Truyện tự sáng tác: Thầy ơi em lỡ lời chương 10+11+12 tác giả: Hoàng Mai

  • bởi
  • #Truyện: Thầy Ơi Em Lỡ Lời (10)

Không gian vang lên từng nhịp thở đầy hồi hộp.

Hoàng Phong gỡ đôi tay đang bám lấy mình, quay hẳn người lại, nắm chặt lấy bờ vai gầy. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi con ngươi ẩn chứa vẻ không thể tin nổi.

  • “Tiểu Mai? Em nói đùa gì vậy?”
  • “Thầy, em không đùa, em thích thầy.” Cô nhìn anh bằng ánh mắt kiên định, chậm rãi nói từng từ một.

Cô đã từng nói, thích người vì mình pha sẵn ly cacao, thích người vì mình nấu những món khoái khẩu. Mà người đó, hiện đang đứng trước mặt cô, không phải sao?

Trước đây là cô hiểu lầm, tưởng rằng tất cả những điều đó là Nam làm cho cô. Nhưng mà… không ngờ…

Chương 10: Bạn gái của em trai tỏ tình với anh trai của bạn trai

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

  • “Em đang là bạn gái của em trai tôi đấy?” Anh nói, khoé môi khẽ nâng lên.

Bạn gái của em trai tỏ tình với anh trai của bạn trai?

Chuyện này thật nực cười!

  • Em không phải bạn gái của Nam, em đã từ chối anh ấy rồi!”
  • “Cái gì?”

Đúng vậy, hôm đó, Tiểu Mai đã từ chối Nam trên đường hắn đưa cô về nhà. Cô nói, xin lỗi vì trong lúc bốc đồng đã làm bậy, khiến hắn hiểu lầm, nhưng thực sự thì cô chỉ xem hắn là một người bạn. Tuy hơi buồn nhưng rồi Nam cũng bỏ qua cho cô.

Tuy có lỗi với hắn, nhưng Tiểu Mai cũng không thể đánh lừa cảm xúc của mình. Cô thích Phong, thích anh ngay từ giây phút đầu tiên gặp mặt.

Lúc đó, cô vẫn chưa biết rằng ai mới thực sự là người đã vì mình mà làm tất cả những điều kia, nhưng trái tim cô lại chấp nhận rằng dù đó không phải là Phong thì cô vẫn thích anh, thích anh vô cùng.

Nếu anh là đại ác ma thì cô sẽ là địa ngục, là nơi chứa chấp tất cả những lỗi lầm của anh!

Đôi mắt Tiểu Mai lấp lánh như sao trời, nhìn anh tràn ngập mong đợi. Anh cũng thích cô, chắc chắn anh cũng thích cô!

Nhưng… Hoàng Phong lại chỉ cười nhẹ.

  • “Kể cả có vậy thì sao?”

Tiểu Mai ngơ ngác: “Dạ?”

  • “Em thích tôi, em không phải bạn gái của em trai tôi, điều đó hoàn toàn chẳng có nghĩa lý gì cả. Hiện giờ tôi vẫn đang là hoa đã có chủ.”

Rất rõ ràng, anh đã từ chối Tiểu Mai.

Anh thật sự thích Amy sao? Nhưng trước khi cô ấy đến, anh đã bày tỏ với cô mà!

Tiểu Mai quả thật không hiểu, rốt cuộc người con trai này có ý gì. Mà cô cũng chẳng muốn hiểu nữa.

Điều duy nhất cô hiểu thấu bây giờ là bản thân thật sự thất tình rồi.

  • “Em về đây ạ, em chào thầy.”

Tiểu Mai nén nước mắt, cúi gập người chào anh rồi nhanh chân chạy đi mất. Tài liệu anh cần vẫn còn chưa đụng, nhưng cô nghĩ hiện tại mình không thể ở bên cạnh anh. Cô sẽ không kìm được mà khóc mất!

