Truyện tự sáng tác: Đoản Ái tình sầu chương 8 9 tg: Tonaa

  • #Đoản ÁI TÌNH SẦU

(8)” Liên quan chứ? Đằng nào anh ấy cũng cưới tôi, nên tôi muốn hai người ly hôn càng nhanh càng tốt…”

Ả kiêu hãnh nhìn cô, giọng ả đầy kiêu khích, ả vui sướng vì cuối cùng cũng đạt được mục đích của mình. Ả khinh bỉ sự ngu dốt của cô, khinh cô không giữ được chồng…

” Được, vậy thì hai người cứ chờ đi…” Cô nói mà lòng đau như cắt, thì ra anh chia tay cô là vì muốn lấy ả, có lẽ vì cô không có khả năng sinh con nên anh mới làm vậy hay sao.

” Để rồi xem cô kiêu hãnh được bao lâu”

Ả nói rồi quay sang nhìn anh, cô cũng nhìn anh chỉ mong có thể nhận được một lời giải thích nhưng cuối anh vẫn không nói gì. Thấy cô nhìn anh, anh cũng đứng dậy đi lên phòng. Một lát sau anh cầm xuống một tờ giấy khiến cô chết sững đó là ” đơn ly hôn”, giọng anh cũng trở nên lạnh lẽo như tờ giấy kia.

” Cô đọc kỹ rồi ký vào đây, xem có gì chưa vừa ý không?”

Cô không đọc mà cầm bút ký, cô biết càng đọc thì càng làm bản thân đau lòng hơn thôi, cô lẩn tránh không muốn nhìn từng dòng chữ trên đó… Cô không quan tâm chuyện gì, không quan tâm đến việc chia tài sản nữa, có lẽ mất anh cô đã mất tất cả rồi.

Cô ký rồi ra khỏi nhà, cô đi khỏi căn nhà từng đầy ắp yêu thương của hai người. Nước mắt cô rơi xuống hai hõm má gầy gò, lần cuối thôi cô sẽ không khóc vì anh nữa. Đau một lần cuối thôi rồi cô sẽ quên anh đi, cô sẽ sống thật tốt.

” Cuối cùng cô ta cũng chịu đi rồi…” Ả õng ẹo dựa vào lòng anh, cười khẩy, cô đi rồi ả rất vui sướng, ả đã đạt được một nửa mục đích của mình.

Anh ôm ả nhưng luôn nhìn theo bóng cô, chẳng phải ly hôn với cô là mong muốn của anh bấy lâu nay sao? Đáng lẽ anh phải vui mới đúng nhưng sao khi cô đi anh lại không vui? Anh lại có cảm giác mất mát thứ gì đó rất quan trọng đối với mình, nhưng anh không thể biết đó là thứ gì.

Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến, ngày cô và anh ra tòa. Đây cũng có thể là lần cuối mà cô gặp anh, cô muốn nhìn anh thật kỹ, lưu giữ những hình ảnh đẹp của anh trong lòng, cô tự nhủ lòng là không được khóc nhưng cứ nhìn anh thì nước mắt cô không kìm được mà chảy ra. Yêu anh cô không nhận được gì ngoài đau khổ.

Giải quyết xong thủ tục ly hôn anh cùng ả tiến về phía cô.

Tạm biệt, mong cô hạnh phúc nhé…”

” Cảm ơn, tôi cũng chúc anh hạnh phúc bên người mới” Cô nhạt nhẽo đáp, hạnh phúc ư? Không có anh thì cô làm sao hạnh phúc được… Nhưng cô chưa nói hết câu thì anh và ả đã khuất bóng, anh có vẻ không quan tâm gì đến câu nói và cảm xúc của cô.

Cô lặng lẽ bước về, tim cô lại nhói đau, cô luôn tự nhủ bản thân mình phải mạnh mẽ, nhưng lại không thể kìm được cảm xúc của mình trước anh. Đây có thể là lần cuối cô gặp anh. Cô quyết định rồi cô sẽ đến một nơi khác, một nơi không có anh để quên anh đi, ngày mai thôi cô sẽ rời xa nơi đầy ắp tình cảm của hai người.

Hôm ấy, cô rời đi, rời xa nơi có hình ảnh của anh, rời xa một nơi đã từng gắn bó bấy lâu nay. Trước khi đi cô mong muốn có thể gặp anh một lần cuối nhưng lại không thể, cô không muốn làm phiền anh thêm nữa.

——————-2 năm sau

Tại sân bay người ta thấy một cô gái xinh đẹp da trắng, váy đen…

đang bước đi, cô xinh đẹp đến mức ai cũng phải ngước nhìn, hai năm qua cô đã thay đổi rất nhiều cô cũng không còn yếu đuối như trước đây nữa.

#Đoản ÁI TÌNH SẦU

(9)Mọi ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía cô, cô nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

Hôm nay cô quyết định trở về nơi mình sinh ra, cô không muốn trốn tránh cái quá khứ đau thương đấy nữa. Cô muốn về đây nơi chôn vùi những kỷ niệm cũ kỹ, cô về không phải để tìm lại người cũ, mà cô về để tìm lại quê hương.

Hai năm cô cũng đã thay đổi rất nhiều, cô không còn là cô của trước đây nữa. Cuộc hôn nhân tan vỡ làm cô mạnh mẽ và trưởng thành hơn, cô không còn tin vào chuyện tình cảm, không còn tin vào một ai nữa.

Hai năm qua cô đã cố gắng học tiếp cao học, cố gắng rèn luyện nên cô được nhận vào làm ở một công ty lớn tại quê hương. Cô trở về để nhận việc và gặp lại ba mẹ mình. Vì ba mẹ cô đã biết tất cả mọi chuyện nên cô không phải giấu nữa.

Anh và ả đang đi dạo, ả đang bế một đứa trẻ tầm gần một tuổi,

anh nghĩ đứa trẻ này chính là con mình. Nói là đi dạo nhưng anh dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, mặc kệ ả đang tìm cách gây sự chú ý của anh, anh vẫn không màng tới, anh xem như chưa từng có sự có mặt của ả.

Bỗng…

” BỐP…” Anh va phải một cô gái

” Ui da… anh đi đứng kiểu gì đấy”

Anh luống cuống cúi xuống dựng va li lên cho cô gái kia nhưng nghe giọng nói có vẻ quen thuộc thì mới ngẩng đầu lên, anh chết đứng khi thấy cô trước mặt.

” Là cô sao… Thiệu… Ninh”

” Lại là anh, không ngờ chúng ta cũng có duyên đấy…” Cô nhếch mép cười khẩy, cô không ngờ lại gặp anh ở đây, cô không ngờ khi về nước người đầu tiên cô gặp lại là anh.

” Hai năm qua cô…. cô đã đi đâu?”

Anh mỉm cười hỏi, anh không biết tại sao mình lại hỏi cô một câu nửa quan tâm, nửa không thế này. Chính bản thân anh cũng không hiểu tại sao lại gặp cô ở đây. Kể từ cái ngày hai người ly hôn, anh cũng không được gặp cô nữa, cô đã rời xa anh. Anh sống cùng ả không hạnh phúc, anh đã cho người tìm kiếm cô nhưng tìm mãi vẫn không có tin tức gì. Lúc đó anh rất sợ, anh sợ sẽ mất cô, anh sợ không kịp nói với cô một câu xin lỗi… nhưng hôm nay gặp cô ở cái chỗ không ngờ tới này, anh cảm thấy rất vui.

” Việc đó thì có liên quan gì đến anh… ” Cô nói rồi quay sang nhìn ả rồi nhìn anh một lượt, giọng cô lại ánh lên chút mỉa mai.

” Mới hai năm mà đã có một gia đình đông đủ thế này rồi… chắc anh hạnh phúc lắm nhỉ?”

Anh im lặng trước câu nói của cô, anh thật sự không biết nói gì.

Ả là sự lựa chọn của anh, anh bỏ cô đi để cưới ả nên anh không thể nói là không hạnh phúc được. Anh biết đó là sự lựa chọn của những phút giây nông nổi, dại khờ.. bây giờ anh và ả đã có sự ràng buộc rồi, vậy nên không thể quay lại được nữa.

” Hạnh phúc… còn cô? Chắc cũng phải có người mới rồi chứ nhỉ..”

Anh cười khẩy mà lòng đầy xót xa, cô có người mới cũng tốt, cô xứng đáng gặp được người tốt hơn. Nếu cuộc ly hôn đó giúp cô gặp được tốt hơn, xứng với cô hơn vậy thì cũng tốt rồi, anh ly hôn cũng không có chút nào nuối tiếc hết.

Cô nghe nói thì cũng đau lòng, tâm trạng cô trùng xuống, bao dự định cũng nguội lạnh cả đi, anh nghĩ cô là loại người như thế sao? Cô cũng được rất nhiều người theo đuổi nhưng cô không dám yêu ai bởi vì cô sợ. Cô sợ sẽ bị phản bội một lần nữa…

Bao năm rồi cô đã cố gắng quên đi, nhưng vết thương anh gây ra cho cô vẫn không thể nào lành được…

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

76 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá