[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Truyện được lấy ý tưởng từ bộ phim Merlin – đệ nhất pháp sư của đài BBC. Albus là người được sinh ra để gánh vác sứ mệnh với vùng đất Albion rộng lớn, Mor là một pháp sư mang sứ mệnh bảo vệ cho vị vua của cậuLeona từng đi qua nhiều thời gian và không gianchứng kiến nhiều cuộc đời, phán xét nhiều kiếp người, nhưng đứng trước Albus và Mor cô cũng chỉ là một trong những nhân chứng của thời gian. 

Cảnh tượng vừa rồi đột nhiên hiện lên trong đầu tôi, nhưng nó giống như tôi đã đứng ở nơi Claudis đứng.

Trước mặt tôi, người đó quay lại cười thật hiền.

Sau đó…

Toàn bộ đều là bóng tối.

Dù Mor được sinh ra như một người phán xét, nhưng cậu ta chưa trở thành chúng tôi, thời gian này tôi mới nghĩ đến việc cậu ta nhìn thấy chúng tôi quả thực là một loại nghịch lý.

Nó là một ngoại lệ duy nhất của quy tắc tồn tại trong thời gian và không gian của thế giới này.

  • Nhân vật chính: Leona, Mor, Albus. 

  • Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng

    Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng

  • Chương 4: Bóng tối. 

Trở về hoàng cung, Albus vẫn chưa tỉnh lại, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ lo lắng cùng chút tang thương.

Họ đã chuẩn bị cho một kết thúc tệ nhất.

Mor bước vào phòng, nhìn thấy tôi đứng cạnh giường liền cẩn thận đóng cửa lại mới lên tiếng:

  • Cậu ấy sẽ không rời đi bây giờ, phải không?

Tôi lắc đầu. Nếu linh hồn được phán xét có khả năng rời khỏi cơ thể, tôi sẽ cảm nhận được, đây chưa phải thời điểm đó. Mor đặt cuốn sách xuống giường, lật tìm những thứ có ích, nhưng cậu đã thử rất nhiều ngày với những câu thần chú trong này mà vẫn không có tác dụng. Tôi thở dài:

  • Cậu ta gặp phải lời nguyền bóng tối, linh hồn của cậu ta đang ngủ.

Vì vậy quyển sách ma thuật trên tay Mor chắc chắn không có tác dụng gì cả, tôi đã nói rất nhiều lần nhưng cậu ta không hề chú ý đến. Có lẽ so với bất cứ ai, Mor còn tuyệt vọng hơn về tình trạng này của Albus.

Hoàng tử đã ngủ đến ngày thứ mười.

Không khí trong hoàng cung ngày càng u ám hơn, nhưng khó chịu hơn cả là sự nỗ lực một cách vô vọng của Mor. Tôi chặn cậu ta tại cổng hoàng cung, nhìn thấy chính là ánh mắt hoang mang của cậu.

  • Ở vùng đất phía Bắc kinh thành, dưới dãy núi cao nhất có một hang động…
  • Ở đó có cách cứu Albus sao?

Mor vội vàng ngắt lời tôi, cái lắc đầu của tôi khiến ánh sáng trong mắt cậu ấy vụt tắt, tôi nói:

  • Albus đang ngủ trong bóng tối, muốn cứu cậu ấy, cậu phải mang được ánh sáng về.

Đây là lần đầu tiên tôi xen vào giữa vận mệnh của người được phán xét. Tôi biết hậu quả của việc thay đổi vận mệnh một người.

Nhưng tôi muốn thử, với câu đố mà thế giới đặt ra cho ba chúng tôi, phải chăng chính một loại liên kết mạnh mẽ hơn.

Dù Mor được sinh ra như một người phán xét, nhưng cậu ta chưa trở thành chúng tôi, thời gian này tôi mới nghĩ đến việc cậu ta nhìn thấy chúng tôi quả thực là một loại nghịch lý.

Nó là một ngoại lệ duy nhất của quy tắc tồn tại trong thời gian và không gian của thế giới này.

Vậy nó nhất định phải có ảnh hưởng nào đó, hoặc ít nhất là một lý do.

Nhưng khi Mor rời đi ba ngày, tôi nhận ra mình không thể cảm nhận được vị trí cũng như tình trạng của cậu ta. Bởi vì cậu ta không có người phán xét, quyền năng của tôi cũng không thể vươn tới linh hồn của cậu. Khi bản thân có thể nắm giữ một loại quyền năng quá lâu, đến một ngày nào đó đột nhiên phát hiện có người không chịu sự chi phối của nó, lần đầu tiên từ sau phán quyết lần đó, tôi có một cảm giác lo lắng.

Liệu có phải, lựa chọn của tôi khiến Mor phải gánh chịu một hậu quả nào đó?

Albus vẫn không tỉnh lại, tôi chỉ có thể ở lại căn phòng này, nếu lại đưa cậu ta vào trong vùng thời gian lệch thì nhất định sẽ gây ra sóng gió khi người hầu vào trong phòng mà không thấy hoàng tử đâu. Đến lúc đó mọi chuyện sẽ càng trở lên rắc rối hơn, khi mà Mor cũng không thấy tung tích.

Trong đầu đúng lúc lóe lên một ý tưởng, đúng là quan tâm tắc loạn, sao tôi có thể quên mất mấy người hầu thường xuyên ra vào này chứ. Túm lấy một người phán xét vừa cùng người hầu bước vào, cậu ta đột nhiên thấy tôi xuất hiện thì giật mình, sau đó vội vàng cúi người hành lễ.

  • Đứng lên đi.
  • Công chúa Leona, không biết tìm tôi có chuyện gì?

Cậu ta cung kính cúi người, với những người phán xét cấp cao như chúng tôi, bọn họ thường tôn xưng là công chúa và hoàng tử.

  • Cậu biết vùng đất phía Bắc kinh thành chứ?
  • Vùng đất đó là nơi hội tụ sức mạnh pháp thuật của vùng đất này.
  • Tôi muốn cậu đến đó tìm một người.

Cậu ta ngạc nhiên ngẩng lên nhìn tôi, tôi đành thú nhận:

  • Tôi không cảm nhận được vị trí của cậu ta.
  • Công chúa cũng không thể cảm nhận được sao? Không lẽ còn có người mạnh hơn người?
  • Mor đang ở đó.

Đơn giản nói ra cái tên của Mor, cậu ta vừa nghe thấy cái tên này liền không hỏi nữa, nhận mệnh lệnh đi ra ngoài. Ở vùng đất này, không người phán xét nào không được nghe đến tên của Mor, một người bình thường có thể tiếp cận được những người phán xét. Với cậu, không một chuyện kì lạ nào là vô lí, bởi vì bản thân cậu được sinh ra đã là vô lý.

Chỉ phải chờ đến buổi tối hôm đó tôi đã nhận được thông tin của Claudis, Mor quả thực đang gặp nguy hiểm, chỉ là nguy hiểm của cậu là thứ cả tôi cũng chỉ có thể đứng bên ngoài chờ đợi.

Cậu đang ở trong bóng tối.

Nếu có một thứ mà người phán xét không thể can thiệp, thì đó chính là vùng bóng tối, dù là người phán xét cấp cao cũng không thể tiến vào nơi này. Mỗi người phán xét đều được sinh ra từ cội nguồn của pháp thuật với nhiệm vụ thực thi công lý, phán xét vận mệnh của một người. Vì vậy chúng tôi được sinh ra bằng phần sáng của pháp thuật, cũng đồng nghĩa với việc chúng tôi không thể tiếp cận vào vùng bóng tối.

“Claudis, cậu trở về đi, cửa bóng đêm mở ra cậu không thể ở đó lâu hơn được.”

“Dạ, công chúa.”

Claudis về tới hoàng cung, tôi ngay lập tức nhận thấy mùi của bóng tối bám lên người cậu ta.

  • Lại đây.

Không chỉ là mùi, Claudis đang bị bóng tối ăn mòn, rất may là cậu ta về kịp, tôi vẫn có thể giúp cậu ta thanh tẩy. Chờ đến khi toàn bộ bóng tối đều được thanh tẩy, Claudis giống như vừa ngủ mơ tỉnh lại, cậu ta nhìn thấy tôi liền giật mình:

  • Công chúa Leona? Tôi…
  • Khi đến đó cậu đã gặp chuyện gì?

Claudis hồi tưởng lại một lúc mới lên tiếng:

  • Tôi… tôi nhìn thấy Mor, cậu ta… cậu ta…
  • Cậu ta đi vào trong một cánh cửa, sau đó quay lại nhìn thấy cậu?
  • ..

Tại sao tôi biết?

Cảnh tượng vừa rồi đột nhiên hiện lên trong đầu tôi, nhưng nó giống như tôi đã đứng ở nơi Claudis đứng.

Trước mặt tôi, người đó quay lại cười thật hiền.

Sau đó…

Toàn bộ đều là bóng tối.

92 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3