Truyện tự sáng tác: Ngày ấy anh đến 13+14 tg: Thiên Yết

  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN

(13)

Ả đi theo cô để tìm chỗ cô ở, ả muốn tìm chỗ cô ở để lên kế hoạch hãm hại cô. Khi biết được chỗ cô ở thì ả cũng khá ngạc nhiên khi không phải là căn nhà trước đây mà là một phòng trọ cũ. Ả ngạc nhiên nhưng rồi cũng mừng thầm, cô sống một mình ở đây chẳng phải rất tốt sao, ả có thể dễ dàng hại cô.

Theo cô xong thì ả bắt taxi về nhà và bắt đầu gọi điện cho ai đó.

– ” Điều tra xem vì sao con nhóc đó còn sống và điều tra chỗ nó làm cho tôi. Nếu đơn giản thì xử nó luôn cho tôi, nhớ là phải diệt tận gốc… nếu không đừng có trách.”

Ả cứ nói mà không biết có người đã đứng ở ngoài nghe hết những gì ả nói, người đó đã biết hết âm mưu của ả.

Ả nói xong thì bước ra ngoài, thấy hắn đứng trước cửa phòng ả vô cùng ngạc nhiên.

– ” Chồng yêu, anh về sao không mở cửa vào phòng…” Ả dịu dàng nói.

– ” Tôi sợ mình phá cuộc gọi quan trọng của người khác” Hắn lạnh lùng nói, chính hắn cũng không tin trước đây mình lại có thể yêu một người đàn bà độc ác như ả.

– ” Chồng nói gì em không hiểu…”

Ả rúc đầu vào người hắn, ả giả vờ dịu dàng, nhõng nhẽo, yếu đuối để được hắn che chở, yêu thương. Ả rất sợ, sợ hắn nghe được cuộc nói chuyện của mình nên ả giả vờ không hiểu gì…

– ” Không có gì”

Hắn nói rồi đẩy ả ra bước lên phòng. Dạo gần đây hắn rất ghê tởm với ả, ả là người đầu tiên lừa hắn. Ả vì tiền mà hết lần này lần này đến lần khác đi hại chính em ruột của mình, phá thai biết bao nhiêu lần… Nghĩ lại hắn tởm đến mức nhổ mấy bãi nước bọt rồi bước vễ phòng.

——————Cô không biết có người đi theo mình cô cũng không nghĩ rằng mình sẽ gặp lại ả ta. Cô cũng tưởng rằng sau bao nhiêu sóng gió cô sẽ được sống một cuộc sống bình an, nhưng mọi chuyện đâu có như cô mong muốn.

Một hôm cô tình cờ gặp lại anh khi đang đi xin việc. Từ khi bị hắn bỏ tù anh đã mất tất cả sự nghiệp lẫn cô, mấy thằng đàn em của anh cũng đi theo chủ nhân mới.

– ” Anh Thiên, là anh sao” Cô kẽ gọi khi thấy anh.

Anh mặc áo sơ mi trắng, đeo kính đen, khẩu trang đen. Nghe tiếng gọi thì anh cũng quay lại nhìn cô, hắn rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô

– ” Hạ Vân….”

Anh không hiểu tại sao anh lại giận cô vì bỏ đi không nói một lời nhưng khi gặp lại cô thì cơn giận tan biến, ngược lại thấy cô gầy đi anh càng thương cô. Nhìn cô anh có cảm giác muốn bao bọc, che chở.

Nhìn tập hồ sơ trên tay anh, cô ngạc nhiên hỏi:

– ” Anh… anh đi xin việc sao”

– ” Ừ, mình ra quán nước nói đi”

Anh nói xong thì kéo cô ra khỏi nơi đó, nghe anh đi xin việc cô lại cảm thấy đau lòng và hối hận, tất cả là tại cô mà ra. Cô chỉ mang lại phiền phức cho anh. Có lẽ giống như người ta nói, cô chính là sao chổi ai đụng đến cô đều không có kết cục tốt đẹp chăng.

– ” Khoảng thời gian qua em đã đi đâu, sao anh không tìm thấy em…” Hai người vừa ngồi xuống quán thì anh hỏi cô

– ” Em bị người ta hại, bị bọn côn đồ….”

Cô ấp úng chưa kịp nói gì thì anh kéo tay cô đi, cô ngạc nhiên nhưng rồi cũng đi theo, họ bắt taxi đến đâu đó, khi lên xe anh nhìn qua cửa sổ mấy lần rồi nói với cô.

– ” Em nên cẩn thận, nãy có người theo dõi chúng ta. Có lẽ họ đã biết chỗ em ở và muốn hại em. Hay là em đến chỗ anh lánh tạm ít ngày đi…”

– ” Tại sao lại theo dõi em, nhưng có ai biết chỗ ở mới của em đâu? “

– ” Anh không biết, nhưng nãy anh thấy hai người theo dõi chúng ta… chắc là do cô ta làm, em nên cẩn thận vẫn hơn…”

Hai tên kia theo cô một đoạn nhưng bị mất đuôi, bọn hắn không biết làm sao liền gọi cho ả.

– ” Thưa phu nhân, cô ta đã bị một người đàn ông dẫn đi… bọn tôi đã đuổi theo đền một đoạn đường vắng thì….”

– ” Mẹ kiếp, có một con đàn bà bọn mày cũng không theo nổi à… đúng là một lũ ăn hại”

  • NGÀY ẤY ANH ĐẾN

( 14)

– ” Mẹ kiếp, có một con đàn bà mà bọn mày cũng không theo nổi à… đúng là một lũ ăn hại”

Ả tức giận hét lên trong điện thoại, ả rất sợ không tìm được cô. Cô đã biết tất cả, ả sợ cô sẽ tìm gặp hắn và nói tất cả mọi chuyện.

– ” Phu nhân bớt giận… Cho tôi một cơ hội…tôi sẽ cố gắng tìm kiếm, bằng mọi giá tôi sẽ tìm được…”

– ” Được, nếu lần này không được nữa thì đừng trách tôi…”

Ả tức giận ném chiếc điện thoại xuống giường, ả không ngờ số cô lại may mắn như vậy. Bao lần ả muốn hại cô nhưng không thành, cô vẫn may mắn sống sót. Ả không tin cô có thể may mắn nhiều lần như vậy, ả muốn hại chết cô, chỉ cần cô chết ả sẽ có tất cả.

Ả đang ngồi thì nghe tiếng hắn, ả vội chạy xuống nép vào người hắn:

– ” Chồng yêu đã về, có đói không em bảo giúp việc làm đồ ăn cho anh”

– ” Không cần, tôi ăn rồi, cô gọi hết người giúp việc ra đây cho tôi”

Ả nghe lời hắn gọi hết người giúp việc ra, nhà hắn có đến ba người giúp việc.

– ” Đây là tiền lương của mấy người, từ nay các người có thể xin việc chỗ khác, mọi việc trong nhà phu nhân có thể làm nên không cần đến các người nữa, từ nay các người bị đuổi việc…” Hắn lạnh lùng nói rồi phát cho mỗi người một phong bì…

– ” Sao lại đuổi chúng tôi… Anh mà đuổi chúng tôi biết sống sao đây…” Một người phụ nữ trung tuổi lên tiếng…

– ” Đúng đấy anh, em thấy họ cũng tội, hay là để họ ở lại đi…”

– ” Họ tội hay là cô lười, cô thông minh mà chăm chỉ như vậy chắc việc nhà cô cũng làm được hết, không cần người giúp việc đâu nhỉ… Chẳng phải trước đây ở cùng Hạ Vân tôi cũng không thuê giúp việc sao, bây giờ cô mà không làm nổi việc nhà nữa thì cô không bằng cô ta rồi…”

Hắn nhếch mép khinh bỉ, hắn biết tiểu thư như ả chẳng bao giờ làm việc nhà. Hắn cũng chẳng tiếc tiền thuê giúp việc chỉ muốn hành hạ ả, để lúc nào đó ả không chịu nổi nữa mà ly hôn với hắn. Chút việc nhà có gì thấm so với nỗi đau của cô.

– ” Được, em sẽ làm, em sẽ chứng minh cho anh thấy mọi thứ em có thể làm tốt hơn Hạ Vân…”

– ” Được, tôi đợi cô” Hắn nói rồ bước lên phòng, bỏ mình ả đứng chôn chân ở đó. Người giúp việc trong nhà cũng dọn đồ để đi, trước lúc họ đi cũng ném cho ả một cái nhìn khinh bỉ:

– ” Tưởng được làm phu nhân mãi mãi, hóa ra chuẩn bị thành ôsin…”

– ” Ôsin gì loại này, chắc không cắm nổi nồi cơm đâu…”

– ” Cút đi… cút hết đi… các người bị đuổi việc là đúng đấy… biến khỏi nhà tôi ngay.” Ả nghe những lời họ nói thì tức giận hét lên

– ” Rồi sẽ có ngày cô giống chúng tôi thôi, đừng đắc chí sớm”

Ba người họ nói rồi kéo vali ra ngoài, chỉ còn mình ả đứng đó… Ả rất giận giữ khi bị chính người giúp việc lâu đến nay luôn kính nể mình bắt nạt, bây giờ ả mang tiếng là phu nhân nhưng lại sống dưới thân phận của một người giúp việc.

Hắn lạnh nhạt với ả, nên ả càng hận cô, ả nghĩ cô đã nói tất cả cho hắn biết nên hắn mới đối xử với mình như vậy… Việc gì ả cũng nghĩ là cô làm, nghĩ là cô ghen nên hại ả, ả đang đứng đó thì điện thoại lại reo lên:

– ” Phu nhân, chúng tôi đã tìm được chỗ ở của cô ta. Cô ta hiện đang sống cùng Âu Khải Thiên…” Giọng nói quen thuộc lại vang lên

– ” Tốt lắm, cứ theo kế hoạch mà làm… lần này nhất định phải diệt tận gốc…”

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

117 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá