất vui, cậu cứ tưởng không được gặp hắn nữa nhưng bây giờ có thể sống và trả nợ cho hắn là cậu hạnh phúc rồi.

Không biết từ khi nào hắn trở thành nguồn sống, trở thành lý do duy nhất để cậu sống tiếp. Cậu nằm đó nhìn ra cửa sổ, nghe tiếng chim hót vui tai đến lạ, hôm nay trời thật đẹp…

” Cạch” Cậu đang suy nghĩ thì tên thư ký của hắn bước vào trên tay xách một hộp cháo đặt xuống bàn rồi nói với cậu.

  • – ” Tỉnh rồi sao, ăn cháo đi, cháo tôi mua miễn phí cho cậu đấy, không lấy tiền đâu…”

Tên thư ký kia nói xong thì cũng ra ngoài, hình như hắn đang có việc gấp lắm. Cả căn phòng chỉ còn mình cậu hôm nay không được gặp hắn cậu rất nhớ hắn, cậu cũng không hiểu mình đã ngủ bao nhiêu ngày rồi, liệu hắn có lo lắng cho cậu không?

Trưa hôm đó, cậu uống thuốc xong đang chuẩn bị ngủ thì hắn đến, hắn đi cùng anh trai cậu, hắn đạp mạnh vào cửa vẻ mặt vừa tức giận vừa căn phẫn nhìn cậu.

  • – ” Vẫn chưa bớt vô dụng và làm phiền người khác sao? Cậu cũng lắm năng khiếu thật đấy…” Hắn khoanh tay trước ngực rồi nói, giọng vô cùng khinh bỉ…
  • – ” Em xin lỗi… “
  • – ” Xin lỗi? Lúc nào cũng mở miệng ra là xin lỗi… Xin lỗi rồi có bớt làm phiền người khác đi không…”

Cậu không trả lời, tim chợt nhói lên sau câu nói của hắn, không nói câu đấy cậu biết nói gì… Thấy sự im lặng ấy hắn càng căm phẫn, hắn tiến lại gần bóp chặt cằm cậu, cậu đau nhưng không dám than vãn…

  • – ” Nói cho cậu biết đừng tưởng bị thế này mà tôi tha cho cậu?Cái tội làm sai hợp đồng khiến công ty thua lỗ lại còn ăn cắp tiền của tôi, tôi vẫn chưa tính sổ với cậu đâu…”
  • – ” Em không lấy tiền của anh, anh tin em đi mà… anh đánh em cũng được nhưng xin anh đừng hiểu lầm em…”

Cậu nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, hai mắt cũng nhòe đi, bị hắn vu oan cũng đau lắm chứ, nhưng cậu biết giải thích như thế nào để hắn tin đây hay là càng giải thích càng làm hắn căm ghét.

  • – ” Chat… còn cãi, cậu định diễn đến bao giờ… Đánh cậu sao? Bẩn tay…”

Hắn nói rồi buông cằm cậu ra không quan tâm cậu đang bệnh mà tát cho cậu một cái thật mạnh, cái tát khiến mặt cậu sưng lên, đầu cũng choáng váng phải mất một lúc thì mới bình thường lại được…

  • – ” Những gì cậu lấy của tôi, tôi sẽ ghi vào sổ nợ… để xem cả đời này cậu có trả hết được không? “

Hắn cười khẩy rồi trừng mắt lên nhìn cậu. Cậu vẫn cúi đầu xuống, hai tay bám chặt ga giường, nước mắt cứ thế trào ra, miệng thều thào

  • – ” Phong Ngạo… bản hợp đồng của anh là em sai, em sẽ chịu trách nhiệm… còn tiền của anh, em thật sự không lấy đâu… anh đừng hiểu lầm em…”
  • – ” Đừng diễn nữa… tôi tởm lắm, đừng lấy cái thứ nước mắt dơ bẩn đó ra bảo tôi phải tin cậu? Cái thứ nước mắt dơ bẩn của cậu đang làm bẩn giường của bệnh viện đấy…”

Hắn căm phẫn nói, hắn ghét nước mắt cậu hắn cho rằng đó là giả tạo,là cậu cố ý khóc để nhận được sự thương hại của hắn. Hôm nay hắn rất muốn đánh cậu, nhưng đây là bệnh viện nên hắn không thể làm gì được, hôm nay nhìn cơ thể tiều tụy của cậu hắn cũng không dám ra tay quá mạnh, càng đánh cậu, càng đem lại phiền phức và tốn tiền bạc của hắn thôi.

