truyện tự sáng tác của cô bé nhỏ con : Trò chơi định mệnh, chuong 2 , chap 3

Ở bên kia bầu trời

Một thiên thần xinh đẹp tựa như tranh vẽ đang tựa lưng vào đám mây bồng bềnh như chiếc ghế dựa êm mịn rất thoải mái, nàng đăm chiêu ngước nhìn mọi vật dưới kia, nơi đẹp đẽ ấy sắp phải hứng chịu một trận cuồng phong dữ tợn. 

Nàng buông lời trách móc:

– chàng có bao giờ để mắt đến ta, ta yêu chàng, tình yêu của ta.

Chương 2: Khúc dạo đầu: Sự trở lại cũng là sự bắt đầu.

stt mua11 600x400

anh minh hoa – khong lien quan

anh minh hoa – khong lien quan

Chap 3:

Ở bên kia bầu trời

Một thiên thần xinh đẹp tựa như tranh vẽ đang tựa lưng vào đám mây bồng bềnh như chiếc ghế dựa êm mịn rất thoải mái, nàng đăm chiêu ngước nhìn mọi vật dưới kia, nơi đẹp đẽ ấy sắp phải hứng chịu một trận cuồng phong dữ tợn. 

Nàng buông lời trách móc:

– chàng có bao giờ để mắt đến ta, ta yêu chàng, tình yêu của ta.

tựa hồ, nàng nhìn về phía xa xăm mà ngân lên khúc hát sầu não, bi thương khiến mọi vật như lu mờ trong ảo ảnh.

Hoa rơi hoa rụng bến trăng tròn một mảnh tình đầy trái ngang

Trách người, ta trách người, để lại một mình ta với đơn côi

Kiếp này ta trọn yêu người mà người nào có yêu ta

Như liễu tàn mai rụng một màu sầu bi dấy lên khúc nhạc buồn tâm tình với thế gian

Đợi, ta sẽ đợi đến khi nào người chú ý đến ta dù chỉ một khoảnh khắc

ta yêu người, ta yêu người, thứ tình cảm xa xôi ……………………….

……………………………………………………………………………………………………..

Tiếng hát đầy mê hoặc khiến ai nghe cũng cảm thấy sầu não, cảm thương cho tâm tình nàng thơ, hai hàng nước mắt đã lệ rơi.Đoạn, có tiếng nói vang lên làm ngừng lại thứ âm thanh tuyệt diệu ấy.

– Nàng đang buồn về chuyện gì ?

– Mới đó chàng đã trở về rồi , một tiểu thiên thần nhỏ bé như ta thì có chuyện gì đáng buồn đây, nếu có, còn không phải là vì chàng sao!

– vì ta sao. ta có điểm nào khiến nàng phật ý?

– hỡi thế gian tình là gì mà khiến cho ta phải đau khổ thế này!

Nàng buông nhẹ rồi biến mất vào không trung, để lại mình hắn, một ác quỷ, lại nơi đây.

– nàng có bao giờ thấu hiểu cho ta, đoạn tình cảm này sẽ không bao giờ được nối tiếp, ta và nàng tựa rằng có thể bên nhau được sao, không thể!

Nàng yêu hắn, tình nguyện vì hắn, nhưng hắn không yêu nàng, bất quá cũng chỉ như bằng hữu, huynh muội mà thôi. Tâm tình của nàng, hắn hiểu, nhưng hắn không có cách nào đáp trả, hắn chỉ thấy thương hại cho nàng.

Hắn là một ác quỷ, là chủ quản của một vùng, còn nàng chỉ là một tiểu tiên bé nhỏ chịu sự cai quản của Minh Thành quận chúa Du Nguyệt. Nơi hắn ở bóng tối tràn ngập, còn nơi nàng, phía ánh sáng chiếu soi, nào có thể bên nhau.

Một chút lưu tâm về đoạn tình đơn phương kết thúc, dòng suy nghĩ về trò chơi khỏa lấp tâm trí hắn.

– Quả là thú vị.

 Hắn nhếch miệng cười trừ, tay đã cầm một ly rượu từ lúc nào, hắn đưa lên miệng, đôi môi có chút cong cong thưởng thức hương vị hảo hạng, hàng lông mày có chút nhíu lại, hắn đưa mắt nhìn hình bóng quân cờ của mình đầy khinh bỉ. Đối với hắn, cô chỉ là thứ tầm thường, còn chẳng đáng để hắn thương hại, thứ con người nhỏ bé, yếu ớt ấy.

Trò chơi của ta, sắp …sắp rồi.

Tối hôm ấy, một đoạn kí ức ùa về trong giấc mơ của cô.

– mẹ ơi, mẹ ơi! mẹ đâu rồi mẹ ơi!

-hic….hic…..

Trông cô lúc ấy là một đứa bé chừng năm tuổi, có vẻ cô bị lạc

” khung cảnh nơi đây sao quen quá, là một lễ hội chăng ? ” cô tự hỏi

Cô lại chìm vào hư ảo, thực hư không sao phân biệt.Ở đó là một vùng không gian khác biệt, một cây cầu nối giữa ba vùng . Chiếc cầu rất kì lạ.

Cầu Lãnh Huyết, cái tên xuất hiện trong đầu cô, cô cũng không biết tại sao cô lại biết tên nó, cứ như thân thuộc lắm vậy.

đứa bé ấy đã ngất đi khi bị cuốn vào đây, một lúc sau thì đứa bé tỉnh dậy, trước một vùng không gian rộng lớn, chẳng có lấy một bóng người, nó sợ hãi không ngừng gào thét:

-Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ở đâu, con sợ lắm, mẹ ơi!

Chợt cô nghe thấy tiếng gọi khiến cô tỉnh giấc.

– Nguyệt Lam, Nguyệt Lam ơi, dậy đi con, sắp trễ giờ rồi nè…

– vâng, con dậy rồi đây.

Cô ngồi bật dậy, nhưng vẫn còn đang mơ màng , chưa tỉnh ngủ hẳn. Cô gãi gãi cái đầu bù xù như tổ quạ , lại một ngày mới bắt đầu với cô. Chợt, cô nhớ ra một chuyện:

– Á! chết rồi, hôm nay Lãng Phong sẽ đến đón mình, mấy giờ rồi, mấy giờ rồi nhỉ!

Cô loay hoay tìm cái đồng hồ báo thức, chắc trong cơn buồn ngủ nên cô đã lẳng nó đâu mất rồi. nó rơi dưới gầm giường này, Đã 6 h 30 giờ rồi ư, sắp trễ giờ rồi, phải nhanh lên mới được!

lật đật chuẩn bị đồ rồi phóng xuống nhà ăn sáng, bữa sáng đầy dinh dưỡng mà sáng nào cũng được mẹ chuẩn bị sẵn. Cô ăn vội, còn chưa nhai kĩ, Ahzz cái bụng cô, chắc sẽ lại kêu âm ỉ đây!

  • – Mẹ ơi, con đi học đây!
  •  
  • – Nhanh vậy, đã ăn hết đồ ăn sáng chưa?
  •  
  • – Dạ, rồi ạ. Con đi đây, sắp trễ giờ rồi ạ!
  •  
  • – bye con, một ngày tốt lành!
  •  

Bước tung tăng ra khỏi cửa, từng bước chân như nhảy múa. Hắn đã ở đó đứng đợi cô từ lúc nào.

Hắn ta đang ngồi trên yên xe, tay để trong túi quần, phong thái rất đĩnh đạt, từng cái cử chỉ, đôi mắt đầy mê hoặc ấy, thật là khiến cô mê chết mà.

Mãi ngắm nhìn cái môi cong cong, cái mày hơi nhíu có chút khiêu gợi đến khó tả tựa như một con quỷ dữ có gương mặt thiên thần, cô đứng như trời trồng nhìn hắn, mắt thì không chớp lấy một cái . Cảm giác có ai đó nhìn mình, hắn nghiêng đầu sang một bên, bắt gặp ánh mắt nhìn hắn không ngớt của cô khiến cô giật mình xấu hổ .

– cậu nhìn nãy giờ đủ chưa, trễ giờ rồi này!

Cái cười đầy mê hoặc ấy lại càng làm cô say đắm.

– uh, tớ… Đi học thôi…

– rồi, lên xe nào, đồ háo sắc.

– hứ, ai là đồ háo sắc chứ, tớ..tớ.. không thèm nói nói chuyện với cậu nữa.

Hắn thật tình, khiến cô mặt đỏ như trái bí ngô luôn rồi.

– Là anh ta, cái người trong lòng em đó sao?

Tiếng nói phát ra từ phía sau, cô nghe thấy quen quen.

“Là Khước Bạch ư!” – cô tự hỏi

Hắn hơi nhíu mày, quay lại phía sau xem tiếng nói của ai đã phát ra. Hắn khinh khỉnh nhìn tên phiền phức đó với nụ cười khinh bỉ hỏi cô:

– A, đó là người hay đeo bám em đó sao, Nguyệt Nguyệt?

– em?… Uh.

– Mày…Mày

Khước Bạch đỏ bừng cả khuôn mặt vì giận dữ khi nghe lời cói đó của hắn, cái điệu bộ, dáng vẻ của hắn thật khiến cậu ta không vừa mắt, nhưng đó lại là người mà người cậu yêu luôn dành trọn trái tim khiến cậu không còn chỗ trong trái tim đó nữa. Ngay cả cái tên:” Nguyệt nguyệt” gần gũi như như vậy, cậu cũng chưa từng được hay dám gọi cô như thế.

– ta đi thôi nhóc con, trễ rồi.

Leo lên xe, hắn lao nhanh như bay nhưng sau đó lại chậm chậm Cho vừa tốc độ. Ngồi trên xe, lòng cô vui như hội.

Mấy cọng tóc bay bay thoang thoảng mùi dầu gội thật thơm làm sao. khoảng thời gian ngắn ấy là những gì tốt đẹp nhất, bình yên nhất mà cô có được bởi kể từ sau giây phút này, trò chơi đã được ” Kích hoạt”, dự là sẽ có rất nhiều những bão tố vây quanh cái cuộc đời đang tươi đẹp này của cô.

woio dnfeko dneio8 kjdeo8

woio dnfeko dneio8 kjdeo8

buon – tam trang – lieu co the- em

buon – tam trang – lieu co the- em

tri nyi njo fjo

tri nyi njo fjo

maxresdefault mnjdijieu8 343jjdj

maxresdefault mnjdijieu8 343jjdj

tinhyeu06 mkjfkje9 fjhfir9 kjf9r9

mdksjđ 3e3w sdje8u3w

D12hHRu mdksjđ 3e3w sdje8u3w

trai tim tan vo – anh – em – hy ai khac

62 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá