Truyện tự sáng tác: Đoản ngắn tận cùng nỗi đau

  • bởi
  • “Chồng này!”
  • “Đừng gọi tôi bằng hai từ đó”
  • Được rồi, nghe theo lời anh. Em sẽ không gọi nữa. Nhưng em muốn hỏi anh câu này từ rất lâu rồi…”

Cô nở nụ cười nhìn hắn, bàn tay đưa lên áp vào má hắn mà mơn trớn

  • “Nói đi”
  • “Anh không hề yêu em mà đúng không?”
  • “Cô đã biết được đáp án rồi tại sao lại còn hỏi tôi?”

Hắn cất giọng khàn khàn, có chút mỉa mai nói. Đôi môi mỏng nhếch nhẹ, thích thú gặm cắn nơi xương quai xanh, thân người thì lên xuống mạnh mẽ trên người cô

Lộ Tiểu Ái nhíu mi lại vì đau, nhưng cô vẫn nhìn hắn cười hỏi tiếp

  • “Thế không yêu em, thì tại sao anh lại đồng ý kết hôn với em? Làm vợ chồng với em suốt một năm nay chứ??”

Đoản ngắn: Tận cùng nỗi đau

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Thể loại: Ngôn tình

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Tác giả: Hồng Trang

  • “Do gia đình sắp đặt, tôi mới cưới cô về, một mặt là ngụy trang giữa hai gia đình, một mặt nữa là sau này cô sẽ làm ô sin cho cô ấy”
  • “Cô ấy?”

Cô ấy trong lời hắn nói là người yêu hắn sao?

  • “Đúng vậy. Là người tôi yêu, cô ấy sắp trở về đây rồi”

Lòng cô đau quá. Nhưng cô biết phải làm gì đây? Lại nhìn hắn cười hỏi tiếp

  • “Nếu anh đã không yêu em thì tại sao anh lại hoan ái với em hết lần này đến lần khác?”

Hắn nghe vậy liền ngừng luân động, đôi mắt đen láy lạnh lùng nhìn cô buông lời

  • “Chỉ là tôi cần người phát tiết. Mà cô lại chính là người đó”

Từng câu từng chữ tàn độc đánh thẳng vào tim Lộ Tiểu Ái. Cô cố gắng nuốt xuống hai dòng nước mắt đang dầng trào ra, im lặng để hắn làm gì thì làm…

  • “Ngày mai công ty ra mắt một dự án lớn, sẽ có phóng viên tới. Lúc đó tôi mong cô nên làm tốt bổn phận của mình”

Hắn đứng ở mép giường vừa mặc áo ngủ vừa nhàn nhạt dặn dò cô

Lộ Tiểu Ái chỉ gật đầu, cô khẽ co người lại, nhìn thấy hắn đi ra khỏi phòng, hai hàng nước mắt cô liền tuông ra

Cho dù cô hét, cô đánh, mắng chửi hắn hay là đe dọa sẽ chết đi, thì hắn cũng đâu quan tâm đâu nhỉ?

Vì hắn đâu có yêu cô đâu.

****

Sáng hôm sau…

Tại công ty hắn, trước mặt rất nhiều người, rất nhiều phóng viên báo chí. Cô làm theo lời hắn, làm tròn thân phận của mình

  • “Ấy! Theo tôi thấy tình cảm của vợ chồng Lam tổng ngày càng tốt a…”

Nữ phóng viên nhí nhố nhìn về phía những dấu đỏ ửng nơi cổ áo cô trêu ghẹo cười nói

Phóng viên hỏi câu nào, nếu trả lời được thì cô sẽ trả lời

Nhưng còn câu này thì…

Bàn tay rắn chắc của hắn ôm chặt lấy eo cô, bàn tay còn lại thì đưa lên kéo lại cổ áo, cố ý tỏ ra thân mật trước đám đông

  • “Vợ tôi rất hay mắc cở, mọi người đừng ghẹo nữa!”

