Truyện tự sáng tác của cô bé nhỏ con: Trò chơi định mệnh, chương 2,chap4

Từng ngày cứ thế trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã được một năm. Họ bên nhau thật yên bình, vui vẻ, đây có lẽ là khoảng thời gian mà cô hạnh phúc nhất.

Hôm nay là ngày kỉ niệm họ quen nhau cũng là ngày hắn đã từng rời xa cô . Cô rất sợ, thật sự rất sợ, cô không muốn hắn lại biến mất lần nữa. Có lẽ, vết thương cũ quá sâu khiến cô ko thể nào quên được.

Chương 2: Khúc dạo đầu: sự trở lại cũng là sự bắt đầu

anh minh hoa - co the se khong lien quan lam
stt hay ve tinh yeu dep 4

Chap 4:

Từng ngày cứ thế trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã được một năm. Họ bên nhau thật yên bình, vui vẻ, đây có lẽ là khoảng thời gian mà cô hạnh phúc nhất.

Hôm nay là ngày kỉ niệm họ quen nhau cũng là ngày hắn đã từng rời xa cô . Cô rất sợ, thật sự rất sợ, cô không muốn hắn lại biến mất lần nữa. Có lẽ, vết thương cũ quá sâu khiến cô ko thể nào quên được.

Cô lại nhớ tới hắn, trong lòng có một dự cảm ko tốt, cô chỉ muốn chạy ngay đến bên hắn và ôm hắn thật chặt.

Như một thói quen, cô lấy điện thoại ra rồi gọi cho Lãnh Phong :

– Lãnh Phong ! em thấy nhớ anh quá, có thể gặp nhau bây giờ không, chỗ cũ nhé.

– ừ, chờ anh chút, anh sẽ đến ngay .

– em đợi.

Rồi cô cúp máy, lặng lẽ ngồi chờ trên chiếc ghế đá thuở ấy, quá khứ chợt ùa về trong cô, từng cảm xúc dạt dào trong tim, khoảnh khắc đau đớn đến điên dại , từng khung bậc cảm xúc cứ thế mà đâm thẳng vào tim cô đến khó thở.

Dù sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, cô muốn được ở bên hắn nhiều hơn, cô sợ hắn sẽ lại biến mất như trước đây.

Khoảng 15 phút sau,

Cô đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ về một tương lai xa xôi của cô với hắn, bỗng có đôi bàn tay chụp vào mắt cô từ phía sau, thật mềm mại nhưng có chút lạnh.

Hắn đến rồi, trong lòng không ngừng hò reo vui mừng, cô cũng cảm thấy an tâm được một chút.

  • – Anh đến rồi sao!
  • – Azz, bị em phát hiện rồi .

Cô quay người lại ôm chầm lấy hắn.

  • – Lãng Phong, hôm nay là kỉ niệm một năm chúng mình quen nhau, em sợ anh sẽ lại đi…
  • – ngốc, lúc nào anh cũng bên em , dõi theo em mà.
  • – hứa với em, đừng đi nhé.
  • – uh, anh hứa
  • – nhớ nhé, không được nuốt lời đâu đấy

Cô yêu hắn, nhiều hơn những gì mà hắn nghĩ, ngay khoảnh khắc này, cô chỉ muốn được mãi như thế, được ôm lấy hắn, ở bên hắn mãi mãi.

Hắn và cô đưa mắt nhìn nhau rồi trao cho nhau một cái hôn nhẹ, rồi cả hai cùng lặng ngắm hoàng hôn.

Một tháng sau đó,

Hôm nay là một ngày đẹp trời, không nắng không mưa, thời tiết dễ chịu, rất thích hợp cho một chuyến đi dã ngoại.

Cô thức dậy, vươn vai vài cái, tâm trạng thì cực kì tốt bởi thời tiết khá dễ chịu mà. Việc đầu tiên mà cô làm, đó là chộp ngay cái điện thoại nhắn tin chào buổi sáng với hắn. Nhưng lần này, đã hơn 5 phút mà hắn vẫn chưa nhắn lại. ” Chắc có lẽ anh ấy đang tắm hoặc còn ngủ nướng.”, cô tự biện hộ cho hắn, nhưng tâm trạng lại tệ hơn lúc nãy. Cô bật dậy chuẩn bị mọi thứ, sẵn sàng cho một ngày mới tốt lành.

Cô đã đậu đại học mà cô mong ước, trường đại học Kinh Tế-Tài Chính, ngành quản trị kinh doanh, hôm nay là ngày học đầu tiên, vậy mà hắn không thèm chúc mừng hay một lời hỏi thăm, cô bĩu môi thất vọng, nhưng không sao, chỉ cần một lời xin lỗi với khuôn mặt đáng thương của hắn là cô sẽ lại mủi lòng ngay thôi. Cô đã yêu hắn hơn cả bản thân cô rồi.

Cô ăn sáng rồi vội chạy ra ngoài cổng, lạ thật hắn vẫn chưa tới, cô thấy giận ghê gớm, trong lòng lại hiện lên nỗi lo sợ, bất an. Cô đứng đợi đã hơn 15 phút, vẫn chưa thấy hắn đâu, cô đưa tay nhìn vào cái đồng hồ mà không ngừng trách móc trong bụng, ” không lẽ, ổng cho mình leo cây ngay cái bữa học đầu tiên này sao?”.

Đang vừa giận vừa lo với cái khuôn mặt cau có, bí xị, thì có tiếng nói vang lên khiến tâm trạng cô bị xáo động.

– Em còn chờ hắn sao, hắn sẽ không tới đâu, sắp trễ giờ tới trường rồi đấy! Anh có thể cho em hóa giang mà.

– Cảm ơn anh, tôi tự đi được, mà anh ấy… chỉ là anh ấy tới trễ thôi! Tôi đi trước, chào anh!.

Cô vội quay lưng, rồi đi thẳng một mạch đến trường đại học bằng chuyến xe buýt gần nhà.

Bước đến trường,

cô nghĩ trong lòng cô bỗng bồi hồi, sẽ rạo rực đến lạ, cô hóng cái cảm giác được ngồi trong giảng đường, được nghe và học hỏi bao điều từ giáo sư hay trợ giảng. Cái cảm giác tựa như lúc cô mới bước vào lớp một vậy, có một chút sợ sệt, một chút bỡ ngỡ và một chút hồi hộp, lâng lâng. Nhưng có vẻ, những cảm xúc ấy không như trong suy nghĩ của cô, mà thay vào đó là một cảm giác bất an, như sắp mất mát một thứ gì đó, khiến cô sợ sệt, không yên. Phải, chính là vì hắn!

Không gọi điện, nhắn tin, cũng không liên lạc được, đến nhà thì lúc nào cũng thấy khóa cửa. Cô đành đến trường đại học của hắn để tìm hắn, cô dò hỏi rất nhiều người, cũng đứng đợi ở cổng nhiều ngày, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy hơi tăm hắn đâu cả. Cô nhờ cả bạn cô tìm giúp, rồi cô chợt nhận ra tên hắn không hề có trên danh sách sinh viên trên website của trường khi cô nhờ một người quen tra giúp. Cô bần thần, trốn trong phòng, ngồi co ro ôm lấy con gấu bông hắn tặng khi hắn biến mất trước đây. Hai giọt nước mắt lăn dài trên đôi má, cô nhìn vô thức về phía cửa sổ.

Có lẽ cô đang đợi, đợi hắn lặng lẽ đứng dưới đường nhìn vọng lên căn phòng của cô, để cô có thể giữ hắn lại, ôm chặt lấy hắn. Trái tim cô lại có thêm một vết sẹo, một vết sẹo rất to, to hơn lần trước rất nhiều, nó khiến cô đau đớn đến điên dại, cô chợt nghĩ, rốt cuộc là vì sao?

Một lần nữa, hắn biến mất, và lúc này mọi thứ đã được chuẩn bị kĩ càng, trò chơi đã dần bước vào diễn biến, màn chào sân cũng đã quá đủ. Hắn và cô, người chơi với con cờ!

nhung hinh anh buon 34 090557
nhung hinh anh buon 34 090557
stt buon status tam trang
stt buon status tam trang

140 views