Truyện tự sáng tác: Thầy ơi em lỡ lời chương 4+5+6 tác giả: Hoàng Mai

Bầu không khí nặng nề, trầm mặc từ từ trôi qua.

Tiểu Mai ngồi khép nép trên ghế, đối diện là Hoàng Phong mặt mày đen như đít nồi, có chút bất đắc dĩ.

  • “Ừm…” Mẹ anh thấy tình huống khó xử, đằng hắng một cái rồi cười, “Hai đứa… quen nhau à?”
  • “Dạ, đây là thầy con.” Cô gật gật đầu, lễ phép đáp.

Trái lại, anh lạnh nhạt: “Dạ con không quen.”

… Khó xử lần nữa.

Là quen hay không quen?

Tiểu Mai nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, người này sao lại thế chứ? Rõ ràng là thầy cô mà? Chẳng lẽ có một đứa học sinh như cô làm anh mất mặt thế sao?

#Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (4)

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Cuối cùng, mẹ anh đành cười trừ: “Bây giờ bọn mẹ tính ra ngoài ăn, các con có muốn đi không?”

Hoàng Phong từ chối.

Ây da! Rốt cuộc cũng có thể tạm biệt cái người đáng ghét này!

Tiểu Mai mặt mày hớn hở, nhổm dậy muốn đáp là có đi, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì…

  • “Em làm xong bài tập Toán ngày mai chưa? Hai tiết đấy nhé! Hai tiết!” Người-tự-nhận-không-quen-biết-cô đã nhanh hơn, hỏi.

Tức thì, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Tiểu Mai. Cô thầm nghiến răng nghiến lợi, bấu chặt tay, khó khăn thốt ra từng tiếng: “Dạ, em chưa.”

___

Không ngờ ba mẹ cô lại thực sự đem cô giao phó cho anh, nhờ anh giúp cô hoàn thành bài tập.

  • “Đọc thuộc cái này cho tôi!”

Sin+sin=2sincosSin-sin=2cossinCos+cos=2coscosCos-cos=-2sinsin

… Mẹ ơi!!!

Mẹ hại con rồi!!!

Tiểu Mai khóc không ra nước mắt, ai oán tụng “bài thơ” trước mặt. Phần lượng giác này trên trường chưa học tới, sở dĩ Tiểu Mai biết nó là vì cô đã tự mình nghiên cứu đôi chút. Nhưng mà… huhu, đau đầu quá!

  • “Thầy ơi, thầy không soạn bài cho ngày mai sao ạ?”

Phải kiếm cớ chuồn thôi.

  • “Xong rồi.”

Thất bại lần một.

  • Thầy ơi, thầy không xem đá banh sao ạ? Tối nay nghe nói…”
  • “Lát xem sau.”

Thất bại lần hai.

  • “Thầy ơi…”

Gọi xong, còn chưa kịp nói gì, cái liếc sắc lẹm của anh đã làm cô nín bặt. Huhu, sợ quá má ơi!

  • “Why can’t you be a little gentle?”

(Tại sao thầy không thể dịu dàng một chút?)

Tiểu Mai lẩm bẩm một câu tiếng Anh, trong lòng chắc mẩm rằng thầy sẽ không hiểu. Người xưa nói rồi, phàm giỏi Tự nhiên thì sẽ ngu Xã hội. Nhưng…

  • “Why can’t you be a little intelligent?” Hoàng Phong vừa bấm điện thoại vừa đáp lại cô.

(Tại sao em không thể thông minh một chút?)

Tiểu Mai ngơ ngác, nhưng khi nhìn sang phía tủ kính, cô chợt nhận ra một chuyện vô cùng quan trọng.

… Ok, cô thua rồi!

Toán cô không bằng anh, tiếng Anh cô cũng không bằng anh.

Trong tủ trưng bày toàn là bằng khen, trong đó có một cái: “Giải nhất Quốc gia cuộc thi Học sinh giỏi môn Anh Văn.

Học sinh: Nguyễn Hoàng Phong.”

___

Cuối cùng, từ đó đến khi ba mẹ về, Tiểu Mai phải ngồi tụng hết cái đống công thức lượng giác điên não kia.

#Còn

#Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (5)

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Hai tuần sau.

Sau khi trải qua bốn tiết học căng thẳng, Tiểu Mai thư thái thả lỏng người để chuẩn bị bước vào giờ sinh hoạt lớp thảnh thơi.

Mấy ngày nay lớp cô xôn xao hết cả lên vì tin đồn đổi giáo viên chủ nhiệm. Cô giáo cũ đã bước vào kỳ nghỉ phụ sản, thế nên sẽ có giáo viên khác đến chủ nhiệm lớp cô.

Nhưng Tiểu Mai cũng chẳng có hứng thú gì cho cam. Đối với cô thì là ai cũng được.

  • “Nghe đồn là thầy Phong.” Một bạn dãy bên nói lớn, “Thầy ấy chủ nhiệm lớp mình á!”

Gì?

Tiểu Mai kinh hồn bật dậy như lò xo, đập bàn rầm một cái, hai mắt trợn trừng.

  • “Thầy Phong?”
  • “Ờ… ừ. Nghe bảo thế.”

Ơ hơ! Chắc không có đâu! Là đồn bậy, đồn bậy thôi! Thầy ấy mới về trường, làm sao…

  • “Áaaaa!!!”

Một tiếng hét đầy phấn khích vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiểu Mai. Cô ngẩng phắt dậy, rồi sau đó cả người chợt cứng ngắc, mắt nhìn chằm chằm về phía cửa lớp.

Ở nơi đó, người con trai đẹp như tranh đang nhàn nhã tựa lưng vào tường, lướt điện thoại. Xung quanh anh dường như phát sáng, một loại hào quang khiến cô chói mắt.

Nguyễn Hoàng Phong.

Thầy ấy thật sự chủ nhiệm lớp cô!

Ối giời ơi!!!

Chuông reo, anh cất máy rồi chậm rãi xách cặp vào lớp.

  • “Chào các em, thầy được phân công chủ nhiệm lớp mình thay cho cô Kim. Mong các em giúp đỡ!”

Một nụ cười toả nắng.

Nhưng tai Tiểu Mai lại ù đi.

Nghiệt duyên!!!

Cả ngày hôm đó, Tiểu Mai cứ thở dài thườn thượt, thở đến nỗi có cảm giác mình đã già đi mấy chục tuổi.

Mẹ cô vào phòng, gọi khẽ: “Tiểu Mai.”

  • “Dạ?”
  • “Hôm nay con sang nhà cô Ngọc ăn cơm nhé. Anh Phong đang đợi đó. Ba mẹ với nhà cô ấy đi có chút việc.”

Khoan, con chưa hiểu! Não con chưa tiếp thu thông tin mẹ ơi!!!

___

“Ăn đi em?” Hoàng Phong thấy cô không động đũa gì thì lên tiếng nhắc nhở, nhưng Tiểu Mai chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến anh.

Cô đang bận ngắm trai đẹp!

Là trai đẹp thật sự luôn đó!

  • “Tiểu Mai. Liêm sỉ.” Hoàng Phong hắng giọng, nhưng không có tác dụng gì. Tầm mắt của cô vẫn dán chặt lên chàng trai đang ngồi bên cạnh anh.

Đây là em trai anh, Nguyễn Hoàng Nam. Cậu ấy là sinh viên năm ba của Đại học Sư phạm, chuyên ngành Hoá học.

Trái ngược với vẻ lạnh lùng của Phong, xung quanh Nam đều phảng phất sự dịu dàng. Đúng chuẩn mẫu người mà Tiểu Mai thích.

Cô cười tít cả mắt, không để ý đến người nào đó mặt mày tối sầm lại.

Hoàng Phong đứng phắt dậy, gằn giọng: “Nam, em rửa chén đi. Còn em, vào đây dò công thức!”

  • “Ơ, thầy, em ăn chưa…”
  • “Chưa cái gì? Một tiếng đồng hồ rồi! Vào đây mau!”

Tiểu Mai muốn chống đối, nhưng ánh mắt đáng sợ từ người nào đó phóng đến làm cô nín bặt, lủi thủi đi rửa mặt rồi theo sau anh ra phòng khách.

  • “Mười bài đồ thị hàm số, làm cho tôi!”
  • “Thầy??? Tại sao???”
  • “Làm hay không? Không thì chép phạt đi! “Từ giờ em không ngắm trai bỏ bữa nữa” 1000 lần!!!”

#Còn

#Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (6)

Từ ngày biết đến em trai anh, Tiểu Mai ra sức học Hoá, cũng là môn mà cô yếu nhất.

Thực ra nói yếu cũng hơi quá, là khá, khá, tệ hơn so với các môn còn lại chút thôi.

Còn nữa, cô cũng trở nên tích cực hơn trong giờ Toán của anh, từ toán chạy đến toán trên bảng, chỉ cần biết làm thì cô đều sẽ xung phong. May một nỗi, Tiểu Mai trời sinh vốn tốt môn học này, thế nên hầu như bài nào cô cũng xơi được cả.

  • “Thầy kiểm tra bài cũ, có ai muốn xung phong không?” Hoàng Phong vừa giở sổ điểm vừa nhẹ nhàng hỏi.

Cả lớp nhìn nhau, im thin thít, chỉ có một cô gái hăng hái giơ cao tay.

  • “Em ạ! Em thầy ơi!”
  • “Mời Tiểu Mai. Dạo này em có vẻ tích cực trong môn của tôi nhỉ?”

Nói xong câu đó, trong lòng anh bỗng thấy ngọt lịm.

Còn cô thì chỉ cười, dạ một tiếng. Ây da, em đang cố lấy lòng thầy đó, anh chồng ạ!

Cứ thế, ngày qua ngày, điểm Toán của cô đã cao lại càng cao, mà điểm Hoá thì tăng rõ rệt.

Một ngày, cô ngồi trò chuyện cùng bạn mình ở canteen, bạn cô hỏi sao dạo này cô tích cực học Hoá thế. Tiểu Mai cười tươi.

  • “Do tao đang thích một người giỏi Hoá! Sinh viên năm ba trường Đại học Sư phạm đấy! Oách không?”
  • “Oách.”

Có người đáp lại, nhưng không phải bạn cô. Cả hai đồng loạt quay sang nhìn, Hoàng Phong đứng đó, cách bàn của họ chỉ tầm hai mươi xăng-ti-mét.

  • “Thầy…” Tiểu Mai kinh ngạc, theo bản năng gọi một tiếng.

Anh… nghe cô nói rồi sao?

Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phong thoáng nét buồn, đôi mắt nhìn Tiểu Mai ẩn hiện nỗi thất vọng, đau đớn. Vài giây sau, anh quay người rời đi, dáng người cao gầy nhuốm màu cô độc.

Tiểu Mai ngây ngốc nhìn theo anh, trái tim bỗng nhói lên một cái.

Sao thầy ấy lại bày ra vẻ mặt đó với cô chứ?

Còn nữa, cảm giác lo lắng trong lòng Tiểu Mai lúc này rốt cuộc là gì vậy?

Chẳng phải cô không thích anh hay sao? Anh bắt nạt cô, hở tí là bắt cô làm bài tập, mỗi khi sang nhà cứ tìm chuyện chọc ghẹo cô.

Thật sự không có lấy nửa điểm dịu dàng!

Nhưng…

Cô không đành lòng nhìn anh buồn như vậy.

___

Một thời gian dài sau đó, Hoàng Phong và Tiểu Mai ngoài những lúc trong tiết học ra thì hoàn toàn là người xa lạ.

Cô sang nhà anh, anh sẽ ở trong phòng.

Hai gia đình đi ăn, anh sẽ chủ động từ chối.

Ba mẹ nhờ anh giúp cô làm bài tập khi quý phụ huynh đi chơi riêng, anh sẽ đẩy hết sang cho em trai.

Nhờ vậy mà mức độ thân thiết giữa Tiểu Mai và Hoàng Nam ngày càng tăng. Đây là chuyện đáng mừng, nhưng Tiểu Mai lại chẳng thể vui nổi.

Cô ghét sự lạnh nhạt này của anh.

Một ngày, Tiểu Mai lại được gửi sang nhà anh. Nhưng hôm nay Nam cũng có việc bận, thành ra nhà chỉ có hai người.

  • “Thầy ơi, ăn cơm thôi ạ!” Tiểu Mai ló đầu ra từ trong bếp, gọi Phong đang ngồi đọc sách trên sofa.
  • “Em ăn trước đi.”
  • “Thầy ra ăn với em đi, ăn một mình buồn lắm!”
  • “Tôi không đói.”

Dù cô có mời bao nhiêu thì mặt anh vẫn lạnh như tiền. Cuối cùng, Tiểu Mai không chịu được nữa, cao giọng: “Thầy, dạo này thầy làm sao vậy? Em đã làm gì sai với thầy sao?”

Câu hỏi này làm người anh hơi cứng lại. Mấy giây sau, anh ngước lên, ánh mắt nhìn cô như có sóng.

  • “Nếu em thích một người, liệu em có thể đối mặt với người đó nữa không nếu như biết người em thích thích em trai em?”

#Còn

120 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1