Một lời nói của hắn liền làm cho các phóng viên kết thúc cuộc trêu ghẹo, nhưng lại làm cả khán đài hâm mộ tình cảm vợ chồng của cô và hắn

Sau khi kết thúc buổi lễ, cô liền hỏi nhỏ hắn

  • “Anh à! Hôm nay anh có rãnh không?”
  • “Tôi đang bận lắm!”
  • “Vậy à”

Nghe vậy cô chỉ cười trừ, tự nhủ với bản thân là đừng buồn

  • “Cô có việc đi đâu thì kêu tài xế đưa đi”

Hắn trầm giọng nói rồi liền cất bước về phía thang máy

Lộ Tiểu Ái gật đầu, nhưng cô không kêu tài xế đưa đi mà cô lại gọi một chiếc taxi. Bởi vì nơi cô muốn đến là bệnh viện

Cô cảm thấy gần đây rất mệt mỏi, người thì lại hay mắc ói. Cô sợ… cô sợ suy nghĩ của cô thành sự thật

Nhưng rồi suy nghĩ cô đã thành sự thật khi nghe chính miệng bác sĩ nói

  • “Chúc mừng cô! Cô đã có thai gần 3 tháng rồi”
  • “Có… có thai?”
  • “Đúng vậy! Cô nhìn đi, đây là nơi đứa bé đang ở”

Bà bác sĩ lấy cây viết chỉ vào khoảng tròn mờ mờ màu trắng trên màn hình cười nói

Bàn tay cô tự giác nhẹ xoa bụng

Lộ Tiểu Ái vừa vui lại vừa buồn. Vui vì cô đã có một đứa con với hắn, buồn vì nếu hắn biết liệu hắn có chấp nhận đứa bé này không?

Cứ băn khoăn suy nghĩ mãi cho đến tối

Lúc này hắn say khước trở về, trên người tràn ngập mùi rượu, phải nhờ đến tài xế đưa vào

Cô muốn nói chuyện đó với hắn nhưng lại không có cơ hội, đành tìm ngày khác đợi hắn tỉnh táo lại vậy

Uống rượu đến nổi mà hắn bị sốt, cả người đều nóng bừng lên, cô cũng không ngại mệt nhọc mà cả đêm chăm sóc cho hắn

Nhưng điều làm cô đau, làm cô rơi nước mắt khóc thút thít như một đứa trẻ, đó là hắn, hắn mê mang mà vẫn gọi lấy cái tên đó

Mễ An

Cái tên rất quen thuộc đối với cô hằng đêm, khi cùng hắn hoan ái, miệng hắn lúc nào cũng gọi cái tên này

Cô đột nhiên muốn đánh thức hắn và nói rằng.

Người nấu cho anh những bữa ăn sáng, là em

Người ở bên anh, quan tâm anh suốt một năm nay, là em

Anh bị bệnh, người chăm sóc anh cả đêm là em

Thế nhưng anh mê mang tại sao anh lại không gọi tên em? Mà lại là cái tên đó?

Tất cả, tất cả đều là em, chứ không phải là cô gái tên Mễ An đó

Nhưng rồi nói với hắn thì cô được gì? Cô lại cảm thấy nói với hắn cũng chỉ vô ích, thậm chí còn nhận lại sự mỉa mai chế giễu từ hắn…

*****

Trời mờ sáng, Lộ Tiểu Ái vừa mở mắt ra đã không thấy bóng dáng của hắn đâu cả

Điện thoại thì phát hiện hắn bỏ máy ở nhà, cô đành xuống bếp nấu cháo chờ hắn về

Chờ mãi đến 9 giờ sáng, quả thật hắn đã về

Nhưng hắn lại dẫn theo một cô gái rất xinh đẹp về nhà

Điều làm cô chú ý là cô gái này không thể thấy đường

  • “Mễ An, từ từ ngồi xuống, đúng rồi…”

Cô đứng hình tại chỗ

Mễ An!!!

Là cô ấy sao? Rốt cuộc thì cô ấy đã trở về đây rồi.

