Truyện tự sáng tác: Ngày ấy anh đến chương 27 28 tg: Thiên Yết

  • bởi
  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(27)Cô quyết định ở lại, căn nhà tuy đơn sơ nhưng cô có một mái ấm thực sự, cô cảm thấy mình may mắn vì cuối cùng cũng có một gia đình thực sự, cô cũng không ngừng tìm kiếm tin tức của anh…. Nhưng đều không có ích gì khiến cô càng lo lắng.

– ” Con gái, con đang nghĩ gì thế… con nhớ nhà phải không?” Mẹ cô thấy cô ngồi một mình nên lại vén mấy sợi tóc trên mặt rồi hỏi cô.

– ” Không đâu ạ, con không sao…” Cô mỉm cười đáp, trong lòng cô rối bời nhưng cô không thể để mẹ cô thấy.

– ” Mẹ và ba con đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta sẽ về quê con một chuyến…. Nếu con còn lưu luyến muốn ở đó thì cũng không sao, còn con về ở cùng ba mẹ thì càng tốt. ” Bà nhẹ nhàng nói, bà dường như hiểu thấu lòng cô…

– ” Sao ba mẹ lại tốt với con như vậy ạ, con phải lấy gì báo đáp ba mẹ đây…”

Cô nghẹn ngào nói, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống, cô cảm thấy mình rất may mắn, ngoài việc bị hại ra cô cũng gặp vô số người tốt, nhất là ba mẹ hiện tại của cô họ rất yêu thương cô. Cô xem họ như ba mẹ đẻ của mình…

– ” Con bé ngốc này, khóc cái gì chứ, con là con ba mẹ, ba mẹ chỉ có một đứa con duy nhất là con. Chúng ta không thương con thì thương ai. “

Nghe những lời đó cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng, cô nhận ra thứ hạnh phúc nhất trên đời không phải là giàu sang phú quý mà đơn giản chỉ là tình yêu thương, hoặc vài câu động viên an ủi… là đủ rồi.

———————-

Thành phố BHắn điên cuồng khi bị khóa trong căn phòng tối,

hắn đã bị nhốt ở đây hơn 10 ngày rồi, ả vẫn cho hắn ăn uống đầy đủ nhưng suốt ngày tra tấn hắn. Hắn không biết làm sao để thoát khỏi căn phòng đó. Ở đây hắn vô cùng lo lắng cho cô, hắn hận bản thân mình vì không thể bảo vệ, không thể cứu cô.

Hắn vừa định chợp mắt một lúc thì ả vào, ả tiến về phía hắn, hắn theo phản xạ cố gắng ngồi dậy, hắn bắt đầu đề phòng ả.

– ” Không ngờ, loại người như anh cũng biết sợ tôi…”

– ” Đồ đàn bà độc ác, mau thả tôi ra…”

– ” Tôi nói rồi, chỉ cần ký vào tờ giấy đó, anh sẽ được tự do…” Ả trừng mắt nhìn hắn.

– ” Không bao giờ, tôi sẽ không để cô đạt được mục đích đâu… thả tôi ra… tôi muốn đi tìm cô ấy…”

Hắn hét lên, hắn cố gắng vùng vẫy mong là sẽ đứt sợi dây kia nhưng cũng không có ích gì, hắn bị trói rất chặt.

– ” Muốn cứu con điếm đó sao, không còn cơ hội đâu… cô ta đã chết rồi, ở độ cao 500 mét trên đỉnh núi, rơi xuống vực, anh nghĩ có sống nổi không? Chết mà còn xác đã may rồi, có khi cô ta chết không thấy xác, hoặc là xác cô ta bị thú dữ ăn thịt…”

– ” Đồ độc ác… câm miệng lại… cô ấy ở hiền sẽ gặp lành, chỉ ác như cô mới gặp quả báo thôi…”

Hắn lắc đầu hét lớn, tự nhủ với bản thân là cô sẽ không sao nhưng tại sao tim hắn lại đau, lòng hắn cũng bất an thế này. Hắn rất sợ, sợ mất cô, sợ cô sẽ bỏ hắn mà đi, hắn sợ không thể bù đắp cho cô. Nhưng hơn hết, hắn sợ những lời ả nói là sự thật.

– ” Đừng tự dối lòng mình, anh nên học cách chấp nhận sự thật… Học cách chấp nhận rằng anh đang trong tay tôi, tôi có thể giết anh bất cứ lúc nào…”

Ả lớn giọng nói, ả không muốn hắn chết là muốn hành hạ hắn, ả muốn trả thù nỗi khổ mà bấy lâu nay mình phải chịu đựng. Ả muốn trả thù bao năm qua hắn bắt ả làm giúp việc không công cho hắn. Ả chưa bao giờ có tình cảm với hắn, tất cả mọi thứ ả làm đều vì tiền…

– ” Cô… cô quả là độc ác… loại người như cô đúng là không thể ngờ được…”

Hắn nhếch mép mỉa mai.

– ” Haha… giờ mới biết sao? Quá muộn rồi đấy chồng ạ, chỉ tên ngốc như anh mới bị lừa… đúng là nhục nhã, đường đường là tổng giám đốc… vậy mà…” Ả cười, tiến đến nâng cằm hắn lên, khinh thường nói

– ” Cô im miệng lại… tôi người trần mắt thịt làm sao thoát khỏi con cáo già như cô…”

– ” Anh dám…. nói thế với tôi? Anh muốn chết không toàn thây sao?”

NGÀY ẤY ANH ĐẾN(28)

Vừa dứt lời ả vẫy tay cho đám đàn em bước vào… Nghe lời ả bọn chúng lao vào đánh hắn, hắn bị trói nên cũng không phản kháng hay làm gì được, lòng hắn căm phẫn nhìn ả.

– ” Đủ rồi, hôm nay tha cho hắn”

Nghe lệnh của ả mấy người kia cũng dừng lại rồi đứng ra một bên, họ có vẻ rất phục tùng ả

– ” Các người ra ngoài đi, ở đây không có việc của các người nữa…” Ả dứt khoát ra lệnh, đám đàn em cúi đầu rồi ra ngoài

Cả căn phòng yên tĩnh chỉ còn ả và hắn. Ả trừng mắt nhìn hắn, lòng ả vô cùng đắc ý vì có thể làm cho đám người kia phục mình và cả hắn cũng khiếp sợ trước ả.

– ” Sao rồi, anh thấy thế nào?”

– ” Loại đàn bà như cô đúng là thủ đoạn không ai bằng…”

Hắn nhếch mép mỉa mai, loại người như ả cũng không khiến hắn e dè nữa, cho dù có chết hắn cũng không thể để loại người như ả đạt được mục đích.

– ” Giỏi lắm, anh cứ chờ xem… Anh có thoát khỏi tôi không?” Ả nghe hắn nói thì tức giận nhưng trong lòng vẫn giữ bình tĩnh, ả cho rằng ai cũng sợ mình..

Ả kiêu hãnh bước ra ngoài đám đàn em cúi đầu chào ả, ả đi đâu đó chẳng quan tâm đến đám người kia…

– ” Đã đến lúc rồi, không thể chịu đựng như thế này được nữa…” Một tên lớn giọng…

– ” Đúng, chúng ta phải đứng lên, không thể vì một con đàn bà mà làm những chuyện như thế này được…”

Vừa dứt lời mấy tên đàn em của ả vào trong chỗ hắn đang bị trói, tất cả đều nhìn hắn chằm chằm, rồi tiến về phía hắn. Hắn hoảng sợ lùi lại, hắn chợt nghĩ chuyến này mình chết chắc rồi, không có ả ở đây bọn chúng sẽ không tha cho hắn

– ” Mày phải nhớ ơn tụi tao đấy, tụi tao chính là người giải thoát cho mày khỏi cái địa ngục này…”

Chưa nói hết câu một tên đã cầm dao tiến lại gần hắn, dơ con dao sắc nhọn trước mặt hắn. Hắn sợ đến ghê người, hôm nay có thể là ngày tận số của hắn. Hắn nghĩ đến cô, đến những lầm lỗi của mình đối với cô… Không! Hắn không muốn chết, chết rồi hắn không thể tìm cô nữa, càng không thể chết trong tay những loại người này… Phút chốc hắn chỉ mong có ai đó đến cứu mình, nếu có hắn sẽ nhớ ơn đến suốt đời…

Nhưng…

Con dao kia được một người đưa ra đằng sau hắn,

cắt dây thừng tay và chân cho hắn, rồi thả hắn ra, chỉ đường cho hắn bỏ trốn. Hắn ngạc nhiên nhưng rồi cũng hiểu ra, cố gắng chạy thật nhanh để không bị ả phát hiện. Đám người kia cũng ôm hơn nửa số tiền còn lại của ả rồi bỏ trốn. Họ trốn không phải vì sợ ả, mà sợ phát luật.

Ả đi đến chiều rồi quay lại thì chẳng thấy ai đâu, tiền trong két sắt cũng bị lấy mất. Ả bị trộm mật khẩu mà không biết, ả thấy mình quá ngu ngốc khi tin tưởng đám người bọn họ, ả thấy bản thân quá ngu ngốc khi cứ tưởng họ phục tùng mình…. Nhưng đó cũng chẳng là gì so với việc hắn thoát được, hắn sẽ không tha cho ả.

Ả đập mạnh tay xuống bàn rồi gọi cho tình nhân của mình cho người tìm kiếm hắn và đám người kia nhưng hắn thì không có tin tức, còn đám người kia thì đã bỏ trốn…

—————Thành phố M

Cô đang nấu cháo cho ba mẹ thì gặp một vị khách lạ, chân chống nạng, đeo kính đen và khẩu trang, người cũng bịt kín…

Anh ta đứng đó cảm thấy quán này đó có gì đó rất quen thuộc, lại bán cháo đậu đen khiến anh nhớ đến một người con gái, trước đây từng nấu cho anh ăn. Anh rẽ vào mua thử, ai cũng nhìn anh với dáng vẻ ngạc nhiên. Anh được một người đàn ông lớn tuổi cho cháo vào hộp rồi bỏ vào túi cẩn thận rồi đưa cho anh. Anh lịch sự cảm ơn rồi gửi tiền, trong lúc chờ người đàn ông kia trả tiền lại thì anh mạo phép hỏi nhỏ:

– ” Bác cho cháu hỏi cháo này là ai nấu vậy ạ, nhìn có vẻ rất ngon…”

” À, cháo này là do con gái ta nấu. Cậu ăn thử đi, ngon thì lần sau có thể ghé tiếp…”

Anh đứng đó ngơ người, anh chưa ăn thử cháo này nhưng nhìn nó anh đoán nó không giống những bt cháo đậu bình thường khác. Người đàn ông kia đi rồi anh cũng đứng đó quan sát xung quanh quán như tìm kiếm một thứ gì đó. Cô gái con của người đàn ông này chẳng phải rất giống cô gái anh yêu hay sao…

Anh đứng đó ngơ người, anh chưa ăn thử cháo này nhưng nhìn nó anh đoán nó không giống những bt cháo đậu bình thường khác. Người đàn ông kia đi rồi anh cũng đứng đó quan sát xung quanh quán như tìm kiếm một thứ gì đó. Cô gái con của người đàn ông này chẳng phải rất giống cô gái anh yêu hay sao…

Anh đứng đó ngơ người, anh chưa ăn thử cháo này nhưng nhìn nó anh đoán nó không giống những bt cháo đậu bình thường khác. Người đàn ông kia đi rồi anh cũng đứng đó quan sát xung quanh quán như tìm kiếm một thứ gì đó. Cô gái con của người đàn ông này chẳng phải rất giống cô gái anh yêu hay sao…

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

80 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá