[Hồi Ký Có Thực] Nhật Ký Yêu Tuổi Mười Bảy – Jim Maryal

“… Hôm ấy lúc đi học thêm về, tớ không mang điện thoại theo nên mượn điện thoại một bạn. Không ngờ bạn ấy cũng không mang, thế rồi bạn ấy bảo tớ mượn điện thoại cậu. Thật trùng hợp đúng không? À, sau đấy thì chẳng biết thế nào tớ lại thích cậu mất rồi. Một người con trai ân cần luôn nở nụ cười tỏa nắng, cũng là lần đầu tiên có một người lạ khác giới cho tớ mượn điện thoại đấy. Người vô cảm ngoài nóng trong lạnh như tớ lại từ lúc nào bắt đầu để ý cậu rồi.Hồi trước tớ cứ nghĩ, mấy đứa con gái mặt dày thật làm xấu hình tượng người con gái quá đi. Thế rồi một ngày tớ quyết tâm: mặt có dày thêm mấy mi li mét nữa cũng được, tớ sẽ theo đuổi cậu đến cùng, sẽ không bao giờ bỏ cuộc! Bởi vì tớ nhận ra rằng, tớ thực sự thích cậu mất rồi.Tớ hỏi bài tập cậu thường xuyên, cậu vẫn kiên nhẫn mà chụp bài tập cho tớ. Thực sự rất đáng yêu.

Trung thu, tớ hỏi cậu muốn tặng quà gì, cậu bảo là gấu. Tớ nhận ra, hình như cậu thích tớ! À, sau đó chúng mình nói về chuyện bác sĩ đầu tiên với bệnh nhân đầu tiên nhỉ. Tim tớ đập rất nhanh, người còn nóng nữa…”

thuy o tuoi 17
                                                   Tôi ở cái tuổi đẹp nhất thanh xuân

10/10/2018

Cách để lưu trữ một phần kí ức chính là viết ra…

Tôi vừa mới tắm xong. Năm học 12 quả nhiên là vất vả, bản thân đã gầy đi hẳn hai cân so với hồi hè. Hôm nay là ngày đầu tiên trời trở lạnh vào mùa, gió cắt da cắt thịt.

Ngày mai tôi phải thuyết trình sinh, kiểm tra văn và học thuộc option các thứ nhưng lòng say mê viết lâu ngày bị kìm nén cuối cùng cũng bùng ra mạnh mẽ. Và hiện tại có một đứa dở hơi đang ngồi ở mép giường mà chăm chú vào cái điện thoại trên tay.

Hôm nay là mùng 10 tháng 10, tức là 17 ngày nữa sẽ đến sinh nhật tôi, đánh dấu một cột mốc lịch sử trọng đại trên con đường thay đổi bản thân: Sinh nhật 17 tuổi, tràn đầy niềm tin, khát khao, mộng mơ và nhiệt huyết.

Trên Tiki đang có đợt hàng giảm giá mạnh, tôi nhanh tay đặt liền bốn quyển sách cứ tự gọi là “chúc mừng” bản thân đã tồn tại được non 17 năm rồi.

Hôm nay tôi vui vì nhận được sách, cái kiểu như đứa trẻ nhỏ chờ quà cả tháng, cũng buồn nữa. Vì không gặp được cậu.

Tình yêu thời học trò, hay theo các thầy cô giáo thường gọi là “tình yêu bọ xít”, tôi đang rất “vinh hạnh” được trải nghiệm theo một lẽ lãng mạn vô cùng mới lạ.

Ngày trước, thích một người tận bảy năm, cảm xúc thời trẻ trâu ấy cũng chẳng thể mãnh liệt giống như hiện tại. Thật không ngờ năm cuối cấp tớ lại động lòng mà thích cậu, hơn nữa là thích rất nhiều, cực kì thích. Tình cảm không phải do tớ tự quyết định, nó cứ nhắm vào tớ mà thôi.