  • – ” Tiền viện phí và tất cả mọi thứ tôi sẽ ghi vào sổ nợ, xem như tôi cứu cậu một mạng vậy… Tôi cứu cậu không phải vì thương cậu mà là vì tôi tiếc những gì cậu nợ tôi. Sau này tôi không cần cậu dùng mạng chó của mình để trả chỉ cần trả hết số tiền mà cậu trả cho tôi là được rồi…”
  • – ” Em… không…”
  • – ” Tiền nợ thì cũng nhiều thật đấy, nhưng cậu đẹp trai như vậy thì dư sức để trả mà cậu chỉ cần tiếp tục làm nghề trai bao thì sẽ sớm trả hết nợ thôi… À mà lỡ biết đâu cậu may mắn gặp được đại gia thì trả xong cho tôi ngay tức khắc chứ lại…” Hắn khinh bỉ nâng cằm cậu lên, mặt hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang ngấm nước kia.
  • – ” Anh đừng nói em như vậy mà, em không phải loại người đó đâu…”
  • – ” Không phải loại đó thì là loại nào? Loại đĩ chắc, loại như cậu chỉ làm trai bao là dễ kiếm ra tiền thôi… cố gắng khỏe để còn làm trai bao nữa.”

Hắn nói rồi khoác tay anh cậu ra ngoài, cậu nghe những gì hắn nói, nhìn theo mà trái tim đau đớn, hai mắt nhòe đi, ướt hết hai ống tay áo.

Cơ thể cậu đau nhưng trái tim còn đau hơn, đau đến không thể thở nổi. Cậu không dám nghĩ hắn cứu cậu vì có tình cảm với cậu, cậu tưởng hắn cứu cậu vì hắn thấy ân hận nhưng thật ra hắn cứu cậu vì món nợ cậu nợ hắn… Hắn hết lần này đến lần khác hiểu lầm cậu, cậu giải thích thì bị cho là giả tạo.

Cậu hiểu ra bị hiểu lầm, bị sỉ nhục còn đau hơn cả là bị đánh… Những câu nói của hắn làm vết thương trong lòng cậu ngày càng nặng, hắn đâu có biết vết thương ấy không thể lành… Cả đời hắn cũng không thể biết được ai là người đã lấy tiền của hắn, cũng không biết được con người thật của cậu. Cậu mỉm cười xót xa, lòng càng đau khi nhớ đến những gì hắn làm, hắn nói, nhưng cậu đâu có quyền trách hắn vì cậu là ” con nợ” của hắn mà…

  • ” Phong Ngạo, mạng của anh, sau này em sẽ trả”

——————-Cậu ở viện mấy ngày thì cũng trở về nhà, không thấy hắn đâu, cậu lên phòng cất đồ rồi vào phòng hắn dọn dẹp, sắp xếp lại mọi thứ trong phòng hắn, cậu đang chăm chú sắp xếp lại bàn làm việc của hắn thì thấy một tấm ảnh rơi ra, cậu chuẩn bị cúi xuống nhặt lên thì nghe giọng nói lạnh lùng của hắn.

  • – ” Ai cho cậu đụng vào bàn làm việc của tôi? Cậu muốn chết sao?”
  • – ” Em xin lỗi… em chỉ sắp xếp lại nó thôi…” Cậu cúi đầu giải thích, cậu biết hắn rất ghét ai đụng vào đồ hắn nhất là cậu..

Hắn tiến đến nhặt tấm ảnh lên nhìn một lúc, cậu hiểu tấm ảnh đó rất quan trọng với hắn. Hai mắt hắn căm phẫn nhìn cậu, chưa bao giờ cậu thấy hắn đáng sợ như thế. Mặt cậu cắt không còn giọt máu, cậu vừa sợ vừa thấy có lỗi khi làm rơi tấm ảnh đó. Hắn đặt tấm ảnh lên bàn rồi theo thói quen túm cổ áo cậu, không kìm được lại tát cậu…

  • – ” Sao cậu dám đụng vào tấm ảnh này?”
  • – ” Em xin lỗi… em vô tình làm rơi nó… nhưng em chưa xem đâu…”
  • – ” Cậu biết tấm ảnh này quan trọng với tôi lắm không hả? Sao cậu dám dùng bàn tay dơ bẩn của cậu đụng vào nó…”

Vừa nói hắn vừa bóp cổ cậu, cậu không biết tấm ảnh kia là gì nhưng nó có vẻ rất quan trọng với hắn quan trọng hơn cả mạng sống của cậu, hắn vừa bóp cổ cậu vừa chửi đến khi cậu nghẹt thở thì mới buông ra.

  • – ” Cút cho khuất mắt tôi, từ giờ cậu phải ngủ ngoài sân, đừng mơ mà mò mặt vào nhà…” Hắn nói rồi đẩy cậu ra khỏi phòng đóng cửa lại, cầm tấm ảnh đó lên, tấm ảnh lúc nhỏ của hắn.

Hắn đang đứng cùng một cậu bé cao đến nách mình, cả hai đều nở nụ cười rất tươi. Hắn mỉm cười mà lòng xót xa, bao năm rồi cậu bé đó không có tin tức gì… Nhớ lại kỷ niệm giữa hai người lòng hắn lại đau, hắn rất mong muốn một ngày nào đó hắn có thể gặp lại cậu bé trong tấm ảnh kia.

Những ngày tiếp theo hắn liên tục về nhà trong trạng thái, say sỉn, cậu đỡ thì bị hắn đẩy ra. Thấy hắn như vậy cậu rất lo lắng có lẽ dạo gần đây công ty liên tục bị hủy hợp đồng nên hắn mới như vậy.