  • “Mễ An, em mệt không? Có đói không? Để anh gọi người nấu đồ cho em ăn nhé? Tiểu Ái!”
  • “Tiểu Ái? Tiểu Ái là ai? Trong nhà này còn có người khác nữa hả?”
  • “À… chỉ là một ô sin mà thôi”

Lộ Tiểu Ái định lên tiếng lại nghe thấy hắn nói, lòng lại quặn đau hơn

  • “Cô xuống bếp nấu cho cô ấy cái gì đó ăn đi. Cô ấy đang đói”

Hắn nói xong liền dẫn Mễ An lên phòng ngủ của mình

Cô thì từ từ ngã quỵ xuống đất, đôi mắt ướt át nhìn về phía phòng ngủ chính

Làm sao đây? Cô ấy đã về rồi…

Còn đứa con của cô cũng sẽ mãi mãi không có ba có đúng không?

  • “Lộ Tiểu Ái! Cô đứng lên cho tôi”

Tiếng gầm hét của hắn làm cô hoảng hồn

Bàn tay hắn bóp chặt cổ tay cô

  • “Đau! Anh đang làm đau em đấy”
  • “Hừ! Cô nói tôi xem cái này là cái gì đây hả?”

Hắn ném một sấp giấy vào mặt cô, chỉ tay vào tờ giấy trước mắt lạnh lùng lùng lên tiếng

  • “Có thai? Khốn kiếp! Cái thai đã gần ba tháng vậy mà cô lại không nói với tôi một tiếng nào?”
  • “Em… em vốn định nói chuyện này với anh. Nhưng tối hôm qua anh lại uống rượu say, nên…”
  • “Im đi! Cô biết cô ấy sắp trở về nên lại muốn chia rẽ chúng tôi nữa đúng không? Lộ Tiểu Ái! Tôi không ngờ cô lại âm hiểm đến như vậy”
  • “Không… không phải! Em không có cố ý”

Cô lắc đầu lia lịa, nước mắt lại rơi nhiều hơn

  • “Không cố ý? Được, vậy thì cô phá cái thai đó đi”

Hắn đứng đó nhìn cô, khuôn mặt không có một chút cảm xúc, nhếch mép buông lời

  • “Phá… phá thai?”
  • “Đúng! Cô đi ngay bây giờ cho tôi”
  • “Không… không! Em không muốn mất đứa bé”

Cô đưa tay ôm bụng nhìn hắn lắc đầu cầu xin

  • Cầu xin anh! Đừng phá đứa bé được không? Nó là con anh mà…”
  • “Con tôi?”

Hắn nhếch mép như đang nghe chuyện khôi hài

  • “Tôi không cần đứa con này của cô. Mau đi phá bỏ đứa bé, nếu không thì để tự tôi ra tay”
  • “Anh định làm gì?”

Cô hoảng sợ từ từ lui về phía sau

Nhưng vẫn bị hắn bắt lấy tay kéo về phía phòng ngủ

  • “Á…”

Hắn đẩy mạnh cô xuống giường rồi đưa tay xé hết tất cả quần áo cô đang mặc

Chỉ trong chốc lát, người cô không còn một mảnh vai che thân

  • “Đừng mà… đừng làm vậy! Em cầu xin anh đó… đừng có bỏ đứa bé đó…”

Cô đưa tay cố đẩy hắn ra, nhưng sức cô so với hắn thì làm sao có thể đây?

  • “Câm miệng! Tôi không quan tâm đến đứa bé đó. Bây giờ tôi đang cần phát tiết, im và làm theo lời tôi!”

Hắn luân động liên tục trong người cô, càng ngày càng nhanh hơn

  • “Á… Đau…!!”

Cô cảm thấy bụng cô co thắt lại, một dòng nước ấm từ từ chảy ra

Hoảng sợ, lòng đau như cắt, nước mắt ướt đầy cả khuôn mặt.

  • “Con…”

Mặt phờ phạt, đôi môi trắng bệch nhìn hắn

Bây giờ cô mới hiểu ý ra là hắn muốn dùng cách này để bỏ đứa

Hắn muốn chính tay bỏ đi con ruột của mình

Cô chỉ nói được một từ duy nhất liền ngất lịm đi

Dường như hắn cũng cảm thấy hoảng sợ khi thấy một mảng lớn màu đỏ máu từ người cô chảy ra

  • “Lộ Tiểu Ái? Này! Lộ Tiểu Ái?? Tỉnh lại đi…”

Cô ước gì mình cứ như thế không bao giờ tỉnh lại

Không muốn biết gì về hắn nữa

Cô muốn lãng quên đi tất cả về hắn

Nhưng…

Ngày hôm sau tại bệnh viện

Cô mở mắt ra nhìn xung quanh

Thật trớ trêu thay, bà bác sĩ đứng trước mặt cô là bà bác sĩ hôm nọ

  • “Tôi đã căn dặn cô rồi mà? Tại sao lại để chồng mình quá độ đến như vậy chứ?”

