Truyện tự sáng tác: Thầy ơi em lỡ lời chương 1+2+3 tác giả: Hoàng Mai

  • bởi
  • “Tao thất tình rồi…”

Tiểu Mai ôm lấy bạn cùng bàn, chán chường than thở.

Cô thất tình rồi, thất tình một anh trai lớp trên. Nói chính xác hơn, tình còn chưa kịp nở thì đã sớm tàn. Người ta đã có người yêu từ trước khi cô bước chân vào ngôi trường cấp ba này.

“Thôi, vui lên.” Bạn cùng bàn vỗ vỗ vai cô, “Hôm nay lớp mình có giáo viên Toán mới đấy, biết đâu lại có mỹ nam cho mày ngắm, lấy lại tinh thần thì sao?”

  • “Tao đâu có thuộc loại nữ sinh mê trai đâu.”

Tiểu Mai bĩu bĩu môi nói, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. Cô không hề ham mê nhan sắc đâu nha!

Trống vào lớp vang lên, lớp cô nhanh chóng ổn định ngay ngắn, hóng hớt giáo viên mới về trường.

Nghe đồn là một thầy giáo rất trẻ, đẹp trai, lại có chuyên môn rất tốt nữa!

Sao lâu vậy mà thầy còn chưa tới? Vào tiết được một phút rồi…

Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (1): Gặp mặt

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Chậc.

… A, người kia rồi!

Tiểu Mai ngồi bàn đầu, tầm mắt lại vừa vặn nhìn ra toàn bộ sân trường, thế nên có thể trông thấy rõ mồn một bóng người cao gầy đang tiến về phía lớp cô. Dưới ánh nắng mặt trời, người ấy dường như có thêm một vầng hào quang, toả sáng chói loà.

Tim cô bỗng dưng đập thật mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, thầy càng tới gần, nó lại càng nhảy nhót loạn cả lên.

Tiểu Mai dùng tay ôm lấy ngực trái, cúi đầu xuống, ngăn lại cảm giác xúc động này, thế nhưng lại không thể nào kìm lại được.

Sao thế này?

Cảm giác này có nghĩa là gì vậy?

Lẽ nào… cô đã rơi vào lưới tình lần nữa rồi sao?

Không thể nào!!!

  • “Tiểu Mai, Tiểu Mai, đứng dậy…”

Suy nghĩ quá nhập tâm nên thầy vào đến bàn giáo viên rồi mà Tiểu Mai vẫn không hề hay biết, cứ thả hồn theo gió đến tận nơi nảo nơi nao. Bạn cùng bàn phải đập mấy cái thì cô mới hoàn hồn, vội vàng đứng bật dậy, nhưng vẫn chẳng thể kìm được cái nhíu mày chẳng mấy vui vẻ của thầy.

Thôi xong! Ngày đầu tiên thầy nhận lớp mà mình đã…

Tiểu Mai khẽ thở dài, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào nam thần trên kia, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đó vẫn đang chiếu thẳng về phía mình.

Ực…

“Được rồi, các em ngồi đi.”

Phù…

Chào các em, thầy tên Nguyễn Hoàng Phong, là giáo viên mới về trường. Thầy được phân công đảm nhận bộ môn Toán của lớp mình trong năm học này. Mong các em giúp đỡ cho.”

Anh giới thiệu về bản thân không quá dài, súc tích y hệt như bộ môn của anh, nhưng lại được các nữ sinh bên dưới điên cuồng ủng hộ. Mắt ai nấy đều hiện lên hai hình trái tim to tướng.

Giọng thầy hay thật!

Tiểu Mai thầm cảm thán trong lòng.

  • “Trước khi bắt đầu bài học, thầy có một vài quy tắc muốn phổ biến. Thứ nhất, giáo viên vào lớp, dù em có không thích họ đi chăng nữa thì cũng phải đứng lên chào.”

Ực…

  • “Thứ hai, trong giờ kiểm tra phải tuyệt đối trung thực, không được làm bất kỳ điều gì vi phạm nguyên tắc.”

À… Cái này…

  • “Thứ ba, em nữ bàn đầu này, phiền em ngẩng đầu lên chút có được không? Thầy có việc muốn nhờ.”

