Truyện tự sáng tác: Ngày ấy anh đến 15+16 tg: Thiên Yết

  • bởi
  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(15)

– ” Tốt lắm, cứ theo kế hoạch mà làm… lần này nhất định phải diệt tận gốc”

– ” Nhưng thưa phu nhân, tên Âu Khải Thiên cứ kề kề bên cô ta…”

– ” Có vậy mà cũng phải hỏi sao, tìm cơ hội xử luôn hắn… hắn hết lần này đến lần khác cứu cô ta.”

– ” Mà phu nhân… có thể chuyển trước cho tôi ít tiền được không? Hiện giờ tôi đang kiệt tiền quá… tôi hứa sẽ làm tốt những việc được giao…”

– ” Được, nhưng nếu giám nương tay với cô ta thì đừng trách tôi…”

Ả nói rồi dập máy, ả không biết hắn đã về từ lúc nào và đã nghe hết chuyện của ả. Hắn nhếch miệng rồi bước vào phòng, hắn không ngờ lại lấy phải con vợ độc ác như ả. Hắn chưa từng nghĩ ả lại là loại người như vậy, bên ngoài lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối, hiền lành nhưng lòng dạ lại vô cùng nham hiểm, độc ác… đi hại cả em gái mình.

– ” Chồng yêu về rồi sao?” Ả kéo tay hắn

– ” Bỏ cái bàn tay dơ bẩn của cô ra…” Hắn tức giận nhìn ả.

– ” Sao thế chồng, sao lại tức giận với em như vậy…”

– ” Cô làm gì thì tự biết, mà ở nhà không làm gì thì dọn dẹp nhà cửa lại… Tôi đi làm cũng không sung sướng gì đâu.”

Hắn tức giận lấy quần áo rồi đi vào nhà tắm. Ả đứng đó căm phẫn vô cùng, ả cho rằng cô đã gặp hắn nên hắn càng ngày càng lạnh nhạt với mình. Ả lấy điện thoại rồi nhắn tin cho một số điện thoại quen thuộc, tầm hai phút sau thì số điện thoại kia cũng trả lời. Ả thay đồ, trang điểm rồi ra ngoài.

Ả đứng trước cửa một căn nhà bấm chuông, bấm một hồi thì cô cũng ra mở cửa, nhìn thấy ả cô vô cùng ngạc nhiên, không biết vì sao ả lại biết nhà mình, mọi lo sợ lại hiện ra trong đầu cô.

– ” Chị đến đây làm gì?”

– ” Có chuyện muốn nói với mày, loại đĩ như mày mà cũng may mắn gớm nhỉ, được hết thằng đàn ông này đến thằng đàn ông khác thích…” Ả nhìn cô, ánh mắt ánh lên sự mỉa mai, khinh bỉ.

– ” Chị đang nói chuyện gì, tôi không hiểu… không có chuyện gì thì chị đi về đi”

Cô định khép cửa thì bị ả chặn lại, giọng chanh chua:

– ” Có gì mà mày vội thế, ở đây đâu người, vào nhà mày đi rồi nói” Ả bước vào nhà, ả không muốn nói ngoài cửa, ả sợ hàng xóm của cô thấy, ả sợ mất mặt.

Vừa vào đến nhà ả đã tát cho cô một tát, cay nghiệt nhìn cô: ” Có phải mày gặp chồng tao, mày đã nói hết tất cả”

– ” Gặp chồng chị? Nực cười, tôi gặp anh ta để làm gì?”

– ” Mày còn giả nai, chính mày đã nói tất cả cho hắn biết. Chính mày đã quyến rũ chồng tao, làm hắn lạnh nhạt với tao.”

– ” Chị Giang, chị làm sao thế, tôi gặp anh ta để làm gì? Chị có chồng, chị phải giữ chứ sao lại trách tôi.”

Cô cười khinh bỉ nhìn ả, cuối cùng loại người như ả cũng khiến hắn ta chán ghét, ả không dạy dỗ được chồng, chồng ả lạnh nhạt với ả, rồi lại quay sang trách cô. Thật nực cười…

– ” Mày còn chối, chính mày đã nói tất cả mọi chuyện cho hắn biết, chính mày đã làm hắn thay đổi.”

– ” Này chị, hai người là cái thá gì mà tôi phải quan tâm. Chuyện của hai người thì tự đi mà giải quyết, đừng có đến nhà tôi, bẩn nhà lắm”

– ” Mày dám…” Ả đưa tay chỉ vào mặt cô…

– ” Không có chuyện gì thì mời chị về cho, nếu không tôi gọi công an phường là chị quấy rối nhà tôi đấy…”

– ” Được, mày cứ đợi đấy?”

Ả nói rồi bước ra cửa, cô buồn bã ngồi xuống ghế, cô không hiểu sao là chị em với nhau nhưng ả hết lần này đền lần khác hại cô, cô không hiểu mình đã làm gì sai mà bị ghét như vậy.

——————Ả ra ngoài và gọi điện cho số điện thoại quen thuộc lúc nãy, giọng ả vẫn lạnh lùng.

– ” Tiền tôi đã chuyển rồi, ngay ngày mai xử lý bọn chúng cho tôi, lần này không được để bọn nó thoát…”

Đầu dây bên kia vâng dạ rồi ả cúp máy, cười nhếch mép rồi bước về nhà, ả mua ít đồ ăn về nhà cho hắn vì ả không muốn nấu cơm. Ả rất ngạc nhiên khi vừa về nhà đã thấy hắn ngồi ở phòng khách đợi mình.

– ” Chồng có đói không, hôm nay em mệt, em không nấu cơm, em mua đồ ăn về cho chồng nè” Ả ngồi lên người hắn

– ” Cút ra, có phải cô đã lấy số tiền đó, cô lấy làm gì hả? “

Hắn nói rồi đẩy ả xuống nền nhà.

– ” Anh đang nói gì vậy hả, em lấy tiền thì cũng phải xin phép anh mà. Hay là anh có…”

– ” Cô thôi đi… có phải cô lấy số tiền đó thuê người hại cô ấy…”

  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(16)

– ” Cô thôi đi… có phải cô lấy số tiền đó thuê người hại cô ấy” Hắn trừng mắt nhìn ả…

– ” Cô ấy? Cô ấy là ai, anh đang nói gì em không hiểu…”

– ” Cô đừng có giả vờ, cô biết thừa tôi đang nói chuyện gì mà”

– ” Em không hiểu anh đang nói gì cả, nhưng em thề với anh em chưa bao giờ làm gì trái với lương tâm mình cả…”

Ả cố gắng giải thích, ả sợ hắn giận ả, sợ hắn biết hết tất cả mọi chuyện sẽ kinh tởm ả, sẽ hết tình cảm với ả.

– ” Những việc cô làm mà không trái lương tâm sao? Có lẽ lương tâm cô bị chó tha rồi…” Hắn nhếch mép mỉa mai…

– ” Anh phải tin em chứ, em không phải loại người như người ta nói đâu… hức… em phải làm sao để anh tin em…” Ả khóc lóc ôm tay hắn trước giờ hắn chưa bao giờ như vậy với ả, hôm nay hắn khiến ả rất bất ngờ, có lẽ hắn đã biết tất cả về con người ả về những việc ả làm…

– ” Hãy dùng nhân cách trong sạch của cô để chứng minh…. còn không thì ly hôn đi…”

– ” Cho em một cơ hội, em nhất định sẽ chứng minh cho anh thấy…” Ả tỏ vẻ oan ức nhìn hắn…

– ” Được, à còn nữa… tôi với cô cưới nhau lâu rồi mà cũng chưa có con… Cô biết đấy, tôi muốn có con nối dõi… tôi cho cô thời hạn 2 năm nếu cô không có em bé… Thì tôi sẽ mang người khác về để sinh con.” Hắn lạnh lùng nói, bây giờ hắn rất chán ghét và ghê tởm ả. Hắn ghê tởm ả hơn cả trước đây với cô.

Ả lặng người đi trước câu nói của hắn, ả đã phá thai nhiều lần nên bây giờ không thể có thai. Ả hận chính bản thân mình đã không cẩn thận để nhiều lần có thai ngoài ý muốn.

Mỗi lần bị hắn mắng, ả lại tức giận dồn mọi lỗi lên người cô, ả cho rằng mọi chuyện tại cô mà ra. Ả muốn giải quyết cô càng sớm càng tốt.

——————-Tối hôm sau cô cùng anh đi ăn, hai người rất vui vẻ có lẽ lâu lắm rồi họ không được đi ăn cùng nhau… Tuy chỉ là một quán vẻ hè nhưng họ có vẻ ăn uống rất vui vẻ, có lẽ tình yêu đã chiến thắng tất cả…

Hai người ăn xong thì anh chở cô về, hai người họ vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, đến một đoạn đường vắng thì bị một đám người chặn lại…

– ” Các anh là ai?”

– ” Đã ăn uống no nê chưa? Tao đã cho bọn mày ăn uống, vui vẻ rồi… xem như là tốt với bọn mày lắm rồi. Có chết cũng đừng oán tao…” Tên cầm đầu lớn giọng…

– ” Sao lại muốn hại chúng tôi, chúng tôi đâu có đắc tội với mấy người…”

Cô nhìn bọn chúng rồi nói

– ” Chúng mày không đắc tội với tao nhưng đắc tội với chủ nhân của tao… thôi không nói nhiều nữa xử bọn nó…”

Tên cầm đầu vừa nói dứt lời thì cả đám đã lao vào đánh, một mình anh vừa bảo vệ cô vừa đánh nhưng không nổi, bọn chúng anh bị thương. Đến lúc đó hắn từ đâu xuất hiện lao vào cứu hai người, hắn biết trước kế hoạch của ả nên đi theo để bảo vệ cô. Hắn đi theo hai người từ chiều đến giờ… Hắn rất giỏi võ nhưng cũng đánh không lại họ, nhân lúc hắn không để ý một tên khác lấy dao định đâm hắn nhưng hắn né kịp nên chỉ đâm vào cánh tay. Vết thương tuy nhỏ nhưng chảy rất nhiều máu, nhưng cuối cùng hắn cũng làm cho đám côn đồ kia ngã hết dưới đất. Bọn chúng sợ hãi bỏ chạy, tên cầm đầu không biết hắn là ai nhưng có vẻ rất giận trừng mắt chỉ tay vào mặt hắn.

– ” Dám phá kế hoạch của tao, đừng để tao gặp lại bọn mày…”

Nói rồi tên cầm đầu cũng bỏ đi, chỉ còn lại ba người họ, cô vội vàng chạy lại đỡ anh rồi hỏi han. Hai người ra sức hỏi thăm nhau mà chẳng để ý gì đến hắn.

Hắn nhìn cô mà tim hắn chợt nhói lên, cô không quan tâm đến hắn, cô yêu người khác rồi… Nhưng tại sao một con người mà trước đây hắn thấy kinh tởm, chán ghét… giờ đây lại khiến hắn đau lòng như vậy. Có phải hắn đã yêu cô?

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

111 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1