Còn lại một mình, anh ngẩng đầu nhìn trần nhà trắng toát, đáy mắt thoáng hiện suy tư.

  • “Đợi anh, đợi anh một chút nữa thôi!”

Chương 11: Những pha khó đỡ của thầy giáo

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Ngày 20/11 rơi vào thứ sáu, trường Tiểu Mai lại cho nghỉ hẳn ba ngày. Thế là hai gia đình lên kế hoạch đi chơi.

Nơi mà họ sắp đến là một khu nghỉ mát rất nổi tiếng. Ở đây, từ phong cảnh đến chỗ ăn, chỗ ở, cách thức phục vụ đều tuyệt vời, rất xứng đáng năm sao.

Nhìn thấy xe hơi, mẹ Tiểu Mai hít thở không thông. Bà bị say xe, tuy rằng là người nhà lái, cũng uống thuốc rồi, nhưng mà cảm giác vẫn…

  • “Mẹ ơi, mẹ say xe, mẹ ngồi đầu đi, để con xuống kia cho.” Tiểu Mai lo lắng nói với mẹ. Cũng may, trời sinh cô thể lực tốt, di chuyển bằng phương tiện gì cũng hoàn toàn bình thường.
  • “Được rồi, cảm ơn con.”

Mẹ Phong thấy vậy, huých huých tay anh:

  • “Con cũng xuống ngồi với con bé đi, tiện chăm sóc lẫn nhau.”

Anh dạ một tiếng, sau đó chui tọt vào xe, đi thẳng xuống chỗ cô ngồi. Tiểu Mai thấy anh thì ngoảnh mặt làm ngơ.

Từ sau vụ tỏ tình thất bại, cô không có cách nào đối diện với anh được. Chỉ cần nhìn thấy Phong thì trái tim sẽ đập thình thịch, nhảy nhót không thôi, nhưng sâu trong đáy lòng vẫn có cảm giác đau nhói, không cách nào kìm lại được.

  • “Tiểu Mai, em ăn bánh không?” Nam từ băng ghế trước cầm một bịch bánh gạo đưa xuống, giọng nói rất vui vẻ.

Tiểu Mai cũng đang đói nên nhanh tay lấy một bịch bánh nhỏ, hưng phấn cảm ơn hắn rồi định bóc ra ăn. Nhưng cô vừa mở ra thì anh đã lấy mất miếng bánh bên trong, bỏ vào miệng, nhai.

Nuốt.

Tiểu Mai vẫn còn ngớ người sau một loạt hành động tao nhã đẹp mắt đó của Phong.

  • “Thầy, thầy làm…”
  • “Tôi cũng đói.” Anh đáp lại gọn lỏn.

Thầy đói thì có thể lấy cái khác, được không!!!

Nam thấy vậy thì nhẹ nhàng nói: “Cho em cái khác này.”

Nhưng mà Tiểu Mai cũng mất hứng ăn rồi, cho nên cô từ chối.

Hoàng Phong ăn xong thì nhàn hạ lấy điện thoại cắm tai nghe nghe nhạc, Tiểu Mai bên cạnh buồn chán, lục cặp lấy di động ra, muốn chơi. Nhưng anh đã cản lại.

  • “Chơi điện thoại trên xe rất dễ say.”
  • “Em không…” Say!
  • “Ngoan, ngủ đi.”

Anh vừa nói vừa cầm một bên tai nghe nhét vào tai cô, bài nhạc vang lên êm dịu làm Tiểu Mai bất giác thấy buồn ngủ.

Cơ mà…

Tình thế này thì làm sao ngủ được đây?

Hoàng Phong ngả người ra sau, thuận tay ôm luôn cô vào lòng. Cảm giác vững chãi nơi lồng ngực anh cùng nhịp điệu con tim mạnh mẽ khiến Tiểu Mai hồi hộp đến mức muốn ngất đi.

Huhu, thầy ơi, thầy giết em luôn đi! Chứ cứ tra tấn vậy thì em chịu sao nổi!

Cô ở trong lòng anh đỏ bừng mặt, còn Phong thì lại như vô cùng thoả mãn, khoé môi vẽ lên nụ cười nhẹ. Anh nhắm mắt, ngủ.

Mấy phút trôi qua.

Tiểu Mai vẫn đang vô cùng mất bình tĩnh!

Cô ngước lên ngắm khuôn mặt anh khi ngủ, rất đẹp, là một bức tượng được tạc hoàn mỹ không gì sánh bằng.

Gương mặt nam tính góc cạnh, lông mi dài, cong vút, lông mày rậm, mũi cao, thẳng, môi đỏ hồng.

Sao lại có người đẹp thế này nhỉ?

Theo dòng suy nghĩ, người Tiểu Mai cũng ngày càng rướn lên, khoảng cách giữa họ dần được thu hẹp lại.

Năm xăng-ti-mét…

  • “Ây cha! Mày đang làm gì vậy! Không được! Liêm sỉ đâu!”

Tiểu Mai đột nhiên bừng tỉnh, thầm oán trách bản thân, muốn rụt người lại.

Nhưng mà…

Gáy cô đột nhiên được mạnh mẽ cố định, còn đôi môi thì bị người nào đó bất ngờ chiếm hữu.

#Còn

Chương 12: Một chút nữa thôi

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Nụ hôn đầy bất ngờ vẫn đang tiếp tục.

Hoàng Phong thay đổi tư thế, đem Tiểu Mai nhỏ nhắn ép xuống băng ghế dài, bản thân thì nằm đè lên cô, chăm chú hôn. Vị trí này vừa hay có thể che khuất khỏi tầm mắt của phụ huynh, họ ngồi ở cuối cùng nên lại càng tiện.

Tay cô túm chặt lấy áo anh, sự hồi hộp kết hợp cùng nỗi lo khiến toàn thân đều run rẩy. Nhận ra Tiểu Mai căng thẳng, Phong hơi dịch môi sang hôn nhẹ lên má cô, rồi sau đó lại trở về vị trí cũ, không ngừng trằn trọc.

  • “Thầy, thầy, khoan đã… Em…” Em không thở được.
  • “Một chút nữa thôi!” Anh đáp bằng giọng rất gấp gáp, sau đó lại cúi đầu xuống, tiếp tục dây dưa.

Tiểu Mai chỉ còn cách phối hợp với anh. Trái tim cô đập mạnh, từng nhịp từng nhịp lấn lướt nhau, có cảm giác như muốn nổ tung ra. A, cô cũng chỉ là con người thôi!

Đến khi tới được khi nghỉ mát, mặt Tiểu Mai đã không khác trái cà chua chín là bao. Còn Hoàng Phong thì tinh thần sảng khoái, vui vẻ hít thở không khí trong lành.

Không thể tin được là anh lại bình tĩnh vậy!

  • Tiểu Mai, con mệt hả? Sao mặt mày đỏ lựng thế này?” Mẹ cô vừa hỏi vừa lo lắng sờ trán con gái, sao lại thế nhỉ? Rõ ràng sáng nay vẫn còn khoẻ mạnh mà?
  • “Dạ không đâu mẹ, là do con… con… con nóng quá thôi!”
  • “Nóng ư?” Trời rõ ràng đang se se lạnh mà?
  • “… Dạ, nóng sương sương thôi mẹ.”

Tiểu Mai cười trừ, nhanh như cắt tặng anh một ánh nhìn có tia lửa. Nhưng Hoàng Phong vẫn tỏ ra ung dung, chẳng có chút gì gọi là sợ hãi hay chột dạ.

Thật tình! Anh suýt nữa là gây đại hoạ rồi đó, có biết hay không!?

Hứ! Cô không thèm để ý anh đâu!

Tiểu Mai phồng má, nhanh chân chạy theo mẹ đi lấy thẻ phòng, quyết tâm không đoái hoài gì đến anh nữa. Chỉ biết trêu chọc cô thôi!

  • “Oaaaa, biển kìa!”

Cứ nhìn thấy nước là Tiểu Mai lại không kìm được mà phấn khích. Từ nhỏ cô đã rất thích cảm giác được nước bao bọc xung quanh, được thoả sức vùng vẫy, thật sự rất dễ chịu.

Chỉ là… cô không biết bơi. Tuy rằng đã được tập bao nhiêu lần nhưng mà vẫn… đâu lại hoàn đấy.

  • “Tiểu Mai, đi ăn trưa đã con.” Mẹ cô thấy con gái mình như muốn lao xuống biển thì cười rồi gọi.
  • “Dạ!”

Biển ơi, chờ chị nhé! Chị đến ngay đây!

Bỗng dưng, có một giọng nói mang theo ý cười vang lên sau lưng cô: “Em đúng là đồ ngố, thấy biển thôi mà vui vậy sao?”

Cái ngữ điệu châm chọc này thì còn ai vào đây? Tiểu Mai ngó lơ anh, trực tiếp chạy theo mẹ.

Hoàng Phong nhìn theo cô, bất đắc dĩ xoa xoa trán.

Ây da! Lại bị giận rồi!

Làm sao dỗ bé rùa nhỏ này đây?

___

Suốt bữa ăn, Tiểu Mai hoàn toàn không nhìn Hoàng Phong dù chỉ một lần.

Ăn xong, cô nhảy tót lên phòng thay đồ bơi rồi hào hứng đi thẳng một mạch xuống bãi biển, trên tay còn cầm cái phao hình con thỏ rất đáng yêu. Đến nơi, Hoàng Phong đã có mặt sẵn, chờ cô.

Cái người này, chỉ cần gặp là sẽ có chuyện.

  • “Tiểu Mai, học sinh cấp ba rồi mà vẫn chưa biết bơi ư?”

Thấy chưa! Y như rằng!

Cô nhíu mày đáp lại anh: “Em biết bơi hay không thì có liên quan gì đến việc em học lớp mấy đâu?”

  • “Em vẫn còn giận hả? Đừng giận nữa mà! Vui lên đi.”
  • “Thầy đi đi!”
  • “Ừ, thế tôi đi đây.”

Điều duy nhất mà Tiểu Mai không thể lường được là anh lại thật sự phủi mông bỏ đi.

Tại sao? Tại sao?

Anh… Anh…

Áaaa!!!

Có mấy chị gái đến bắt chuyện, Hoàng Phong cũng vui vẻ đáp lại luôn. Nhìn họ rôm rả chuyện trò mà cả người Tiểu Mai bốc lên một ngọn lửa uất hận cao ngùn ngụt.

Đúng lúc đó, có người vỗ vỗ vai cô: “Hey, em gái! Sao đứng một mình buồn vậy? Đi chơi với bọn anh đi!”

  • “Xin lỗi, tôi bận rồi.” Cô chán ghét hất cái móng lợn trên vai mình đi, lạnh lùng nói.
  • “Bận gì? Em rảnh thế này mà!”
  • “Biến…”

Ngay lúc Tiểu Mai sắp phát điên, Hoàng Phong bỗng nhiên chạy đến, nắm lấy tay cô.

“Mẹ ơi, mẹ đang làm gì vậy? Mẹ lại ỷ mình trẻ mà đi lừa người ta nữa hả? Thôi đi nha! Mẹ có một chồng hai con rồi đấy!”

Rồi lại quay sang kia.

  • “Xin lỗi mấy anh nha, mẹ em bị trẻ đột biến ấy. Chứ còn bà đã 50 tuổi rồi.”

#Còn

214 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3.5 / 5. Số đánh giá 2