[Truyện tự sáng tác] [Ngôn tình] Hợp đồng hôn nhân – Triều Dương

Trích đoạn: Nơi truyền thuyết trở về.

“Tuyết cuồn cuộn cuốn xuống dưới như một ổ kén chứa đầy bão tố, bao bọc bên trong là hàng ngàn quân lính của Đế quốc hùng mạnh. Cậu nhìn đoàn quân vùi dập trong gió tuyết, thầm nghĩ về người bằng hữu đã cùng những người còn lại cao chạy xa bay, thật may là hắn không ở đây lúc này. Hắn đã từng là vị tướng quân lừng lẫy nhất Đế quốc, dưới trướng hắn chính là những người binh sĩ can trường mạnh mẽ dưới kia. Thật không ngờ sẽ có một ngày hắn cùng quân phản loạn chạy trốn, cậu lại trở thành con mồi để đánh lạc hướng những con sói hoang đã mất đi thủ lĩnh này.”

SO NY DSC sen
đầm hoa sen trắng lá xanh
  • Tác giả: Triều Dương

bạch liên hoa
hoa sen trắng thể hiện sự thuần khiết
  • Thể loại: Ngôn tình

  • Nhân vật chính: Ngọc Quân x Thùy Linh

  • Chương 10 hợp đồng hôn nhân:

–          Ngày mai, là ngày mai thật sao?

Thùy Linh vội vàng tiến đến trước người kia hỏi dồn, anh chàng bị giật mình nhưng cũng vui vẻ đáp lại:

–          Đúng là vào ngày mai, rất nhiều người đã đến để chứng kiến mà.

Đạo diễn Minh Lâm nghe thấy lời khẳng định của anh cũng không nén nổi vui mừng, miệng ông cười thật tươi.

–          Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa mà.

Thời gian quay phim dự kiến là sáu tháng, vốn dĩ là để thời gian tìm những khung cảnh tự nhiên đẹp nhất cho bộ phim. Nhưng không biết đoàn làm phim vớ được cái vận may nào mà liên tục gặp được những khoảnh khắc hiếm có, hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng của Thùy Linh. Để quay cảnh quay cuối cùng, đoàn làm phim đã tìm đến Giao Thủy, không ngờ lại đúng lúc gặp được cảnh tượng trăm năm có một.

Ở Giao Thủy này, mỗi trăm năm người đời lại có thể thấy được một mặt trời rực rỡ chói lòa đi xuống sau ngọn núi duy nhất của vùng. Nghe nói, thời điểm đó, những tia nắng mặt trời sẽ mang đủ màu sắc rực rỡ khiến cho mặt trời giống như một vị thần ghé thăm nhân gian muôn màu.

–          Đây, chính là cảnh tượng cháu đã nghĩ đến.

Ánh hoàng hôn chiếu vào thành, vẽ lên một bức tranh bình yên của thời loạn thế.

Cho đến tận sau này hình ảnh đó vẫn là bất diệt. Dù có bao nhiêu người ngã xuống thì câu chuyện ấy vẫn mãi lưu truyền. Bởi vì đó, thực sự là một truyền thuyết giữa nhân gian.

Những con người chiến đấu vì nhiệt huyết của nam nhi đã không còn cô độc giữa chiến trường, không còn đơn độc trên con đường đi tìm lại cuộc sống. Đã có một người, một người xứng đáng để họ tin tưởng và bước theo từng bước chân, hiến dâng cả đời nhiệt huyết.”(1)

Thùy Linh nhìn cảnh tượng trước mặt, so với những gì cô nghĩ đến trong ngày viết lên những câu chữ trên kia còn rực rỡ hơn, tuyệt vời hơn gấp ngàn lần.

Hồ Nguyên Trừng đứng chắn trước cái ánh sáng chói lòa rực rỡ kia, ánh mắt của hắn tự tin cùng kiên định, bàn tay cầm đao mạnh mẽ cắm xuống đất. Trong khoảnh khắc ấy, tín ngưỡng của gần một nghìn người lính trước mặt hắn chính là bóng dáng người trước mặt, là ánh mắt của hắn, là niềm tin hắn tạo ra cho họ.

Người lính sau khi ngã xuống vẫn cố gắng mỉm cười, dường như nhìn thấy được vị chủ tướng của mình chính là ánh sáng của cuộc đời mình, hắn hỏi ra câu hỏi mà hắn đã cất giữ cả đời:

–          Đại nhân, ánh trăng có khi nào rực rỡ như ánh mặt trời không?

Ánh mắt Hồ Nguyên Trừng lóe lên một tia khó hiểu, nhưng nhìn thấy người trước mặt lộ rõ vẻ tin tưởng, hắn ngay lập tức gật đầu, khóe miệng nở một nụ cười:

–          Có.

–          Tôi tin đại nhân…

Hai mắt dần dần nhắm lại, khóe miệng người lính vẫn đang nở một nụ cười.

Dưới ánh mặt trời dần tắt, đoàn người phía sau vẫn đang quỳ xuống trước một người, không phải một sự phục tùng hay kính trọng kẻ bề trên, bọn họ quỳ vì tin tưởng, ánh mắt bọn họ đều là những vì sao lấp lánh xung quanh một ánh trăng trong giấc mộng.

–          Khung cảnh này, chính là truyền thuyết.

Thùy Linh đứng từ xa nhìn lại, cảnh tượng này, rất nhiều năm sau nữa cũng không ai có thể quay lại được, nhưng họ sẽ nhớ mãi trong lòng.

Bởi vì đó, chính là truyền thuyết giữa nhân gian.

Thành Nhà Hồ kết thúc cảnh quay cuối cùng trong sự hân hoan của mọi người, nếu như bộ phim này nói về một chiến thắng nơi chiến trường thì đoàn làm phim lúc này chính là cách mạng thành công.

Bất kì ai trong đoàn đều hiểu bọn họ sẽ không thể có một cơ hội thứ hai quay một bộ phim như vậy.

–          Thấy không? Tôi mà đã chọn thì chỉ có xuất sắc trở lên.

Thùy Linh chán nản gật bừa cho xong, vị sếp này của cô khoe khoang còn hơn cả biên kịch là cô rồi đó biết không hả? Suốt từ sáng đến giờ cô vừa từ đoàn phim trở về, tên này không biết nghe ai khen mà phổng mũi lảm nhảm bên tai cô không ngừng nghỉ, ai không biết còn tưởng hắn là biên kịch kiêm đạo diễn phim luôn chứ.

–          Tôi muốn về nhà ngủ bây giờ, tối qua đi uống với bọn họ nhức hết cả đầu.

–          Hôm nay công ty tổ chức tiệc tẩy trần cho cả đoàn phim, cô không đi cũng phải đi.

Đặng Xuân Đang không từ bỏ cơ hội hành hạ biên kịch nhà mình, nhất quyết kéo Thùy Linh tham gia bữa tiệc tối, lằng nhằng đến mức Thùy Linh giơ tay đầu hàng luôn.

–          Cho tôi ngủ đến tối tôi đến, được chưa?

Người kia lúc này mới gật đầu, ngay khi Thùy Linh xoay lưng đi về phòng nghỉ của mình anh mới nhếch miệng cười. Thùy Linh mà nhìn thấy nụ cười ấy nhất định sẽ phát hiện ra có âm mưu, nhưng tiếc là cô lại bỏ qua, cho nên khi đụng mặt “chồng hờ” của mình tại bữa tiệc thì cô suýt nữa thò tay trực tiếp bóp chết sếp mình luôn.

Có điều ở ngoài thì phải giữ lễ nghĩa, hơn nữa bây giờ cô chỉ là một “diễn viên phụ nhỏ bé” của đoàn làm phim mà thôi.

Vấn đề là…

–          Không ngờ trong tiệc liên hoan phim của Lưu Ly cô cũng được mời.

Ngọc Quân vừa bất ngờ cũng vừa vui mừng bắt chuyện với Thùy Linh, mà nữ chính của bộ phim sùng bái trai đẹp nên cũng nhảy vào bắt chuyện lại một cách vô cùng hồn nhiên.

–          Cô ấy là diễn viên trong đoàn mà, dĩ nhiên là đi cùng đoàn phim rồi.

Thùy Linh thật không biết giấu mặt vào đâu, người ta nói lời nói dối rất dễ bị vạch trần thật không sai vào đâu được, cô chỉ là tùy tiện nói dối hai câu mà bị bắt tại trận luôn rồi.

Ở bên kia, Xuân Đang nhìn thấy ái khanh của mình lúng túng ra mặt vì bị vạch trần thì không nhịn được cười, còn tích cực chạy tới đổ thêm dầu vào lửa.

–          Đích thân Lưu Ly lựa chọn thì làm sao có thể không đại diện cho đoàn phim được chứ, phải không?

Thùy Linh ngước mắt lên nhìn Xuân Đang, anh liền cúi xuống nhìn cô, mắt đối mắt cười hiền. Những người xung quanh thấy vậy đều hiện lên một rừng suy nghĩ, “rất thức thời” mà rủ nhau tránh khỏi cặp đôi đang “show ân ái” này.

Dĩ nhiên có một người vẻ mặt không tốt chút nào, cũng không hề có ý định tránh né, trực tiếp xen vào màn đọ mắt của hai người kia.

–          Tối nay cô về nhà chứ?

Xuân Đang và Thùy Linh cùng quay sang nhìn anh, Thùy Linh hung hăng giẫm lên chân Xuân Đang một cái thật mạnh rồi mới đáp lời:

–          Tất nhiên rồi, anh có xe không cho tôi đi nhờ với.

–          Ừ, vậy về cùng nhau đi.

Lúc này mới là show ân ái nè.

Xuân Đang nhìn qua nhìn lại hai người, rõ ràng chỉ là mấy câu nói bình thường mà khiến anh có cảm giác mình bị tọng vào một nồi cẩu lương, thực sự chịu không nổi.

Hừ, vợ chồng thì hay lắm sao? Có thể tùy tiện liếc mắt đưa tình không coi sếp ra gì hả? Có dám công khai cho thế giới biết là hai người đang sống chung nhà không?

Nhưng mà, một người là đối tác, một người là con hổ sẵn sàng cắn anh bất cứ lúc nào, Xuân Đang đành phải ngậm ngùi rời đi không dám xen ngang vào chuyện nhà người ta nữa.

Các nhân viên trong công ty đang hóng hớt thì bất ngờ nhìn thấy cảnh này, nhất thời lời đồn lại bay khắp nơi.

Hoàng thượng bị Ly phi đá rồi.

Ly phi tìm được tình yêu mới là Hoàng đế nước láng giềng rồi.

Vậy là không hiểu ra sao, trong hộp thư bày tỏ nguyện vọng của công ty, Hoàng thượng bất chợt thu được một mớ thư tình.

Cuộc sống đầy bất ngờ của Thuần Dương vốn dĩ tràn ngập kinh hỉ không hiểu ra sao như vậy đấy.

Diễm Linh Cơ
Thiên Hành Cửu Ca Diễm Linh Cơ
143 views