Hôm ấy lúc đi học thêm về, tớ không mang điện thoại theo nên mượn điện thoại một bạn. Không ngờ bạn ấy cũng không mang, thế rồi bạn ấy bảo tớ mượn điện thoại cậu. Thật trùng hợp đúng không? À, sau đấy thì chẳng biết thế nào tớ lại thích cậu mất rồi. Một người con trai ân cần luôn nở nụ cười tỏa nắng, cũng là lần đầu tiên có một người lạ khác giới cho tớ mượn điện thoại đấy. Người vô cảm ngoài nóng trong lạnh như tớ lại từ lúc nào bắt đầu để ý cậu rồi.Hồi trước tớ cứ nghĩ, mấy đứa con gái mặt dày thật làm xấu hình tượng người con gái quá đi. Thế rồi một ngày tớ quyết tâm: mặt có dày thêm mấy mi li mét nữa cũng được, tớ sẽ theo đuổi cậu đến cùng, sẽ không bao giờ bỏ cuộc! Bởi vì tớ nhận ra rằng, tớ thực sự thích cậu mất rồi.Tớ hỏi bài tập cậu thường xuyên, cậu vẫn kiên nhẫn mà chụp bài tập cho tớ. Thực sự rất đáng yêu.

Trung thu, tớ hỏi cậu muốn tặng quà gì, cậu bảo là gấu. Tớ nhận ra, hình như cậu thích tớ! À, sau đó chúng mình nói về chuyện bác sĩ đầu tiên với bệnh nhân đầu tiên nhỉ. Tim tớ đập rất nhanh, người còn nóng nữa. 

Rồi sau đó, cậu bảo cậu phải tập trung vào việc học. Tớ hơi buồn, thực lòng mà nói là rất rất buồn đấy. Nhưng mà cậu có chí tiến thủ như thế, tớ cảm thấy mình cần phải nỗ lực hơn nữa để bọn mình không hối tiếc về sau.

Hồi trước, trước khi gặp cậu tớ luôn ở trong tình trạng buồn chán, vô định lênh đênh, không biết rõ mục đích của mình. Giờ thì tớ có mục tiêu phấn đấu rồi. Tình yêu vào sẽ khiến con người thay đổi đúng không? Cứ nghĩ đến cậu là tớ lại cố gắng thêm một ít.

Về mặt lí trí là như thế.

Nhưng mà tớ cũng ham muốn một mong ước nhỏ nhoi. Mỗi ngày đi học được nhìn thấy cậu dù chỉ một lần thôi cũng đủ rồi.

Hôm thứ ba có Quốc phòng, lúc tớ đến, Hà mách với tớ là cậu lại thỉnh thoảng ngó sang lớp tớ. Điều này làm tớ vui cả buổi chiều đấy. Tớ và cậu xem chừng không tiến xa hơn lại có thể là kết quả tốt nhất, cùng cố gắng cho tương lai, cùng thích người mình thích. Lãng mạn ấy nhỉ.

Thế nhưng tớ vẫn luôn mong chờ. Một cái gì đấy xa xôi vô định mà ngay cả tớ cũng không rõ nữa.

Cố gắng lên nào cô bé! Dù có bao nhiêu chuyện xảy ra, chỉ cần mày tin vào chính bản thân mình, mọi chuyện còn lại sẽ không còn quan trọng nữa.

Mạnh mẽ lên!

Lời tác giả: Đây là câu chuyện có thật 100% của bản thân khi mình còn là một cô nhóc cấp 3 mộng mơ và chứa đầy nhiệt huyết. Những ngày tháng đó đối với mình là vô giá, cũng là những ngày tháng mà mình cảm nhận được sâu sắc thế nào là bạn, thế nào là thích, thế nào là áp lực…

Thực ra ban đầu mình không có ý định sẽ đăng tải nó lên mạng, nhưng mình muốn những ai đọc được câu chuyện của mình sẽ biết trân trọng những gì bản thân đang có và tận hưởng những năm tháng đẹp nhất cuộc đời…

Mong bạn – những độc giả yêu quý đã và đang đọc bài viết của mình sẽ có những giây phút thực sự ý nghĩa và trân quý thời gian. Mình chỉ muốn nói với các bạn rằng: hãy sống chậm lại thôi, chậm lại giữa thế gian vội vã này để sau này khi nghĩ về những giây phút đó, ta sẽ cảm thấy thật tuyệt vời.

Cuối cùng, đây là một series dài dài về những ngày còn “thơ ấu” của mình nên ai quan tâm thì có thể theo dõi mình nhé…

Nếu thấy hay, mọi người cho mình một like làm động lực nhé!

42 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3