  • – ” Anh, hôm nay em có nấu món cháo anh thích này, anh…”
  • – ” Cút ra ngoài, cái thứ dơ bẩn như cậu không được vào phòng tôi…”

Giọng hắn đầy phẫn nộ, cậu nghe sao mà xót xa đến thế. Cậu bỏ qua câu nói của hắn, xem như mình chưa thấy gì, cậu cười nhẹ, đi đến chỗ anh ngồi xuống.

  • – ” Từ sáng đến giờ anh không ăn gì rồi, anh đang ốm đấy… Anh nghe lời em, ăn một chút được không?”
  • – ” Điếc à, tôi nói cậu cút đi…”

Cậu không nói gì đặt khay thức ăn lên bàn, tay bưng tô cháo, tay còn lại cầm thìa cháo dơ trước mặt anh.

  • – ” Em đút anh ăn nhé! “

Hắn không nói gì, hất tay cậu ra làm tô cháo rơi xuống nền nhà, đổ cả lên người cậu, những mảnh thủy tinh vỡ văng tung toé. – ” Cậu vào đây là để chế giễu tôi… “

  • – ” Em… em không có…”

Cậu nhìn hắn lắc đầu, nước mắt lại vô thức rơi, hắn thấy vậy nhúi đầu cậu xuống nền nhà:

  • – ” Suốt ngày chỉ biết khóc lóc, bộ tôi ngược đãi cậu sao? Hay khóc để tôi thương hại cái thứ vô dụng như cậu…”

Hắn vừa nói vừa giữ đầu cậu, không cho cậu ngẩng đầu lên, những mảnh thủy tinh cứa vào tay cậu đau đớn, đau không phải vì vết thương đó mà là nhói ở tim. Cậu đưa bàn tay đầy máu kia lau nước mắt trên khuôn mặt, cậu không muốn khóc nhưng không hiểu tại sao lại không kìm chế được cảm xúc của mình.

  • – ” Liếm, liếm sạch sàn nhà cho tôi… còn để nước mắt dơ bẩn kia rớt xuống nền nhà thì đừng trách tôi…”

Cậu nghe lời hắn cúi đầu xuống ăn hết chỗ cháo kia rồi nhặt những mảnh vỡ đó lên, cậu cố gắng làm chỉ để hắn vui.

  • – ” Đúng là không bằng con chó mà”

Hắn nhếch mép khinh bỉ, con chó còn được hắn sủng, còn cậu một chút thương hại hay cảm thông cũng không, cậu không nói gì, nhặt xong thì cũng mỉm cười nhìn hắn.

  • – ” Để em lấy tô khác cho anh, anh ăn một chút có được không?”
  • – ” Ăn no rồi thì cút đi, tôi không muốn ăn cháo của loại dơ bẩn như cậu nấu…”

Hắn nói rồi đạp một cái mạnh vào bụng cậu, cậu đau đớn ôm bụng khó khăn thở dốc, cú đạp làm cậu đau đến trắng bệch mặt ra, người vã cả mồ hôi, nhưng không muốn tỏ vẻ yếu đuối trước mặt hắn, cậu sợ hắn sẽ ghét cậu.

  • – ” Em chỉ muốn anh ăn một chút thôi mà, em sợ anh…”
  • – ” Cút đi, cái thứ vô dụng như cậu nên đi làm diễn viên hay trai bao mà trả nợ thì tốt hơn, tôi chán ghét bản mặt cậu lắm rồi…”

Hắn đay điếng nói, hắn không hiểu sao nhìn mặt cậu máu trong người hắn lại sôi lên, hắn nhẹ nhàng với người khác nhưng không thể nhẹ nhàng với cậu.

  • – “Sao anh lại nói em như vậy, em sẽ cố gắng trả nợ cho anh mà…” Cậu nói mà lòng xót xa, lần nào cũng lôi mấy từ này ra nói, hắn không thèm quan tâm đến cảm xúc của cậu hay sao.
  • – ” Tôi nói biến đi, cậu bị điếc hay là mặt dầy? Cậu muốn ăn đòn nữa à, hay là cậu muốn tôi đánh cậu, rồi rước phiền phức vào mình…”

Cậu nghe những lời đó mà trái tim lại đau đớn, cậu hiểu rõ ý hắn muốn gì, cậu không trách hắn, chỉ trách bản thân mình quá yếu đuối…

  • – ” Vâng, vậy em ra ngoài trước, anh cần gì thì cứ gọi em”

Cậu bước ra ngoài, khép cửa lại, cậu khóc nhiều lắm, cậu đứng ôm cái bụng kia đau đớn kia dựa vào cửa phòng hắn mà khóc, khóc một lúc thì cậu cũng bước về phòng. Cậu băng vết thương ở tay lại, dạ dày cậu lại nhói lên từng cơn, càng đau hơn khi bị hắn đạp lúc nãy. Cậu cầm lọ thuốc trên tay rồi đổ ra uống, nghĩ đến hắn nước mắt không ngừng được mà tuôn rơi…

” Sao anh lại làm tổn thương em, sao lại làm em đau như thế này…”

#còn

65 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá