Truyện tự sáng tác: Thầy ơi em lỡ lời chương 7+8+9 tác giả: Hoàng Mai

  • #Truyện: Thầy Ơi, Em Lỡ Lời (7)

“Thầy, thầy nói vậy là có ý gì ạ?” Tiểu Mai ngơ ngác như vừa rơi từ trên cung trăng xuống, chớp chớp mắt nhìn anh.

Rõ ràng Hoàng Phong đang nói bằng tiếng mẹ đẻ, nhưng sao vào tai cô lại giống như thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh nào đó vậy?

Thầy… thích cô?

Thầy thích cô ư?

Thấy người nào đó bày ra thái độ như vậy, anh chỉ cười nhạt: “Em thực sự chưa hiểu, hay là vốn không muốn hiểu?”

  • “Em…”

Cô có thể hiểu không? Một việc khó tin đến thế, Tiểu Mai làm sao mà hiểu được?

“Bởi vì… Bởi vì thầy chưa bao giờ cho em cảm giác là thầy đối với em…”

Chương 7: Thầy thích tôi?

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1
Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Ở trên trường, Tiểu Mai thấy anh luôn dịu dàng với các bạn nữ khác, nhưng đến khi gặp cô thì lại thay đổi thái độ hoàn toàn. Anh chỉ toàn tìm cách bắt nạt cô thôi! Anh chưa bao giờ nhẹ nhàng với cô như với họ cả! Bảo cô làm sao mà hiểu đây?

Nhưng nghĩ đến đây, Tiểu Mai mới chợt nhận ra một điều.

Có phải cô đã luôn tìm kiếm hình bóng anh không?

Tiểu Mai bị chính suy nghĩ của bản thân làm cho giật mình, nét mặt thoáng hiện vẻ thảng thốt. Cô… thầy…

  • “Được rồi, chúng ta đi ăn cơm.” Bỗng nhiên, Hoàng Phong đứng dậy, đi thẳng một mạch vào phòng bếp.

… Cái gì vậy?

Tiểu Mai ngỡ ngàng nhìn theo anh, hành động như vậy là ý gì? Tỏ tình xong rồi đi ăn cơm?

Còn câu trả lời của cô thì sao?

Lại một lần nữa, Tiểu Mai không đụng nổi vào đôi đũa chứ đừng nói là cơm.

Cô… Cô chẳng lẽ cũng… cũng thích…

Nhưng bắt đầu từ khi nào?

Đầu năm chăng?

A… Hình như Tiểu Mai đã quên mất một chuyện rất quan trọng. Ngay từ khoảnh khắc trông thấy anh chậm rãi bước trên sân trường, nắng vàng rải trên mặt đất, trái tim cô đã rung động.

Cô thích anh.

Chỉ là trước giờ Tiểu Mai không dám thừa nhận.

Có lẽ cũng vì thích anh, không muốn bị anh đối xử không được dịu dàng cho lắm như thế nên mới cố tình khen Nam để kích động anh chăng?

  • “Tiểu Mai? Ăn cơm đi.”
  • “Thầy, em…”

Đúng lúc cô định thổ lộ, cửa nhà cạch một tiếng liền mở ra, Hoàng Nam vui vẻ bước vào, chào thật to. Đi bên cạnh hắn còn có một vị mỹ nhân nữa.

  • “Anh Nam…” Tiểu Mai theo quán tính gọi một câu.
  • “Phong!!! I miss you so much!”

(Em nhớ anh nhiều lắm!)

Mỹ nhân kia không màng đến Tiểu Mai, chạy đến ôm chầm lấy Hoàng Phong, hôn chụt lên má anh một cái.

Áaaa!!!

Cô ta dám hôn anh!!!

Cả người cô bốc lên ngọn lửa phẫn nộ ngút trời, trừng mắt với tình địch của mình.

Mỹ nhân kia dường như để ý thấy cô, hỏi anh: “Phong, who is she?”

(Cô ấy là ai?)

“My student.”

(Học trò của tôi.)

“Do you love her?”

(Anh thích cô ta?)

Tiểu Mai hồi hộp chờ câu trả lời của anh. Hoàng Phong nhìn cô một cái, sau đó mỉm cười.

“I love you.”

(Tôi thích em.)

#Còn

Chương 8: Trong đầu thầy nghĩ gì

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2
Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2
  • “Anh hai, anh…”

Nam cũng ngẩn người trước lời tỏ tình của anh mình. Theo như hắn biết thì anh cực kỳ không thích Amy, tại sao bây giờ lại thể hiện tình cảm với cô ấy như vậy chứ?

Còn Amy nghe anh nói vậy với mình thì cực kỳ phấn khích ôm lấy anh, muốn hôn anh một cái, nhưng Hoàng Phong đã rất khéo léo né tránh cô. Anh nhìn Tiểu Mai đang ngỡ ngàng trợn tròn mắt, cười.

  • “Tiểu Mai, phiền em giữ kín chuyện thầy có người yêu rồi được không? Để lộ ra thì trên trường sẽ xì xào bàn tán, phiền lắm!”

Bạn gái?

Anh vừa mới nói thích cô, sao bây giờ lại quay sang nhận cô ấy là bạn gái?

Hoàng Phong, rốt cuộc thầy đang nghĩ gì trong đầu vậy?

Tiểu Mai sốc đến nỗi bất động, thấy cô như vậy, khoé môi anh bỗng nhiên cong lên.

  • “Tiểu Mai? Em sao vậy?”
  • “Thầy, thầy có biết mình đang làm gì không?”
  • “Dĩ nhiên là tôi biết rõ.” Anh quả quyết gật đầu, “Nhưng em hỏi vậy là có ý gì? Lẽ nào em có bất mãn gì với cô ấy sao? Hay là em… có tình cảm với tôi rồi?”

Tiểu Mai nhìn ra được sự lạnh lùng trong lời nói của anh, trái tim cô đau nhói, hô hấp cũng khó khăn đến lạ thường.

Phải, em có tình cảm với thầy đấy!

Nhưng mà… thầy đã giẫm nát nó rồi.

Tiểu Mai siết chặt hai tay, lấy hết sức gào lên với anh: “Em sẽ không bao giờ thích thầy đâu!”

Em ghét nhất những người đã làm em tổn thương, mà thầy đứng đầu tiên trong cái danh sách đó! Em vĩnh viễn sẽ không rung động vì thầy!

  • “Phải rồi…” Hoàng Phong bỗng cười nhạt, “Em làm sao có thể thích tôi? Người trong mộng của em là Hoàng Nam mà, phải không? Tôi chỉ là công cụ để em lợi dụng mà thôi.”

Cô cố gắng học môn của anh là để lấy lòng, sao anh lại không biết chứ? Anh biết rõ, chỉ là anh không muốn thừa nhận.

Từ đầu đến cuối, cô chưa bao giờ để anh vào trong lòng.

Từ đầu đến cuối, Hoàng Phong chỉ là một bàn đạp của Tiểu Mai.

  • “Phải, em thích anh Nam đấy, vậy thì có sao không ạ?”

Tiểu Mai thích người vì biết cô thích uống cacao đá nên luôn chuẩn bị sẵn mỗi khi cô sang nhà.

Tiểu Mai thích người nấu cho cô những món khoái khẩu.

Tiểu Mai thích người thấy cô ngủ quên trên sofa, sợ cô lạnh nên đắp cho cô một cái chăn mỏng, còn giảm nhỏ số quạt.

Tiểu Mai thích người luôn dịu dàng với cô!

Mà Hoàng Phong thì không phải!

Anh mãi mãi là một đại ác ma chỉ biết bắt nạt cô!

  • “Thế à? Tiểu Mai thích anh sao?” Hoàng Nam đứng bên cạnh xem kịch nãy giờ bỗng nói chen vào, thanh âm có chút hưng phấn.

Tiểu Mai không kịp suy nghĩ gì đã đáp luôn: “Vâng ạ!”

Hoàng Phong chau mày, tặng cô một cái nhìn lạnh đến thấu xương rồi hừ một tiếng, quay người bỏ vào phòng.

Đưa mắt nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng cô như vụn vỡ ra thành hàng ngàn mảnh.

Tại sao bọn họ lại thành ra thế này?