Hả? Nữ bàn đầu?

Tiểu Mai ngơ ngác một lúc rồi ngẩng đầu dậy, chỉ thấy anh đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt hình như… có mang theo chút ý cười?

  • “Thầy…” Cô mấp máy môi trong vô thức.
  • “Sau này, đến tiết tôi, phiền em lên chia bảng thành bốn ô có được không?”
  • “Dạ?”
  • “Hửm?”
  • “À… Vâng ạ, em biết rồi.”

Cuối cùng, bài học đầu tiên cũng bắt đầu. Anh quay lên bảng viết tiêu đề, còn Tiểu Mai bên dưới khẽ khàng quay sang bạn cùng bàn, hỏi… tên thầy.

Ban nãy anh giới thiệu gì cô cũng đâu có nghe thấy…

Nhưng chẳng ngờ, người đáp lại cô không phải bạn, mà là…

  • Tôi tên Nguyễn Hoàng Phong, bé rùa ạ.”

Là anh.

Bé rùa?

Ặc…

Không hiểu sao Tiểu Mai lại có cảm giác rằng một năm học với thầy sẽ vô cùng sóng gió, hu hu!

#Còn

#Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (2): Chắc kiếp trước có nợ với nhau

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

  • “Tiểu Mai! Lên kẻ bảng!”

Lớp trưởng ở cuối lớp nhắc vọng lên cho Tiểu Mai đang mải buôn dưa lê với bạn cùng bàn vào giờ nghỉ tiết. Cô ngớ người nghĩ ngợi gì đó rồi cũng hoảng hồn nhớ ra.

Hôm trước thầy vừa giao nhiệm vụ, ối giời ơi, quên mất!

Cô vội vàng nhảy phắt lên bảng, động tác lanh lẹ như chú thỏ con, cầm lấy thước phấn rồi bắt đầu tác nghiệp.

Ở phía dưới, một cậu bạn cùng bàn rảnh rỗi không có gì làm, hét toáng lên với cô: “Bé rùaaaa, bé làm nhanh tay lên chứ thầy mà vào là xong bé luôn đấy, hiểu chưaaaa???”

  • “Cấm mày gọi tao bằng cái tên đó, gọi gọi tao vả lệch mồm!”

Cô cực kỳ không thích cái biệt danh này! Trước giờ mọi người đều bảo rằng Tiểu Mai là cô bé nhanh nhạy, thông minh, giống như một chú thỏ vậy. Thế mà bây giờ… bây giờ… rùa ư? Rùa?

Thầy nghĩ gì mà lại gọi cô như thế!?

Cậu bạn kia xem lời đe doạ của cô như gió thoảng ngang tai, vẫn tiếp tục trêu: “Bé rùa, nhanh lên, nhanh lên! Bé rùaaaa!!!”

  • “Mày thích rùa không?”

Cô phóng xuống bàn tên đó, trên tay vẫn còn cầm nguyên cái khăn lau bảng. Cậu bạn bắt đầu chạy ra phía cửa, cô ở sau lưng, ném khăn theo.

Tùng! Tùng! Tùng!

Bộp!

Khăn dính đích.

Nhưng…

Sai đích.

Cả thế giới như tĩnh lại.

Chiếc áo sơ mi vốn trắng tinh là vậy, thế mà giờ đây lại loang nước, còn pha lẫn bụi phấn xanh đỏ tím vàng.

Khuôn mặt đẹp như tượng tạc giờ đây đen kịt lại. Anh hết cúi đầu nhìn vết bẩn trên áo rồi lại ngẩng lên cô học trò đang tái mặt vì sợ kia, cổ họng nghẹn đắng lại.

Lớp cô nhao nhao hết cả lên.

  • “Tiểu Mai! Mày… Mày gây đại hoạ rồi!”
  • “Mau ra xin lỗi thầy ấy đi!”

Anh bước vào lớp, để cặp lên bàn, giở sổ điểm ra. Còn Tiểu Mai thì vẫn đứng bất động.

  • “Em về chỗ đi.” Hoàng Phong nhẹ giọng nói, “Tôi không trách em. Lần sau đừng bạo lực như vậy nữa.”

Nhưng cô vẫn không có phản ứng gì.

  • “Tiểu Mai? À, em lên kẻ cho xong bảng đi.”
  • “Dạ… em xin lỗi thầy… huhu…”

Cô cuối cùng cũng sực tỉnh, vội vàng cúi gập người xin lỗi anh. Hoàng Phong gật đầu, cười đầy ấm áp.

Kẻ bảng xong, cô tay cầm thước tay cầm phấn tiến về phía bàn giáo viên.

Lần này chắc không sao nữa rồi…

Và…

  • “Áaaa!!!”

Rầm!

Cô vấp té, đẩy ngã cả anh đang đứng bên cạnh viết tên bài học.

!!!

  • “Tiểu Mai! Em…”

Nguyễn Hoàng Phong anh rốt cuộc đã nợ gì cái cô nhóc này vậy!

#Còn

#Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (3): Làm con dâu của mẹ thầy

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Suốt hai tiết Toán, Tiểu Mai hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Hoàng Phong. Chín mươi lăm phút căng thẳng trôi qua chậm như rùa bò.

  • “Được rồi, hôm nay chúng ta nghỉ nhé.”

Phù… Nhìn anh bước ra khỏi lớp, cô mới thả lỏng được đôi chút.

Giờ ra chơi, bạn cùng bàn rủ cô xuống canteen, Tiểu Mai chán chường từ chối. Hôm nay có vẻ không được may mắn lắm, bước xuống canteen khéo lại tung đổ bể đồ đạc của người ta.

___

Chiều tối, ba mẹ đưa cô đến nhà người bạn thân của họ, nghe nói là vừa từ nước ngoài trở về.

Căn nhà này hoành tráng thật! Nên nói là một biệt thự thì đúng hơn!

Nhìn sơ thôi cũng hiểu chủ nhà là người giàu có đến thế nào.

  • “Ôi cha, lâu quá không gặp ông bà rồi đấy!”

Gia chủ thấy ba mẹ cô đến, niềm nở đón tiếp, giống như muốn triệt để bù vào bao nhiêu năm xa cách kia. Tình bạn chân thành giữa họ khiến Tiểu Mai nhìn thôi cũng thấy ấm áp.

Xã hội giờ đầy rẫy toan tính, tìm tri kỉ bên ta như mò kim đáy bể, như mua vé số, biết trúng giải nào, mò được gì không?

  • “Đây là con gái hai người phải không? Xinh quá!”
  • “Dạ… Con cảm ơn cô…”
  • “Ngoan! Làm con dâu của cô nhé?”

Bác gái vui đến tít cả mắt, nắm lấy tay cô. Tiểu Mai cười cười, bây giờ mọi người ai cũng muốn nhận con dâu nuôi từ bé hết cả.

Sau đó thì ba mẹ cùng bạn mìn trò chuyện vui vẻ, Tiểu Mai thì ngồi lướt điện thoại. Thời gian cứ thế bình lặng mà trôi qua.

Được một lúc, cô bỗng dưng… mắc vệ sinh!

Nhưng mà… ở nhà người ta…

Nhịn! Phải nhịn!

Nhưng mà… nhịn không nổi… Huhu…

Tiểu Mai đấu tranh tư tưởng kịch liệt, bác gái còn rót cho cô một cốc nước cam khiến cô khóc không ra nước mắt. Không uống thì không phải đạo, mà uống thì… thì…

Cuối cùng…

  • “Bác ơi, cho con hỏi… nhà vệ sinh ở đâu vậy ạ?”

___

Rào…

Tiểu Mai đứng rửa tay, không kìm được thở dài một tiếng. Ngày hôm nay đúng là xúi quẩy mà.

Ở ngoài, người lớn vẫn rôm rả chuyện trò.

  • “Thằng con trai lớn của tôi tốt nghiệp đại học rồi, là giáo viên Toán. Hình như nó cũng đang dạy ở trường XXX ấy, tên là…”

Ở nhà vệ sinh.

Tiểu Mai mở cửa cạch một cái…

Và một tiếng hét kinh thiên động địa vang vọng cả xóm làng.

  • “Áaaa!!!!”

Thầy, thầy, thầy… Thầy đang bán khoả thân trước mặt cô!!!

#Còn

158 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1