Bà bác sĩ khám cô xong, liền lắc đầu thở dài nói

  • “Mới hôm trước có tin vui, hôm sau tin buồn lại đến…”

Cô không hề trả lời chỉ nhếch môi cười nhẹ

Cả người cô đau nhức, mệt mỏi. Suốt ngày chỉ nằm trên giường bệnh

Thức ăn, nước uống thì có y tá đem đến

Đi vệ sinh cũng nhờ y tá đưa đi

Cô buồn, chỉ có thể xem tạp chí, ngước mắt nhìn ra ngoài sân cỏ mơ mộng

Kể từ hôm nằm viện cho tới nay đã gần hai tuần trôi qua, cô không hề thấy bóng dáng của hắn đâu.

Đúng ngày hôm nay, cô đi dạo trên hành lang thì lại gặp hắn và Mễ An

Hắn ân cần, nâng niu dẫn cô đi

  • “Mễ An! Em yên tâm đi! Anh sẽ cố gắng tìm được đôi mắt phù hợp cho em”

Đứng một nơi góc khuất mà nhìn, mà nghe hắn nói, cô nở nụ cười chua chát

Thì ra hắn vào đây để tìm kím đôi mắt phù hợp với Mễ An, chứ không phải là vào đây thăm cô.

Cô từ từ đi về phía phòng bác sĩ mà lúc nảy hắn đi ra

  • “Cô gái! Cô thật sự muốn hiến dâng đôi mắt?”
  • “Đúng vậy! Tôi muốn hiến dâng đôi mắt này cho người có tên là Mễ An”
  • “Nhưng chúng tôi phải kiểm tra, xem mắt cô có hợp không đã”

Bác sĩ nhìn cô trầm tư nói

  • “Các người cứ từ từ kiểm tra, nếu hợp thì cứ lấy!”

Cô xòe bàn tay mình ra nhìn ngắm nhẹ giọng nói

  • “Nhưng tôi muốn các người phải giữ bí mật chuyện này. Không ai được nói tôi là người đã hiến tặng đôi mắt”
  • “Được”

Hiến dâng đôi mắt của mình cho tình địch là một chuyện hết sức là ngu xuẩn đối với cái xã hội này

Nhưng ai có thể hiểu được hiện tại cô như thế nào?

Đối với cô bây giờ, không thấy đường chính là cách tốt nhất

Vì như thế…

Cô không còn nhìn thấy hắn, nhìn thấy Mễ An.

Để rồi lại khiến cô nhớ đến đứa con chưa chào đời của cô

Cô không muốn nhìn thấy những thứ đầy bẩn thỉu, giả tạo, phức tạp trong cái xã hội này

Mễ An sẽ thay cô nhìn thấy tất cả!

Thật may, đôi mắt cô thế nhưng lại phù hợp với Mễ An

Hắn biết, liền muốn gặp để cảm ơn. Nhưng vì bác sĩ đã đồng ý, không nói danh tính người hiến tặng

Trước khi rời đi, cô đã đứng trước cửa phòng bệnh của Mễ An

Đứng thật lâu, chôn chân tại đó nghe tiếng cười nói của hắn và Mễ An vọng ra ngoài

Đôi môi anh đào cười nhẹ, Lộ Tiểu Ái cô không còn gì để mất nữa rồi

Dáng người mảnh mai, mắt đeo kính, tay cầm gậy mần mò từ từ rời khỏi nơi đó

Cô sẽ tự mình rời khỏi nơi này! Cô sẽ tự mình sống tiếp mà không cần đến hắn nữa

Mặc dù hạnh phúc đã không còn đón nhận cô nữa rồi…

54 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá