Truyện tự sáng tác: Ngày ấy anh đến chương 31 32 tg: Thiên Yết

  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN (31)

Ba mẹ ả nghe xong cũng chết đứng cả người, ả nhóm máu B ư, vậy thì không trùng với ai trong hai người họ, lẽ nào ả không phải con ruột của họ?

Không, không thể nào ba mẹ ả tự dối lòng mình rằng ả là con họ, hơn nữa ả và cô song sinh giống nhau y đúc nên không thể có chuyện đó được. Hơn nữa đứa trẻ sinh ra không trùng nhóm máu cũng là điều bình thường thôi mà…

– ” Chúng tôi không trùng nhóm máu… nhưng xin anh hãy cứu con gái tôi…” Mẹ ả níu tay bác sĩ…

– ” Bác cứ yên tâm chúng tôi sẽ liên hệ với kho máu của bệnh viện khác… “

– ” Cảm ơn bác sĩ, nhưng con tôi không trùng nhóm máu với chúng tôi thì có sao không?”

– ” Gia đình yên tâm chúng tôi sẽ cố gắng hết sức… Còn việc bố mẹ không trùng nhóm máu tôi nghĩ cũng bình thường, để chính xác thì hai người nên làm xét nghiệm ADN để có kết quả chính xác…”

Hắn đứng đó theo dõi hết mọi chuyện, hắn cũng biết trước chuyện này rồi cũng xảy ra, hắn biết loại người như ả cũng không có kết cục tốt đẹp. Hắn đang định đi thì bị ba mẹ ả kéo lại:

– ” Tất cả là tại mày, mày đã hại con gái tao. Con tao nó yêu mày, tại sao mày lại phải bội nó, tại sao lại ly hôn rồi hại nó vào tù…”

Mẹ ả quát lớn, hắn có vẻ không quan tâm nhưng nghe họ nó thì có cảm giác nhức đầu, hắn định không cho họ biết sự thật về cô con gái cưng của họ nhưng có lẽ đến mức này thì hắn nên nói ra.

Hắn mở cặp hồ sơ của mình lấy ra một sấp ảnh rồi quăng vào mặt ba mẹ ả. Những tấm ảnh vương vãi trên nền nhà, ba mẹ tái mặt, không dám tin đó là sự thật…

Mẹ ả tưởng mình hoa mắt nên cúi xuống nhặt từng tấm, đây chẳng phải là con gái yêu quý của hai người họ hay sao? Sao nó lại trần truồng và quấn một người đàn ông khác như thế này?

– ” Đây không phải sự thật, nhất định là có người hại nó….”

Ba mẹ ả lắc đầu không tin vào những gì mình đang thấy, ho cho rằng có người ganh tị nên đã hại ả.

– ” Không tin ảnh, vậy tôi cho các người xem video… À còn nữa nhân đây cũng cho các người biết con gái cưng của các người là loại người như thế nào…”

Hắn nói rồi lấy điện thoại mở mấy đoạn phim và mấy tấm ảnh lên cho họ xem, rằng ả chính là người đã hết lần này đến lần khác hại em gái mình, đẩy em gái xuống vực… rồi phá thai nhiều lần vào lên giường cùng người đàn ông khác.

Ba mẹ ả chết trân trước những sự thật đó. Họ không ngờ cô con gái yêu quý, giỏi giang, lúc nào cũng tỏ ra ngoan ngoãn của mình lại là người như vậy. Nhưng họ vẫn bênh con, vì họ nghĩ ả dù sao cũng là con gái mình, họ bắt đầu gào lên

– ” Cho dù có như thế nào cũng không được đối xử với nó như thế, con gái tôi đáng thương lắm rồi… ôi đứa con gái khốn khổ của tôi….”

– ” Con gái các người? Nực cười… có phải con các người hay không thì còn chưa biết được..”

Hắn nói rồi bỏ đi, hôm nay mục đích là đến thăm cô rồi về đi làm nhưng gặp ba mẹ ả làm hắn tốn khá nhiều thời gian. Hắn bước đến phòng cô theo địa chỉ mà hắn đã cho người điều tra được, nhưng vừa bước vào thì hắn chết lặng khi thấy anh đang bón cháo cho cô.

Hắn lặng lẽ đứng nhìn hai người họ, hai người có vẻ rất hạnh phúc. Thế là hắn hết cơ hội rồi, hắn đã sai và không cò cơ hội nào để sửa chữa hay bù đắp cho cô nữa.

Anh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, không biết ba mẹ ruột cô cũng ở đây nhưng chỉ cần nghĩ đến bệnh của cô rồi nhìn nụ cười lạc quan của cô thì tim anh lại đau, cơ thể của anh cũng trở nên lạnh lẽo, anh muốn khóc nhưng không dám khóc trước mặt cô. Anh sợ cô buồn rồi lại suy nghĩ…

– ” Anh, lỡ sau này em không thể ở bên anh nữa…”

NGÀY ẤY ANH ĐẾN(32)

– ” Anh này, lỡ sau này em không thể bên anh nữa…” Cô lên tiếng phá vỡ không gian yên tĩnh giữa hai người…

– ” Em đừng nói lung tung, em nhất định sẽ không sao đâu mà…”

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, mà lòng anh đau như cắt, anh không thể biết thời gian hạnh phúc của còn lại của hai người là bao nhiêu. Anh chỉ biết động viên an ủi cô, anh sợ cô suy nghĩ nhiều sẽ ảnh hưởng đến bệnh nhưng trong lòng anh còn lo lắng hơn. Anh sợ một ngày nào đó sẽ mất cô…

– ” Em biết bệnh của mình mà, chỉ sợ một ngày nào đó… “

Cô mỉm cười nói, cô mong thời gian còn lại có thể dài một chút để cô còn được bên anh. Cả cuộc đời cô vất vả khổ sở nhiều nhưng gặp được anh là may mắn rồi. Cô sống đủ rồi nên dù có phải chết cô cũng không sợ, cô chỉ sợ mình đi rồi anh ở lại sẽ buồn, sẽ cô đơn.

– ” Em không được nói thế, anh không cho em bỏ anh… Anh nhất định sẽ tìm cách chữa cho em mà, đợi mấy hôm nữa em đỡ rồi, mình sẽ làm đám cưới…”

Anh dịu dàng ôm cô rồi dìu đi dạo, hôm nay trời đẹp, nắng nhẹ trải đầy khu phố nhỏ, trên vòm cây từng chú chim líu lo hót. Cô đi đến khi mỏi chân thì anh cõng cô, cô mặc kệ tất cả mọi thứ cô mặc kệ ngày mai, cô chỉ biết lúc này cô thật sự rất hạnh phúc.

Hắn hằng ngày vẫn đến thăm cô nhưng chỉ dám đứng nhìn từ xa,

hắn sai rồi, hắn cũng không còn cơ hội nào nữa. Hắn thật sự mong cô có thể hạnh phúc, chỉ cần cô có thể hạnh phúc là hắn vui rồi.

Hắn đang đi thì gặp ba mẹ ả đi lấy kết quả xét nghiệm ADN, hắn vội đi theo, hắn muốn biết sự thật ả có phải là con ruột của họ hay không?

– ” Kết quả xét nghiệm cho thấy, cô gái và hai người không có quan hệ huyết thống…”

Một bác sĩ trẻ nói rồi đẩy tờ giấy xét nghiệm về phía hai người họ, ba mẹ ả vốn không tin lời những vị bác sĩ kia nói. Hai người họ cầm tờ giấy xét nghiệm ra khỏi phòng.

Vừa bước ra khỏi phòng ba mẹ ả run run cầm tờ giấy xét nghiệm lên xem, nhìn từng chữ trên đó khuôn mặt họ tái mét lại. Họ không muốn tin nhưng ngay cả tờ giấy xét nghiệm họ có không muốn tin cũng không được…

Thì ra đứa con mà bây lâu nay họ cưng chiều lại không phải là con đẻ của họ. Ả chính là con gái của một bà bán cá ở ngoài chợ, năm đó bà ta lỡ thời, gia đình nghèo khổ nhưng muốn con mình được sống sung sướng nên đã mua chuộc y tá tráo đổi một đứa con trong hai đứa trẻ sinh đôi kia.

Ba đứa trẻ sinh cùng ngày, cùng giờ lại giống nhau nên không thể phân biệt được, còn đứa con gái còn lại của ả thì bị bà ta bán đi…

Biết được sự thật thì dường như ngã quỵ,

họ không hiểu mình trước đây mình đã làm cái quái gì, chiều chuộng con người khác rồi đối xử tệ bạc với con mình, bắt nó lấy người nó không yêu, bắt nó hiến mắt rồi đuổi ra khỏi nhà. Họ nghĩ rồi lại trách bản thân mình, rốt cuộc họ có phải con người không?

Không ai nói gì về cô, hắn cũng không cho họ biết cô đang ở đây, hắn muốn ba mẹ cô tìm kiếm cô, nghĩ cô chết rồi thì càng tốt, họ sẽ phải hối hận suốt đời. Hắn không muốn ba mẹ cô gặp cô, như thế càng làm cô đau khổ hơn, hắn muốn họ không thể gặp cô hay bù đắp cho cô nữa.

Cô quyết định không chữa bệnh nữa mà chỉ lấy thuốc về uống rồi cùng trở về thăm ba mẹ nuôi. Hắn thấy cô biến mất điên cuồng tìm kiếm nhưng vẫn không có tin tức gì. Lòng hắn hối hận vô cùng…

Ả sau khi tự tử thì không thể chết được, bên ả cũng không còn một ai. Ả sống giờ đây cũng không bằng chết, mấy hôm nữa khỏi bệnh ả lại phải chịu sự trừng phạt của phát luật.

Ả biết mình đã sai rồi, ả cảm thấy mình sống giờ đây cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Ả bị ba mẹ bỏ, bị tình nhân ruồng bỏ, lại bị chính chồng mình bỏ tù… Chẳng lẽ đây là cái giá ả phải trả cho những tội ác của mình hay sao.

Ngày ra viện cũng là ngày ả vào lại tù, ả lén mua vài viên thuốc ngủ và một con dao giấu trong người, ả muốn tìm cơ hội để tự kết liễu đời mình. Hôm ấy ả chết cứng, máu me bê bếp khắp nền nhà, không một ai biết. Ả chết trong đau đớn, tuyệt vọng, thù hận, không một ai thương xót… Phải chăng đây chính là cái giá đáng mà ả phải trả sau những tội ác của mình.

Cô và anh về chỗ ba mẹ nuôi một thời gian rồi tổ chức một lễ cưới, lễ cưới tuy nhỏ nhưng ngập tràn hạnh phúc. Cô sống vui vẻ mà không nói cho ba mẹ nuôi biết bệnh của mình, cô không muốn họ phải lo lắng.

Hôm ấy anh và cô đưa hết tiền cho ba mẹ mình rồi trở về thành phố nơi mình sinh ra, cô không muốn ba mẹ nuôi phải chứng kiến cảnh cô ra đi, cô không muốn họ phải đau lòng vì mình thêm nữa.

Cô trở về thành phố cũ thì tình cờ gặp lại ba mẹ đẻ, vừa thấy cô hai người đã vui vẻ, chạy lại ôm chầm lấy cô, giọng nói đầy sự ân hận…

– ” Con gái… con có sao không… con trở về là tốt rồi…”

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

73 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá