Truyện tự sáng tác: “Cô nàng mạnh mẽ” có ý nghĩa về cuộc sống

Truyện Cô nàng mạnh mẽ kể về cô gái tên Ngô Ngọc Băng. Cô là con gái chủ tịch một công ty nổi tiếng. Ngọc Băng sẽ khác biệt với các tiểu thư giàu có ở điểm nào? Truyện gửi gắm đến mọi người những bài học đáng quý  trong cuộc sống như lòng chung thủy, lạc quan, vui vẻ khi gặp khó khăn và trân trọng những gì mình đang có.

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

*Giới thiệu nhân vật:

  • Ngô Ngọc Băng (16 tuổi): cao một mét bảy mươi, thông minh, học giỏi các môn học, giỏi võ, thích phong cách kín cổng cao tường. Tính cách lạnh lùng, ít nói nhưng khi quen thân thì trở nên hòa đồng, thân thiện, vui vẻ. Cô là con gái của chủ tịch công ty Hòa Mai nổi tiếng. Sở thích của cô là giả trang thành con trai để giúp đỡ người khác.
  • Lý Văn Thiên (16 tuổi): cao một mét bảy lăm, học giỏi. Tính cách vui vẻ, lạc quan. Cậu mồ côi cả cha lẫn mẹ từ khi sáu tuổi. Cậu phải sống tự lập và làm việc vất vả để nuôi em trai là Lý Văn Viên nhỏ hơn hai tuổi.
  • Lê Chiêu (16 tuổi): cao một mét bảy lăm, sát gái, đa tình, ăn chơi có tiếng, gia đình giàu có.

Chương 1: Về nước

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Ở Mĩ, Ngô ngọc Băng đang đọc sách thì nghe tiếng chuông điện thoại reo. Cô nhấc máy và nói:

  • – Alo!
  • – Alo! Mẹ đây! Mẹ đã đặt vé máy bay cho con về nước rồi. À, bảy giờ sáng mai con nhớ tới sân bay nha!
  • – Mẹ! Sao mẹ không nói với con sớm? Thiệt là!
  • – Mẹ phải chuẩn bị mọi thứ xong rồi mới điện cho con chứ. Mai ba mẹ không ra đón con được đâu, lo tự đón taxi về đó. Ha ha!
  • – Ba mẹ kì quá! Bỏ con không ai đón.
  • – Thì ba mẹ đi công tác mà!
  • – Hay là đi du lịch đó mẹ!
  • – Ha ha! Thôi nha con! Gặp ở nhà sau!
  • – Mẹ! Tút… tút…

Sáng hôm sau, Ngọc Băng dậy sớm, làm vệ sinh cá nhân, thay đồ. Quần áo cô mặc là quần jean dài, áo thun đen, khoác bên ngoài chiếc áo cũng đen nốt, đội mũ lưỡi trai. Tóc được cô búi lên và đội thêm bộ tóc ngắn. Cô ra sân bay. Tất cả mọi ánh nhìn đều đổ về cô. Họ không tin vào mắt mình khi thấy chàng thanh niên đẹp trai với nước da trắng, mũi cao, mắt đen tròn long lanh không khác gì minh tinh điện ảnh. Khắp nơi đều xôn xao bàn tán:

– Chà! Anh ấy là ai vậy? Sao mà đẹp trai quá!

– Có phải người nổi tiếng không ta?…

Ngọc Băng chẳng quan tâm đến mấy lời bàn tán mình và tiếp tục lên máy bay trở về quê hương nơi sinh ra và lớn lên. Thật ra cô đi du học là vì muốn học hỏi nhiều kinh nghiệm để về xây dựng công ty nhà mình cũng như quảng bá tên tuổi của đất nước ra nước ngoài.

Trên máy bay, mấy cô tiếp viên đang bưng thức ăn hay đẩy xa hàng cũng phải dừng lại ngắm chàng thanh niên Ngọc Băng của chúng ta gây nên ùn tắc chưa từng có. Xuống máy bay, cô bắt taxi về một biệt thự ở nội ô thành phố. Quản gia và người làm trong nhà đều ra cổng đón cô.

