[Truyện tự sáng tác] [Ngôn tình] Hợp đồng hôn nhân – Triều Dương

Trích dẫn: Trong suốt mười hai năm, hai người cùng nhau hợp tác, cùng tiến cùng lùi cùng cãi cọ cùng lập kế hoạch quay phim cho công ty, nắm tay nhau đưa công ty trở thành một trong những thế lực của ngành điện ảnh nước nhà. Đặng Xuân Đang là hoàng đế thì Lưu Ly chính là công thần, là trụ cột không thể thiếu của Thuần Dương. Cho nên quan hệ giữa hai người trong mắt những người trong công ty chính là ở bên nhau quá lâu nên thường xuyên tìm chuyện để cãi cọ một chút, tìm vui thú trong cuộc tình ngọt ngào đến trọn đời này.

SONY hoa sen trắng
Ba bông hoa sen trắng

Câu chuyện về mối tình sóng gió của Thuần Dương vốn dĩ là như thế này.

Tổng giám đốc Đặng Xuân Đang và biên kịch Lưu Ly là hai người đồng sáng lập lên công ty, nhưng Lưu Ly chỉ muốn làm một biên kịch đơn thuần nên sau khi công ty ổn định cô liền rút luôn vốn của mình về chỉ để một mình tổng giám đốc làm chủ.

Trong suốt mười hai năm, hai người cùng nhau hợp tác, cùng tiến cùng lùi cùng cãi cọ cùng lập kế hoạch quay phim cho công ty, nắm tay nhau đưa công ty trở thành một trong những thế lực của ngành điện ảnh nước nhà. Đặng Xuân Đang là hoàng đế thì Lưu Ly chính là công thần, là trụ cột không thể thiếu của Thuần Dương. Cho nên quan hệ giữa hai người trong mắt những người trong công ty chính là ở bên nhau quá lâu nên thường xuyên tìm chuyện để cãi cọ một chút, tìm vui thú trong cuộc tình ngọt ngào đến trọn đời này.

Mà mỗi khi nghe nhân viên nhắc đến chuyện tình kinh điển ấy, hoàng thượng lại chỉ nhíu mày, Ly phi thì trực tiếp phủ nhận khiến những shiper ấy vừa đau lòng vừa cố gắng tìm lý do để sáng tác ra một kịch bản cẩu huyết lén lút yêu đương, tình cảm sâu đậm mà không được người nhà chấp nhận gì đó.

Thùy Linh nghe xong chỉ trợn mắt rồi đi mất, ở lại với mấy người này lâu nhất định sẽ bị lây bệnh hoang tưởng.

Cho nên cái ngày mà Ly phi bỏ rơi hoàng thượng ngồi lên xe của vua nước láng giềng kia, nhà nhà thuyền thuyền sụp đổ khiến bao nhiêu người đau lòng gần chết. Mà nhân vật chính của chúng ta đột nhiên trở thành kẻ thứ ba xấu xa cướp đi Ly phi của hoàng thượng liền bị đem ra xâu xé một cách âm thầm.

–          Hắt xì.

Thùy Linh ngồi ghế phụ lái thấy người ta hắt xì liền quan tâm hỏi:

–          Bị lạnh sao?

–          Có lẽ điều hòa trên xe lạnh quá.

Điều hòa trên xe không phải đang để 28 độ sao?

Thùy Linh nhìn chỉ số trước mặt, quyết định đổi sang chuyện khác:

–          Hôm nay gặp anh đúng là bất ngờ, tôi cứ nghĩ đây chỉ là một buổi liên hoan Xuân Đang tổ chức đột xuất thôi.

–          Kì thực buổi sáng ngày hôm nay anh ta cũng mới gọi cho tôi, có vẻ anh ta rất tự tin vào bộ phim này.

Ngọc Quân đơn giản kể lại vài câu Xuân Đang nói qua điện thoại cho anh hồi sáng, Thùy Linh nghe liền cười không dứt, sếp nhà cô đúng là không hổ danh vua tấu hài không cần kịch bản.

–          Anh ta lải nhải với tôi suốt một buổi sáng nay, chỉ khoe mỗi chuyện mình chọn kịch bản tốt thế nào rồi chọn thời gian may mắn cho đoàn phim ra sao, tôi nghe mà đến nhức hết cả đầu.

–          Nhưng bộ phim chắc hẳn sẽ rất tốt, tôi có thể thấy sự hào hứng của cả đoàn phim tối nay.

Được người ta khen như vậy, Thùy Linh còn phổng mũi hơn cả Xuân Đang, cô liền không khách khí vuốt đuôi theo:

–          Phải đến khi xem anh mới có thể cảm thấy hết cái tuyệt vời của nó, tôi rất mong chờ phản ứng của mọi người đấy.

–          Cô cũng tham gia một vai phải không? Là vai gì vậy?

–          Hương Ly, nữ hầu của Hồ Quý Ly hoàng đế.

–          Thực sự rất mong chờ đấy.

Còn mong chờ sự xuất hiện của cô hơn cả bộ phim đấy.

Hai người vui vẻ tám chuyện cho đến khi về tới nhà, Thùy Linh cố tình chen chân vào nhà trước để coi xem những ngày này Ngọc Quân sống ra sao. Sau khi nhìn thấy toàn cảnh phòng khách cô cũng phải giật mình:

–          Tôi còn tưởng nó sẽ biến thành đống rác nữa rồi.

–          Nếu vậy cô sẽ lột da tôi mất.

Thùy Linh cười, nhưng khi cất giày vào trong tủ cô đột nhiên khựng lại, bên trong có một đôi dép mới không phải cô mua, đặc biệt là cỡ của nó chắc chắn không phải cho Ngọc Quân dùng.

Đây là một đôi dép nữ.

Cô tính hỏi nhưng may mà đã dừng lại kịp lúc, nhớ ra mình cũng chỉ là người ở nhờ thôi, đây là hôn nhân hợp đồng mà.

Vì vậy cô đơn giản vờ như không nhìn thấy gì, tiếp tục đi vào trong nhà, lại không nhịn được mà giả bộ hỏi:

–          Không phải anh tìm giúp việc đấy chứ?

–          Không, là trợ lý của tôi đến dọn giúp.

Ngọc Quân hồn nhiên khai báo, thấy Thùy Linh nhướn mày nhìn mình liền ngượng ngùng cười:

–          Hôm đó tôi say, cô ấy liền đưa tôi về nhà, vì thấy nhà quá bừa bộn liền nhận giúp tôi dọn dẹp.

–          Có vẻ cô ấy đến khá thường xuyên, nhà không một hạt bụi nào, anh có trợ lý tốt thật.

Thùy Linh lựa lời, vừa cười vừa nói không để Ngọc Quân biết mình đang khó chịu, mà anh thực sự không hiểu thật, tiếp tục khai báo.

–          Ngày hôm qua cô ấy mới đến, còn nói mai cuối tuần sẽ quay lại, nhưng cô về rồi thì tôi sẽ nhắn cô ấy không phải tới nữa.

Ồ.

Thùy Linh gật gật đầu, đi vào phòng bếp kiểm tra tủ lạnh một chút.

Ái chà, còn mua sẵn đồ nấu ăn nè, cô nàng này cũng rất đảm đang và khôn khéo đấy chứ.

Tiếp tục mở tủ trà của mình ra, bên trong vốn dĩ xếp thành hai hàng trà và cafe đã bị xáo trộn, toàn bộ trà bị đẩy hết vào trong chỉ còn mấy hộp cafe xếp hàng ngang trong tủ. Đều là hàng mới mua, cũng là loại mà Ngọc Quân thích uống nhất.

–          Cô ấy đã giúp nhiều như vậy, anh gọi cô ấy đến mai tôi làm cơm mời cô ấy một bữa gọi là cảm ơn.

Thùy Linh cảm thấy cô nàng rất có ý tứ, hơn nữa còn đảm đang biết quan tâm người khác, cô muốn gặp trực tiếp xem có thực sự là người tốt hay không.

Ít nhất cũng không thể chia cắt người ta, dù sao mình cũng không thể ở đây cả đời được, không nên ích kỉ làm mất cơ hội để Ngọc Quân tìm được người tốt.

Ngọc Quân đang chuẩn bị gọi cho Hồng Liên thì nghe Thùy Linh nói vọng ra từ trong bếp, anh có chút không thích chuyện này liền từ chối.

–          Như vậy lại bắt cô ấy đi lại vất vả, cảm ơn thì để hôm khác cũng được, tôi vốn tính sẽ tăng tiền thưởng cho cô ấy trong tháng này rồi.

Đùa sao?

Mai là cuối tuần, anh muốn ở chung với Thùy Linh một mình để còn gia tăng tình cảm chứ, lôi thêm cái bóng đèn đến để làm gì?

Thùy Linh nghe anh nói vậy liền trợn trắng mắt, cái tên ngốc này, người ta có ý tứ muốn nâng khăn sửa túi cho anh, anh lại coi người ta là giúp việc.

Nhưng mà ai bảo anh ta là chủ nhà chứ, với lại anh không muốn có quan hệ gì với người con gái khác cũng khiến cô cảm thấy vui vui. Nếu như thời gian ở lại đây anh có thể không có cô gái nào, sau đó hai người yên bình chia tay thì cũng coi như cô có một mối tình đầu khá đẹp đi.

Tuy rằng chỉ là đơn phương.

Nhưng vậy cũng còn hơn cả đời không có gì cả.

Diễm Linh Cơ xinh đẹp
Thiên hành cửu ca Diễm Linh Cơ
138 views