Truyện tự sáng tác: Ngày ấy anh đến 21+22 tg:Thiên Yết

  • bởi
  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(21)

– ” Đừng dùng cái miệng dơ bẩn của cô nhắc đến cô ấy”

– ” Sao anh lại nổi giận với tôi, chẳng lẽ… anh yêu con đĩ đó rồi… ” Ả hét lớn lên

– ” Chat… câm miệng, cô không có quyền xúc phạm cô ấy. Một con đĩ như cô tôi không đuổi đi là may lắm rồi, cô còn nhớ cô lên giường với bao nhiêu thằng không hả… Cô đã phá thai bao nhiêu lần chắc cô cũng không nhớ nổi đâu.” Hắn mỉa mai ả, hắn không ngờ trên đời lại có loại người như ả, đã đê tiện còn tưởng mình trong sạch lắm.

– “Anh… tôi không phải loại người đó…” Ả níu tay hắn, ả sợ bị đuổi sẽ mất tất cả.

– ” Buông ra cái đồ bẩn thỉu…”

Hắn lạnh lùng nói rồi bỏ đi để ả nằm sòng xoài dưới đất, ả không ngờ hắn lại thay đổi nhanh đến vậy. Ả nghĩ nhất định là năm đó cô đã nói gì với hắn nên hắn mới như vậy, chứ ả nghĩ trước đây hắn cũng yêu ả nên không thể nào thay đổi đột ngột như vậy được… Nhớ đến cô ả tức giận nghiến răng:

– ” Đồ không biết xấu hổ, tao phải cho mày chết…”

Ả suy nghĩ kế hoạch hại cô, nhưng giờ ả thấy khó khăn vô cùng vì bây giờ ả không phải phu nhân của Bạch gia nữa, Bạch Lục Ngôn cũng không cần ả, ả lại không có tiền trong tay nên không biết làm cách nào.

Hắn trở về phòng rồi cầm điện thoại gọi cho ai đó:

– ” Điều tra cho tôi về các tình nhân trước đây của cô ta. Xem cô ta đã quen bao nhiêu người, phá thai cụ thể bao nhiêu lần rồi…”

Hắn lạnh lùng nói, hắn muốn tìm đủ chứng cứ để vạch trần bộ mặt độc ác của ả, khi đó hắn dễ dàng đuổi ả đi mà không làm ảnh hưởng đến công ty.

—————-Cô dọn đi khỏi nhà anh và thuê một căn trọ cũ để ở. Cô và anh không ở chung nữa nhưng vẫn giáp mặt nhau ở công ty. Anh rất hối hận vì mình quá mê công việc luôn lấy việc trả thù lên đầu mà không dành thời gian cho cô. Anh không muốn đánh mất cô, anh muốn đợi đền lúc lấy lại những thứ thuộc về mình rồi bù đắp cho cô. Còn cô lại cần tình cảm…

Anh tìm mọi cách để nói chuyện với cô còn cô thì luôn lảng tránh anh, cô muốn anh quên cô đi còn anh thì muốn hai người có thể quay lại. Cô đang làm việc thì nhận được một cuộc điện thoại của hắn.

– ” Hạ Vân lên phòng gặp tôi”

– ” Vâng, thưa giám đốc”

Cô nói rồi lên phòng gặp hắn, đứng trước cửa phòng cô do dự gõ cửa, cô không biết mình đã làm gì sai mà phải đích thân hắn gọi cô lên:

– ” Giám đốc, anh cho gọi tôi”

– ” Cứ gọi tôi là Lục Ngôn được rồi, em không cần phải xưng hô khách sáo thế…” Hắn mỉm cười nhìn cô

– ” Anh… anh gọi tôi lên đây có việc gì không ạ” Cô ngạc nhiên nhưng rồi cũng mỉm cười đáp lại hắn.

– ” Thật ra… dạo này em làm việc rất tốt… Tôi có lời khen cho em”

– ” Cảm ơn anh, tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình, nên anh không phải khen đâu ạ…”

Cô cúi đầu nói, cô khá bất ngờ với những việc làm hôm nay của hắn, thái độ của hắn cũng khác ngày xưa. Cô không hiểu vì sao hắn lại thay đổi như vậy…

– ” Thật ra hôm nay tôi gọi em lên đây là muốn bàn với em một việc… tôi muốn em làm thư ký riêng cho tôi…”

Cô ngạc nhiên trước câu nói của hắn, tại sao hắn lại muốn cô làm thư ký của hắn trong khi ngoài kia có nhiều người giỏi hơn cô sao hắn không chọn…

– ” Tại sao lại là tôi…”

– ” Vì em xứng đáng, vì em có năng lực… tôi cần kinh nghiệm hơn là bằng cấp. Hơn nữa thư ký của tôi đã nghĩ việc rồi tôi cần một người thay thế…”

– “………….. “

– ” Em cứ suy nghĩ cho kỹ, tôi đợi câu trả lời của em”

Hắn mỉm cười nhìn cô, đây là lần đầu tiên hắn tuyển thư ký là con gái, hắn sợ thư ký nữ sẽ phiền nhưng chính hắn cũng không hiểu vì sao hắn lại muốn cô…

– ” Vâng, tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này, tôi về làm việc đây…” Cô do dự đáp, cô cũng không muốn làm khó hắn…

Cô định ra ngoài thì bị hắn gọi lại, hắn đứng dậy rồi đẩy cô vào góc tường…

– ” Giám đốc, anh làm cái gì thế..” Cô vừa ngạc nhiên lại vừa hoảng sợ…

– ” Đã nói gọi tôi là Lục Ngôn rồi mà, có muốn tôi…” Hắn cười nham hiểm…

– ” Tôi xin lỗi… anh… cho tôi về làm việc đi…”

– ” Không được… tôi còn có chuyện muốn nói với em”

– ” Chuyện gì? Anh nói nhanh đi… tôi còn về làm việc nữa. ” Cô đẩy tay hắn ra rồi nói nhỏ…

NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(22)- ” Nghe nói em và Âu Khải Thiên chia tay rồi đúng không? Cho tôi một cơ hội được chứ…”

Càng nói hắn càng ghé sát tai cô, ánh mắt như muốn ăn tươi, nuốt sống cô vậy. Cô chưa bao giờ thấy hắn như thế, cô không hiểu hắn có ý gì, hắn định làm tổn thương cô một lần nữa hay sao.

– ” Bây giờ tôi không muốn nhắc đến chuyện này, anh cho tôi về đi…”

– ” Không được, em phải đồng ý, nếu không tôi sẽ hôn em đấy…” Hắn cười nham hiểm…

– ” Anh làm ơn buông tôi ra để tôi còn làm việc… bây giờ tôi thật sự không muốn nghĩ đến chuyện khác…” Cô khó xử nhìn hắn, hôm nay hắn làm cô hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.

– ” Được, vậy em cứ suy nghĩ kỹ đi, từ mai em đến đây là thư ký cho tôi… yên tâm, tôi không ăn thịt em đâu mà em sợ…”

Hắn nói xong cũng buông tay cho cô về, cô bước thật nhanh về phòng vì sợ bị kéo lại, cô đang đi thì va phải anh. Lâu lắm không gặp anh, anh gầy đi rất nhiều khiến cô thoát chống đau lòng, cô đứng đó nhìn anh.

– ” Là em sao, lâu quá không gặp em rồi…” Anh ngạc nhiên nhìn cô gái vừa đụng phải mình, thì ra là cô, gặp lại cô anh rất vui

– ” Xin lỗi, anh có sao không? “

– ” Anh không sao, mà dạo này em thế nào rồi, cuộc sống có tốt không? “

– ” Vẫn tốt… thôi tôi bận rồi, tôi đi trước đây…”

Cô lạnh lùng nói rồi quay lưng bước đi, nhìn anh cô đau lòng lắm, cô còn yêu anh rất nhiều nhưng cũng phải chia tay thôi, đó là cách tốt nhất cho cả hai.

Anh đứng đó nhìn theo cô, tim chợt nhói lên… anh biết cô lạnh lùng như vậy nhưng cô vẫn còn yêu anh. Chính anh không hiểu vì sao cô lại làm vậy, cả hai còn yêu nhau thì tại sao phải làm khổ nhau như vậy.

Những ngày tiếp theo cô trở thành thư ký của hắn, mặc dù có nhiều người bàn tán nhưng cô không quan tâm. Cô không dám nghỉ làm vì nghỉ rồi cũng chẳng chỗ nào muốn nhận cô nữa. Cô không thể để chuyện riêng tư ảnh hưởng đến công việc.

Rồi việc cô làm thư ký cho hắn cũng đến tay ả, ả tức giận vô cùng, ả cho rằng cô đã bỏ bùa hắn nên hắn mới chiếu cố cô.

– ” Sao anh lại cho con đ* đó lên làm thư ký, nó có học hành tử tế đâu….”

– ” Con đĩ? Cô ấy có tên, tôi cảnh cáo cô, nếu còn gọi cô ấy như thế thì đừng trách tôi...”

Hắn trừng mắt nhìn ả, khuôn mặt ả cũng trắng bệch khi nhìn thái độ của hắn lúc này.

– ” Được, vậy tại sao anh cho con vô học đó làm thư ký…”

– ” Cô ấy không được học đàng hoàng, nhưng cô ấy có kinh nghiệm… không phải người có học mà lúc nào cũng chui rúc trong xó bếp nhưng cô…”

– ” Nhưng anh có cho tôi làm thư ký đâu, hơn nước tôi chui trong bếp cũng vì anh mà…” Ả phẫn nộ nhìn hắn, nếu không phải vì số tài sản của hắn, ả cũng không bao giờ cúi đầu trước hắn như thế này.

– ” Cô không có kinh nghiệm thì làm sao làm thư ký cho tôi được… Cô muốn thì vào công ty làm nhân viên đi, rồi từ từ mà bước lên vị trí thư ký…”

Hắn nhếch mép rồi bỏ đi, trước đây ả từ chối đi làm vì sợ mệt bây giờ lại muốn bước một bước lên tiên ư? Tưởng hắn đang là hắn của trước đây, hết lòng yêu thương ả hay sao? Hắn chưa từng tin trên đời có loại đàn bà mặt dày như ả, nhưng giờ hắn đã gặp rồi. Nếu không vì công ty hắn cũng đuổi ả lâu rồi. Hắn chán ghét sự có mặt của ả trong căn nhà này.

—————–Sáng hôm sau

Cô đang đi trên đường thì bị bốn tên cướp chặn lại, chúng cướp tiền và xe của cô rồi trói tay, bịt miệng cô lại, khăn bịt miệng có thuốc mê nên cô cũng không biết gì nữa…

Cô được bốn người kia quăng vào xe và phóng đi, chiếc xe dừng tại một ngôi nhà hoang, họ kéo cô vào trước mặt một người đàn bà, cúi đầu thành kính:

– ” Thưa phu nhân, cô ta đây, tùy người muốn xử lý…”

Người đàn bà kia cười rồi xích cô lại, cắt tóc cô, mái tóc đẹp đẽ kia đã bị xác xơ dưới bàn tay người đàn bà độc ác. Nhìn bộ dạng người không ra người của cô lúc đó người đàn bà kia cười lớn, rồi cầm con dao lên:

– ” Hôm nay tao sẽ rạch nát khuôn mặt đĩ điếm của mày… Haha”

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

80 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá