Truyện tự sáng tác: Ngày ấy anh đến 19+20 tg: Thiên Yết

  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN(19)

Cô đang ngồi thì nghe tiếng chuông gọi cửa, cô chạy ra mở cửa thì thấy hắn đến, hắn cầm trên tay một hộp quà và một bó hoa.

– ” Chúng mừng sinh nhật em” Vừa thấy cô đã dơ trước mặt cô lên tiếng.

– ” Sao anh lại tặng tôi, tôi không thể nhận đâu.” Cô ngạc nhiên nhìn hắn

– ” Thì hôm nay sinh nhật em mà, nể tình tôi là sếp em nhận cho tôi vui”

Hắn nhẹ nhàng nói, hai năm gần đây hắn đối xử rất tốt với cô, thái độ của hắn đối với cô khác hoàn toàn so với trước đây. Hôm nay sinh nhật cô người yêu cô còn không nhớ mà hắn lại nhớ khiến cô rất bất ngờ và cũng rất khó xử:

– ” Tôi nhận tấm lòng của anh là được rồi, còn những thứ này anh nên mang về đi.”

– ” Em không nhận thì tôi không về đâu”

– ” Anh đừng làm khó tôi nữa, anh nên về đi…” Cô khó xử nhìn hắn, cô không hiểu tại sao hắn lại tặng cô, cô cũng không có lý do gì để nhận quà của hắn.

– ” Sao lại không nhận quà của tôi, hay là em ghét tôi, em giận tôi chuyện trước đây sao… tôi biết trước đây tôi….”

Hắn cúi đầu xuống không dám ngẩng đầu lên nhìn cô, hắn nghĩ chắc cô hận hắn lắm có khi còn rất ghê tởm hắn. Hắn biết hắn có lỗi với cô, những chuyện trước đây hắn làm với cô khiến hắn cảm thấy rất day dứt nên muốn tìm cách xin lỗi và bù đắp cho cô.

– ” Mọi chuyện qua rồi cứ để nó qua đi… không có gì nữa thì tôi vào nhà….”

Trước đây cô cũng từng có tình cảm với hắn nhưng cuối cùng lại bị hắn hủy hoại tất cả. Cô không dám nhớ lại chuyện trước đây, cô bị chính người thân của mình sỉ nhục; ruồng bỏ, hãm hại… cái quá khứ đó cô đã chôn vùi vào một góc nhỏ nơi trái tim mình, cô không bao giờ muốn nhắc lại nữa, càng lôi ra thì cô càng đau.

——————-Lúc cô thiếu thốn tình cảm của anh thì anh cứ lao đầu vào công việc, anh dường như không quan tâm đến cô như trước đây nữa… trong đầu anh có lẽ chỉ có công việc. Đã hơn một năm kể từ khi vào công ty hắn làm, hai người cũng chưa đi chơi chung với nhau.

– ” Anh à, xuống ăn cơm rồi hãy làm nè, em nấu xong rồi” Cô khẽ nói:

– ” Em ăn đi, anh đang bận” Anh vẫn cắm đầu vào đống giấy tờ kia, nhàn nhạt đáp.

– ” Anh ăn xong rồi làm cũng được mà, trưa anh cũng mới ăn một cái bánh… ăn uống kiểu vậy không tốt đâu… Hay là để em mang đồ ăn lên đây cho anh.”

– ” Anh đã nói là không ăn rồi, anh còn cả đống công việc chưa xong đây… Em đói thì cứ ăn đi, không phải đợi anh. Còn giờ thì em ra ngoài đi để anh tập trung làm việc…”

Anh tức giận nhìn cô, anh cứ lao đầu vào công việc mà chẳng có thời gian dành cho cô. Anh hứa sẽ yêu thương, chăm sóc, sẽ lấy cô làm vợ nhưng giờ đây anh khác quá, anh thay đổi nhiều hơn cô tưởng, anh trở nên lạnh nhạt và cọc cằn, anh không quan tâm đến cảm xúc của cô… Đó là vì anh đam mê công việc hay là vì anh hết tình cảm với cô?

Cô không chịu nổi sự vô tâm của anh nữa nên định chủ động chia tay, cô suy nghĩ kỹ rồi, đó là cách tốt nhất dành cho hai người lúc này. Nếu anh hết yêu cô thì cô sẽ giản thoát cho anh…

– ” Anh à, mình chia tay đi, chúng ta không hợp nhau nữa. Anh cứ ở đây, còn em sẽ dọn ra ngoài ở…”

NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(20)

– ” Anh à, mình chia tay đi chúng ta không hợp nhau nữa. Anh cứ ở đây, em sẽ dọn ra ngoài ở…”

Cô lắng giọng nói, nói ra những lời này cô cảm thấy rất đau, cô không ngờ có ngay chính bản thân mình lại nói lời chia tay với anh.

– ” Đừng đùa nữa, anh bận lắm, em ra ngoài đi…”

Anh lạnh lùng nói, mắt vẫn cắm đầu vào đống giấy tờ kia nên không thấy hai hàng nước mắt của cô.

– ” Em nói thật đấy, mình chia tay đi. Sẽ tốt cho cả hai…”

– ” Em có biết là em đang nói gì không hả, có phải em giận anh vì anh quá mê công việc… Nhưng anh làm vậy là vì tương lai chúng ta mà.”

Lúc này anh cũng ngước lên nhìn cô, anh thừa nhận dạo này anh cũng không có thời gian dành cho cô nhưng tất cả chỉ là bất đắc dĩ…

– ” Không phải, đơn giản là chúng ta không hợp nhau nữa thì nên chia tay…”

Cô mỉm cười xót xa, cô không chia tay vì công việc mà là vì sợ vô tâm của anh, cô cảm thấy khoảng cách của hai người ngày càng xa cách. Cô cảm thấy tình cảm của anh dành cho cô cũng không còn như trước.

– ” Em đừng nói vậy mà, chúng ta không thể chia tay được… em nói đi, anh sai chỗ nào, anh sẽ sửa mà….”

– ” Anh không sai? Chỉ là chúng ta không hợp nhau nữa, mong rằng anh chấp nhận lời đề nghị của tôi”

Cô yêu anh nhưng không muốn vì cô mà anh phải khổ, không muốn anh vì cô mà lúc nào cũng lao đầu vào công việc.

– ” Đừng mà, anh không thể sống thiếu em. Chúng ta bên nhau mấy năm rồi, em đừng làm vậy với anh…”

– ” Từ từ anh sẽ quen thôi, không có em sẽ tốt cho anh hơn” Cô nói rồi định lên phòng gấp đồ ra ngoài ở.

– ” Đừng đi mà…”

Anh níu tay cô, anh sợ cô chia tay với anh, anh cố gắng vì cô nhưng giờ cô chia tay với anh thì anh còn cố gắng làm gì nữa.

Cô đẩy tay anh rồi bước đi, cô đau lòng nuốt nước mắt vào trong, cô không dám khóc, cô sợ bản thân không đủ dũng cảm để chia tay với anh. Cô sợ tình yêu mà cô dành cho anh sẽ chiến thắng tất cả.

Cô nhớ lại quá khứ, anh và cô đã từng rất hạnh phúc, anh không có gì nhưng thật lòng yêu thương cô, hai người lúc nào cũng dành thời gian bên nhau, nhưng giờ đây tất cả đều là “đã từng”.

—————-Ả đang nấu cơm thì nghe tiếng chuông gõ cửa, người đến là một cô gái xinh đẹp, nhìn thấy cô ta ả bỗng trở nên cảnh giác. Mẹ hắn thấy cô gái kia thì hớn hở chạy ra tươi cười chào đón, ả thoáng biết là khách của mẹ chồng mình.

– ” Bác chị ấy là vợ anh Ngôn sao ạ? ” Cô gái nhìn ả rồi rụt rè hỏi…

– ” Không, chỉ là giúp việc thôi… Cháu vào nhà đợi đi, Ngôn nó sắp về rồi” Bà thản nhiên nói

Ả dưới bếp nghe được thì uất ức vô cùng. Ả biết rõ mẹ hắn dẫn cô gái ấy về làm gì, nhưng ả phải chấp nhận, ả biết mình không thể sinh con nên không có tiếng nói trong cái nhà này.

Tối hôm đó hắn về nhà rất khuya, dạo này hắn có vẻ rất chán ghét ả. Ả mặt nặng cãi nhau với hắn vì nghe nói mẹ hắn muốn hắn ly dị với ả để cưới cô gái kia:

– ” Chồng à, mẹ anh đòi anh ly hôn với em, nhưng anh không được làm thế…”

– ” Tại sao? Cô không sinh được con thì ly hôn để tôi cưới người khác…” Hắn lạnh lùng nói, hắn không những không phản đối lời mẹ hắn mà càng cương quyết hơn.

– ” Nhưng chúng ta bên nhau mấy năm rồi, hơn nữa tôi làm trâu làm ngựa cho cái nhà này hơn 2 năm nay. Anh không thể vì chuyện đó mà ly hôn với tôi được….” Ả hét lên, bây giờ ả không còn tỏ vẻ yếu đuối nhu nhược như thường ngày nữa.

– ” Làm trâu làm ngựa? Những thứ cô làm còn không bằng em gái cô đâu, vì cô tôi đã đánh mất cô ấy…”

– ” Thì ra vì con đ* đó anh mới ly hôn với tôi, anh có biết nó lên giường…”

” Chat” Chưa nói dứt lời thì hắn đã tát một cái xuống mặt ả, giọng hắn lạnh lùng.

– ” Đừng dùng cái miệng dơ bẩn của cô nhắc đến cô ấy”

#Còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

110 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1