[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Câu chuyện của tôi, đã được truyền đi khắp không gian và thời gian, nhưng tôi chưa từng nghĩ nó là một sự khác biệt cho đến lúc này. Tôi mỉm cười với những linh hồn đó, là vì tôi biết họ sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn trong lần tới. Ngay từ ngày đầu tiên, lựa chọn đi trên con đường này, là vì tôi không muốn một linh hồn phải biến mất. Cho nên tôi cảm thấy vui mừng khi những linh hồn kia có thể tiếp tục luân hồi.

Tôi giật mình, người phán xét không phải không có cảm xúc sao? Tại sao tôi lại cảm thấy vui mừng?

Nếu vậy, là tôi đã sai hay sự tồn tại của tôi không giống bọn họ?

Truyện Người Phán Xét

Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn

Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn

Tác giả: Triều Dương

Mỗi một cảnh vật đều có sự sống

Mỗi một cảnh vật đều có sự sống

Thể loại: ma pháp, huyền huyễn.

Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng

Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng

Chương 14: Tin đồn.

Sóng nước từ sông Lưu cuộn trào mãnh liệt, từng làn nước mạnh mẽ tràn vào bờ, quấn lấy chân tôi, sức mạnh hắc ám lan tỏa khắp vùng không gian của hòn đảo bóng đêm. Tôi khẽ động chân, nhưng làn nước giống như dây trói chắc chắn cột lại khiến tôi không thể nhúc nhích được, người phía đối diện nhìn thấy vậy trong lòng có lẽ tăng thêm chút can đảm nên nở một nụ cười.

  • Công chúa Leona, cô có thể rất quyền năng, nhưng sông Lưu cũng trải qua vạn năm cùng trời đất, không kém cô bao nhiêu cả.
  • Ngươi tên gì?

Thứ tạo ra hận thù của hắn, chính là vì bản thân vô danh trong kiếp luân hồi dài đằng đẵng.

Dù rằng với loại suy nghĩ đó, hắn dù không phản bội cũng vĩnh viễn cũng không có được thứ mà mình mong muốn, nhưng phản bội có cái giá của sự phản bội. Trước khi hắn phải nhận hình phạt của mình, tôi muốn làm điều hắn vẫn luôn mơ về, một lần cuối cùng.

  • Ngươi nói ta không biết ngươi là ai, vậy tên của ngươi là gì?

Sắc mặt hắn từ ngạc nhiên biến thành kinh sợ, tôi chỉ mỉm cười chờ đợi câu trả lời, nhưng tôi chờ cho đến khi hắn bình tĩnh trở lại hắn vẫn không mở miệng. Sau đó, tôi thấy hắn cười lớn, làn nước dưới chân cũng ngày càng siết chặt.

Hắn thực sự không muốn đáp lại câu hỏi của tôi.

  • Ngươi không muốn ta biết tên ngươi?
  • Ha ha ha ha… – Hắn cười càng lớn – Công chúa Leona, cô không hiểu, cô thật sự không hiểu được thứ cảm xúc mà tôi đang có.
  • Người phán xét không có cảm xúc.

Tôi đơn giản nói như vậy, chúng tôi đi qua rất nhiều cuộc đời, thứ duy nhất không học được chính là cảm xúc.

Tôi không hiểu tại sao con người lại khóc với những thứ đơn giản, cười vì một hành động nhỏ bé không đáng nhắc đến, hay hi sinh chính bản thân vì một thứ gọi là tình yêu.

Cho nên cảm xúc của hắn, dù có hay không, tôi cũng không hiểu.

Nhưng hắn lại cười, sau đó nhìn tôi và nói:

  • Thật đáng thương. Cũng thật đáng thất vọng.

Nhìn ánh mắt của hắn, tôi đột nhiên nghĩ tới có khi nào sau khi phản bội lại chúng tôi, hắn thực sự có được cảm xúc như con người sao? Nhưng tôi cũng không có thời gian suy đoán, tôi cảm nhận được đi cùng sức mạnh của sông Lưu là một nguồn sức mạnh phép thuật khác len lỏi vào bên trong làn nước dưới chân tôi.

Hắn đã được trao một cơ hội, nhưng hắn từ chối. Tôi khẽ thở dài, dòng sức mạnh lưu động trong thân thể từ mọi hướng tập trung về phía bàn tay, trong một khắc rời khỏi thân thể tôi liền bùng nổ. Luồng gió mạnh mẽ thổi tan từng làn nước, bóc trôi cả sức mạnh hắc ám vây hãm xung quanh, mọi trói buộc thoáng chốc tan thành mây khói.

Xung quanh hai chúng tôi lúc này tĩnh lặng như khi mới đến, sông Lưu bị đẩy lùi ra phía xa, vướng vào kết giới tôi thiết lập trước khi rời khỏi con thuyền. Người phán xét của Medusa lùi lại từng bước theo đà tiến lên của tôi, tôi khẽ phất tay, dựng lên một vách tường vô hình ngay nơi hắn lui tới.

  • Ta đã nói sẽ cho ngươi thấy lý do tại sao ngươi vĩnh viễn cũng không tiến lên được.

Sắc mặt hắn tái nhợt, bị chặn lại đường lui càng khiến ánh mắt hắn hoảng loạn hơn, cho đến khi tôi đứng ngay trước mặt hắn ánh mắt đó mới từ từ biến hóa. Nhìn thấy một ánh mắt như vậy từ một người phán xét, tôi đột nhiên có chút hiếu kì, muốn hỏi rõ hơn một vài thứ.

  • Ngươi thực sự có cảm xúc?

Hắn nhìn tôi thật lâu, dường như lấy lại bình tĩnh rồi cảm xúc của hắn cũng không còn quá xúc động như vừa rồi nữa, hắn khẽ thở dài.

  • Dù có hay không thì sao chứ? Nói có hay không cô cũng đâu hiểu được.
  • Giống như con người?

Có lẽ vì tôi tiếp tục hỏi khiến hắn cảm thấy kì lạ, ánh mắt hắn đột nhiên thay đổi nhìn tôi chằm chằm, sau đó hắn hỏi lại tôi:

  • Vì sao cô lại hỏi?

Tôi không có đáp án.

  • Cô không phải nói người phán xét không có cảm xúc sao? Vậy tất cả những việc cô làm bây giờ là vì cái gì?

Là vì… tôi muốn giúp hai người bọn họ.

Nhưng tại sao tôi lại muốn giúp bọn họ? Tại sao lại can thiệp vào chuyện của bọn họ nhiều đến vậy?

  • Tôi từng nghe những truyền thuyết về cô, công chúa Leona. – Hắn lại nói – Cô khác những người phán xét khác rất nhiều, không chỉ quyền năng hơn, mà còn biết mỉm cười với những linh hồn qua tay cô.

Câu chuyện của tôi, đã được truyền đi khắp không gian và thời gian, nhưng tôi chưa từng nghĩ nó là một sự khác biệt cho đến lúc này. Tôi mỉm cười với những linh hồn đó, là vì tôi biết họ sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn trong lần tới. Ngay từ ngày đầu tiên, lựa chọn đi trên con đường này, là vì tôi không muốn một linh hồn phải biến mất. Cho nên tôi cảm thấy vui mừng khi những linh hồn kia có thể tiếp tục luân hồi.

Tôi giật mình, người phán xét không phải không có cảm xúc sao? Tại sao tôi lại cảm thấy vui mừng?

Nếu vậy, là tôi đã sai hay sự tồn tại của tôi không giống bọn họ?

Tôi nhìn hắn, cố gắng trấn tĩnh lại sau khoảnh khắc vừa rồi.

  • Ngươi biết những gì?
  • Cái giá.

Hắn lúc này đột nhiên tự tin hơn nhiều, dám mặc cả với tôi, tôi thực sự không có nhiều thời gian đùa giỡn, chỉ có thể kéo một làn gió về kề vào cổ hắn.

Gió, là một trong những công cụ để tử hình một người phán xét, chỉ những người phán xét cấp cao mới có thể nắm giữ được loại sức mạnh này. Bị một lưỡi đao gió kề vào cổ, vết cắt mỏng manh nhanh chóng xuất hiện, hắn quả nhiên ngoan ngoãn hơn nhiều, lắp bắp:

  • Cô không muốn… biết câu trả lời sao?
  • Ta có thể biết hoặc không biết, ngươi có thể sống không bằng chết. Ngươi từng nghe về chuyện của ta, hẳn biết những thứ ta có thể làm.

Medusa vẫn còn tuổi thọ, nếu hắn ta chết mọi chuyện sẽ rất phiền phức, cho nên không phải vạn bất đắc dĩ tôi cũng không muốn giết hắn chút nào. Chỉ là, Gió, với một số người khác chính là lưỡi đao giết người, mà ở trong tay tôi thì chưa hẳn. Sắc mặt hắn quả nhiên tái đi, cuối cùng cũng phải đầu hàng.

  • Tôi cũng không rõ lý do vì sao, nhưng ngày hôm đó, khi nghe một người nói đến cô sắp đến đây để phán xét cho Albus tôi đột nhiên nổi giận. Tôi nghĩ rằng, tại sao cô có thể được phán xét cho một cột mốc thời gian mà tôi sinh ra trước cô rất lâu lại không được?
  • Nghe nói? – Tôi nhíu mày – Chuyện tôi sẽ đến đây hoàn toàn là do ngẫu nhiên, các người làm thế nào biết được?

Điểm đến tiếp theo của mỗi người phán xét đều được phân chia ngẫu nhiên, dĩ nhiên với những linh hồn cao cấp như Albus hay Medusa thì phạm vi sẽ nhỏ đi rất nhiều.

Nhưng bọn họ làm sao khẳng định chính là tôi?

  • Lời đồn về cô rất nhiều, lan rộng khắp không gian và thời gian, mọi chuyện về cô.

Cũng có nghĩa là, mọi chuyện về tôi, quá khứ và tương lai của tôi đều đã được bọn họ kể lại như một truyền thuyết xuyên suốt không gian và thời gian của thế giới này. Nhưng như vậy chẳng phải rất vô lý hay sao?

Tương lai mà tôi còn chưa tạo ra, trong lời kể của bọn họ, rốt cuộc có hình dáng như thế nào đây?

  • Ta đã nói, mọi thứ mà ngươi biết.

Mọi thứ.

Thế giới này, rốt cuộc còn giấu tôi những gì, muốn tôi làm gì?

Vậy thì cứ nói đi.

32 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1