Cô cúi đầu chào mọi người rồi bước vào nhà. Mấy người giúp việc ngây ngẩn trước vẻ đẹp trai, không kiêu ngạo của người mà mình gọi là cô chủ. Sau khi bừng tỉnh trong cơn say mê là họ bàn tán liên tục:

  • – Trời ơi! Đó thật là cô chủ sao!
  • – Công nhận. Nếu không được báo trước hôm nay cô chủ về chắc tụi mình còn tưởng ngôi sao nổi tiếng đến đấy chứ.
  • – Thôi làm việc đi. Cô chủ vào nhà rồi kìa.

Ngọc Băng lên phòng tắm rửa sạch sẽ rồi mang bộ đồ ở nhà có hình hello kitty. Cô xuống lầu để ăn cơm trưa thì thấy mọi người đang nhìn mình. Cô thấy lạ nhưng cũng mặc kệ. Trong lòng mọi người lúc này ngạc nhiên xen lẫn tự hào. Họ không ai nói ai nhưng đều cùng nhau nghĩ thầm: “Cô chủ làm trai hay gái đều đẹp vậy sao trời! Mai phải khoe với mấy người bạn cho bọn họ ghen tỵ chơi. He he!”. Ai cũng cảm thán khi Ngọc Băng thả tóc dài cộng với bộ đồ mới thay thì vô cùng nhí nhảnh và dễ thương.

Chương 2: Đi học

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Ngày hôm sau, cô mặc áo dài trắng, tóc xõa sau lưng, sau đó ăn sáng rồi đi bộ đến trường. Tới trường, ai cũng thì thầm bàn tán, ghen tỵ có, ngưỡng mộ có,… Riêng những học sinh nam thì ngẩn ngơ trước vẻ duyên dáng, đẹp giản dị không son phấn của Ngọc Băng. Và thêm tà áo dài bay bay trong gió theo từng bước đi càng làm cho người ta cứ ngỡ cô là nàng thơ.

Mới vào trường mà cô đã có một giàn fanboy đồ sộ rồi. Cô đến bảng tin xem và biết mình học lớp 10A – lớp chuyên dành cho học sinh giỏi và giàu có. Trong lúc đó thì Lý Văn Thiên rất vui mừng vì mình đỗ vào trường danh tiếng. Cậu mang đồng phục trường: áo sơ mi ngắn tay, quần tây đen xanh dài và đeo đôi dép quai hậu đã cũ. Thiên thuê nhà trọ gần trường với giá rẻ.

Ở nhà không có ai nên cậu nhờ họ hàng làng xóm chăm sóc em trai. Viên ở dưới quê ngoài giờ học còn đi làm thêm để trang trải tiền học. Viên rất thương anh hai nên cố giỏi và tự lập để Thiên yên tâm đi học ở thành phố. Thiên đến bảng tin và tìm thấy tên mình ở lớp 10A. Cậu thi vào trường với số điểm cao ngất nhưng đứng sau Băng vì cô đi du học nên có nhiều kinh nghiệm hơn.

Thiên vào lớp học thì mọi chỗ đều có người ngồi, riêng bàn đầu mới có chỗ trống. Hầu như mọi người thích ngồi bàn cuối nên dư lại bàn đầu. Cậu bước vào ngồi và quay sang chào hỏi người bạn cùng bàn. Đó là một cô gái có mái tóc dài, làn da trắng, mũi cao, mặt trái xoan trông rất dễ thương đang đọc sách.

  • – Chào bạn, mình là Lý Văn Thiên.
  • – Ừ, chào! Mình tên Ngô Ngọc Băng.

Xung quanh ai nấy đều ghen tỵ với Thiên vì cậu được ngồi với nàng thơ trong khi bọn họ muốn mà không được. Thật ra, Ngọc Băng thích ngồi một mình hơn. Lại không may trong lớp không còn chỗ nào nữa nên cô bất đắc dĩ mới cho Thiên ngồi cùng. Trong lớp có một ánh mắt ghen tỵ, không cam lòng cứ nhìn chằm chằm bàn Băng- Thiên, đó chính là hotboy Lê Chiêu. Hắn ta rất tức giận khi Ngọc Băng không hề có phản ứng hâm mộ, thẹn thùng khi gặp hắn như mấy cô gái khác, rồi lại còn không cho ngồi cùng nữa chứ. Mọi lời bàn tán đều nhắm đến Văn Thiên.

  • – Ê, mày biết ai ngồi chung với nàng thơ Ngọc Băng không?
  • – Thằng đó tên Lý Văn Thiên.
  • – Tao nghe nói nó mồ côi, nhà nghèo thì phải.
  • – Hừ, nhà nghèo, mồ côi mà bày đặt vô lớp này. Lại ngồi chung với công chúa của tụi mình.
  • – Mấy ông cứ nói quá, con nhỏ đó đâu có đẹp bằng tui.
  • -Bà mà đẹp gì chứ, chưa bằng nửa ngón tay của Ngọc Băng nữa là.
  • – Hừ, ông dám nói vậy hả!
  • – A…A…A! Cứu tôi với! Phù thủy hiện thân.

Sau khi nghe những lời bàn tán đó, Thiên rất buồn :” Vì sao mọi người lại có thành kiến với nhà nghèo như vậy?”. Nhưng cậu rất lạc quan và cho rằng lời nói đó không đúng , vì thế rất nhanh cậu đã hết buồn. Trong giờ học, cậu và cô rất chăm chỉ nghe giảng bài.

 Ra về, hai người đi bộ trên đường. Cô đi trước cậu đi sau. Cậu thấy cô cũng đi bộ nên chạy lại bắt chuyện.

– Nhà bạn cũng gần trường à?

– Ừ.

– Mình thì thuê nhà trọ ở gần đây.

– Vậy hả.

– A, mình đến rồi. Ngày mai gặp lại.

– Ừ.

Ngọc Băng nhìn về phía Thiên đang chạy đến là một khu nhà trọ lụp xụp trong hẻm. Không hiểu sao cô lai nghĩ đến gương mặt tươi cười của Thiên. Có lẽ nụ cười ấy chính là nụ cười lạc quan, yêu đời khi đối mặt với mọi khó khăn trong cuộc sống. Băng về nhà, lên lầu tắm rửa thay quần áo nam rồi đội tóc giả sau đó xuống lầu ăn cơm. Mọi người đã quen với phong cách của cô nhưng vẫn khó tránh khỏi ngẩn ngơ ít phút. Cô ra khỏi nhà với chiếc xe đạp. Ngọc Băng chạy xe trên đường không mục đích. Bỗng nhiên cô nghe tiếng đánh nhau. Cô vội để xe một bên đường rồi chạy vào con hẻm gần đó.

– Mày có chịu đưa tiền không? Ở đây tao làm bảo kê, mày mới đến mà còn không đưa à.

– Các người đòi tiền vô cớ việc gì tôi phải đưa.

– Á à! Không đưa nè. Không đưa nè…

Mỗi lần nói bọn côn đồ lại giáng vào mặt, bụng cậu thanh niên một giáng.

Chương 3: Cứu người

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Bỗng đằng sau vang lên giọng nói trong trẻo, lạnh lùng:

– Các người đang làm gì vậy hả?

– Này cậu nhóc, tốt hơn là nhóc không nên xen vào việc của tụi này, sẽ không có có kết quả tốt đâu.

– Để rồi xem ai không có kết quả tốt. Mà tôi cũng đã báo cho công an rồi đó.

– Mày, lên anh em.

Nói rồi, chúng xông lên định dánh Ngọc Băng nhưng cô đã cho bọn chúng một trận tả tơi luôn rồi. Thấy mình đánh không lại họ liền bỏ đi để lại cậu thanh niên trọng thương. Băng lại gần thì nhận ra đó là Thiên. Lúc này mặt mũi cậu đã bị đánh bầm tím, sưng lên trông đến là thảm thương. Cậu nhìn lên người đã cứu mình mình và nói bằng giọng vô cùng cảm kích:

– Cảm ơn cậu đã cứu mình.

– Không có gì. Cậu đi theo tôi.

Thiên chưa kịp nói gì thì Băng đã dìu cậu ra chỗ xe đạp cô để.

– Cậu ngồi lên đi, Băng chở cậu vào tiệm thuốc rồi dừng lại. Cô đi vào mua ra một bịch thuốc rồi sát trùng băng bó cho Thiên.

Cảm ơn cậu nhiều lắm! Thiên nói.

– Không có gì.

– Cho mình hỏi cậu có phải Ngọc Băng không?

– Phải.

– Sao cậu lại mang đồ nam vậy?

– Đây là sở thích của tôi .