  • “Tiểu Mai, em thích anh, vậy thì chúng ta hẹn hò có được không?”

#Còn

Chương 9: Quyết tâm tỏ tình thầy

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3
Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Hơn một tuần kể từ ngày xảy ra sự việc kia, quan hệ giữa anh và cô phải nói là lạnh lẽo của lạnh lẽo, còn hơn cả người dưng.

Tiểu Mai cực kỳ không muốn mọi việc diễn biến theo hướng này, nhưng cô lại không có cách nào xoay chuyển cục diện. Hơn nữa, Hoàng Phong đã nói thích vị mỹ nữ ngoại quốc kia, cô còn có thể làm gì?

Chỉ có thể thầm mắng anh mà thôi!

Đồ ngốc!

Hôm nay lại có tiết Toán.

Hoàng Phong bước vào lớp, vẫn mang dáng vẻ điển trai thường ngày.

Tiểu Mai cũng đã kẻ bảng xong xuôi.

  • “Ừm, từ nay người kẻ bảng giúp thầy sẽ đổi nhé. Lớp phó văn thể mỹ là ai nào?”

Sau khi nhìn sang bảng đã được lau sạch sẽ và kẻ ngay ngắn, Hoàng Phong bỗng dưng nói như vậy. Cả lớp ai cũng ngạc nhiên, bao gồm cả cô nữa.

Tại sao lại đổi nhỉ? Tiểu Mai làm rất được việc kia mà?

  • “Lần trước thầy đã đánh dấu sẵn bốn vạch để kẻ rồi, mà bạn Tiểu Mai vẫn cố tình kẻ lệch ra. Nếu như chúng ta đã không hiểu nhau thì đừng nên làm việc chung nữa.”

Tất cả đều câm nín.

Quá nghiêm khắc rồi!

Bạn cùng bàn huých nhẹ Tiểu Mai, nhìn cô bằng đôi mắt lo lắng, nhưng cô đã không thể cảm nhận được điều gì ngoài câu nói lạnh lùng của anh nữa. Đôi mắt trong veo đờ đẫn nhìn bốn dòng phấn trên bảng, lệ chực tuôn rơi.

Cô đã từng nghĩ, ít nhất còn công việc này là gắn kết giữa anh và mình. Nhưng… bây giờ cũng…

Người con trai này, như vậy cũng quá tuyệt tình.

  • “Lớp này ai học giỏi Văn nhất vậy?”
  • “Tiểu Mai ạ!” Cả lớp đồng thanh đáp.
  • “Được, vậy cuối giờ em xuống phòng Hội đồng nhé. Thầy có chút việc cần nhờ.”

___

Tan học, Tiểu Mai nán lại trên lớp một lúc lâu mới thất thểu ôm cặp xuống phòng Hội đồng, trong lòng cực kỳ không tình nguyện. Bây giờ cô chẳng muốn gặp anh chút nào cả!

Nhà để xe chẳng còn ai. Anh là người ở lại cuối cùng rồi.

Bước vào, Hoàng Phong đang mải nói chuyện điện thoại, quay lưng lại với cô. Tiểu Mai đành ngoan ngoãn chờ anh.

  • “Đúng, đúng rồi. Ok. À mà Nam này, lát nữa em ghé siêu thị mua cacao được không? Nhà hết rồi.”

Cacao? Tiểu Mai nghe đến món ưa thích là tai tự động dỏng lên.

  • “Cho ai á? Còn ai vào đây ngoài con nhóc Tiểu Mai kia nữa? Giờ em mới biết nó thích cacao à?”

… Hử?

  • “Phải, còn mấy món ăn nữa. Khi nào anh dạy cho, lo mà học đi, dù sao cũng là bạn…”

Hoàng Phong muốn nói nữa, nhưng cái ôm chặt từ đằng sau đã chặn lời nói của anh lại nơi cổ họng. Anh giật mình ngoái đầu lại nhìn, cô gái nhỏ nào đó vẫn cứ siết lấy anh, vùi đầu vào tấm lưng rộng.

Mặt cô đỏ ửng, từng lời thốt ra vừa nhỏ lại vừa nhẹ tựa gió thoảng mây bay.

  • “Thầy, em thích thầy!”

#Còn

465 views