– Cậu làm con trai đúng là đẹp trai lại vừa ngầu nữa khiến tôi ghen tị quá đi. Mình mà là con gái chắc là đổ trước cậu rồi.

Ngọc Băng nghe vậy thì bật cười. Thiên ngẫn ngơ trước nụ cười ấy.

– Cậu cười lên thật đẹp, nhưng sao lại ít cười vậy?

– Không có chuyện buồn cười thì làm sao mà cười được.

– Vậy à. Đúng rồi cậu đi đâu đấy?

– Đi chơi xung quanh một chút rồi về nhà.

– Cậu cho mình đi với. Mình bây giờ rảnh chưa có việc gì làm mà ở phòng trọ hoài cũng buồn.

– Ừ. Lên đi tôi chở.

– Vậy sao được. Mới nãy tưởng cậu là con trai nên mới để cậu chở.

– Lên mau.

– Được… Được rồi.

– Cậu trả tiền phòng trọ chưa?

– Còn chưa nữa. Mình tính kiếm việc làm thêm rồi trả tiền sau vậy.

– Vậy thì dọn qua nhà tôi ở đi. Dù sao thì nhà mình còn thiếu người làm. Đây là tiền cho cậu nhận trước để trả nợ phòng.

– Hay quá! Cảm ơn cậu nhiều nha! Để mình vào trong thu dọn đồ đạc cái đã.

Một lát sau, Thiên đi ra với một ba lô quần áo và sách vở. Băng chở cậu về nhà. Đứng trước cổng biệt thự, Thiên ngỡ ngàng nhìn biệt thự to lớn và vườn hoa cỏ xung quanh. Đột nhiên, Băng nói:

– Vào nhà thôi!

– À… Ừ.

Băng dẫn Thiên lên căn phòng đối diện phòng cô. Cậu lại lần nữa ngạc nhiên nhìn căn phòng sạch sẽ, thoáng mát mà không kém phần sang trọng. Đây cũng là lần đầu tiên cậu được sống trong một căn nhà lớn, mĩ lệ đến như thế. Xuống lầu, cậu thấy Băng đã thay đồ ở nhà và ngồi vào bàn ăn.

– Cậu cùng ăn với tôi đi. Băng nói.

– Vậy làm sao mà được. Người làm hình như ăn sau mà.

– Tôi kêu cậu ngồi thì cậu cứ ngồi đi.

– Ừ, vậy tôi không khách sáo nữa.

– Ai bảo cậu làm khách đâu. Mà đồ ăn hợp khẩu vị cậu không?

– Rất ngon luôn. Mình chưa bao giờ được ăn những món ăn như thế này cả.

– Vậy trước đây cậu ăn gì?

– Mình với em mình ăn cơm với cá khô, không có gì nữa thì ăn với muối. Có cơm ăn như vậy là đủ rồi. Hì hì!

Nghe Thiên nói thế Băng cảm thấy chạnh lòng. Cô thấy mình hơn rất nhiều người cả vật chất lẫn tinh thần. Trong khi đó họ phải gồng mình để làm việc kiếm tiền nuôi sống bản thân và có thể đến trường như bao người khác. 

Ăn xong cơm chiều, Băng lên phòng nghỉ ngơi một lát rồi lấy vở ra làm bài tập. Còn Thiên thì dọn dẹp chén đũa rồi cũng lên phòng làm bài. Bài nào không hiểu, cậu lại chạy sang phòng Băng nhờ cô giảng giúp. Cậu rất bất ngờ khi thấy Băng giải được tất cả các bài trong thời gian ngắn mặc dù chúng rất khó. Thiên thầm ngưỡng mộ và tự nhủ với lòng mình phải cố gắng hơn nữa. Cậu hỏi Băng: 

– Công việc của mình là phải làm những gì?

– Việc của cậu là luôn theo sát tôi khi đi học, ở nhà thì làm việc nhà, nấu cơm. Lương của cậu một tháng là năm triệu.

– Quá nhiều rồi! Nhưng mình sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ.

– Thế thì tốt. Thôi ngủ đi ngày mai còn dậy sớm đó.

– Ngủ ngon!

– Ừ! Ngủ ngon!

Chương 4: Gặp rắc rối

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Sáng hôm sau, Băng và Thiên đi bộ đến trường. Lê Chiêu nhìn thấy hai người như vậy thì ghen ghét và căm tức. Hắn nghĩ thầm: “Mình đẹp trai như vậy tại sao Ngọc Băng lại không để ý tới mình chứ? Hừ! Tại sao cô ấy lại đi theo cái thằng nghèo kiết xác đó? Thật không thể hiểu nổi!”

 Bạn gái của Lê Chiêu thấy hắn cứ nhìn Ngọc Băng thì rất tức giận liền nghĩ cách cho cô một bài học. Cùng lúc đó, Lê Chiêu cũng suy nghĩ cách nào để hãm hại Văn Thiên. Vào học, họ chăm chú nghe giảng. Ra chơi hay ra về hai người họ đều đi chung với nhau nên hắn không có cơ hội ra tay.

 Một hôm, ra chơi, Ngọc Băng đi vệ sinh nên để Thiên ở trong lớp chờ.

Cô rửa tay định ra ngoài thì bị bạn gái Lê Chiêu cùng nhóm học sinh nữ chặn đường. Họ nói:

– Cô không được có ý định gì với Chiêu đâu đó. Chiêu là của đại tỉ chúng tôi.

Trước mặt Băng là cô gái thấp hơn cô một chút. Mặt cô ta được đánh một lớp phấn dày, son môi đậm, nước hoa nồng nặc bay vào mũi khiến người ta khó chịu. Băng lạnh nhạt trả lời cô ta:

– Cô yên tâm, tôi còn không biết mặt cậu ta thì làm sao mà có ý định được.

– Anh ấy học cùng lớp với cô mà. Cô tính lừa tôi đấy à!

– Tôi có bạn trai rồi, sau này đừng có gán ghép lung tung như thế. Cô cũng cẩn thận đó. Nghe nói Lê Chiêu là người đa tình, thay bồ như thay áo đó.

Bạn gái Lê Chiêu im lặng không nói gì. Cô suy nghĩ những lời Ngọc Băng vừa nói cũng có điểm đúng. Đang miên man suy nghĩ thì bị lời nói của Băng đánh gãy:

– Sắp vào học rồi, cô có thể tránh ra cho tôi đi không?

– À… Ừm… Được rồi, cô đi đi.

Ngọc Băng vào lớp thì thấy Thiên đang đứng ở cửa chờ cô.

– Vào thôi! Cô nói.

– Ừ. Sao cậu đi lâu quá vậy?

– Gặp chút chuyện thôi, không có gì đâu.

Tan học, hai người về nhà. Đột nhiên, Băng nói: 

– Nếu có ai hỏi cậu có phải là bạn trai tôi không thì cậu nhớ trả lời là phải nha!

Văn Thiên trong lòng cảm thấy vui mừng và ngạc nhiên không thôi nhưng cũng bình tĩnh trả lời cô:

– Mình biết rồi. Mà có chuyện gì sao?

– Ừ, nói vậy để tránh phiền phức thôi. Chiều cậu có muốn theo tôi đến quán cà phê làm thêm không?

– Mình cũng đi được sao! Ha ha! Í, cậu cũng muốn đi làm thêm nữa hả?

– Tôi đi thì sao chứ.

– Ha ha! Không có gì! Tại cậu không thiếu gì mà đi làm thêm thì thấy thắc mắc thôi.

– Tôi muốn mình có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống và muốn giống như những người bình thường ấy mà.

– Thì ra là thế!

Thiên vô cùng kinh ngạc trước những gì Băng nói. Cậu càng thêm khâm phục cô. Bởi một tiểu thư không thiếu ăn, thiếu mặc, hay thiếu bất cứ tình thương nào của cha mẹ thì cần gì phải làm thêm. Nhưng cô lại khác với bọn họ. 

Chiều, Ngọc Băng thay một bộ đồ nam và đội tóc giả rồi xuống lầu. Cô và Thiên mỗi người một chiếc xe đạp chạy trên đường.

– Tớ tưởng cậu đi xe hơi chứ.

– Tôi muốn đi xe đạp để tập thể dục và bảo vệ môi trường. Hi hi! Băng đáp.

– Ồ, thì ra là vậy! 

Thiên sững sờ mỗi khi Băng cười tươi. Chính cậu cũng không thể hiểu nổi. Đến quán, họ để xe gọn gàng rồi bước vào. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Băng và Thiên. Trước đây, Thiên phải vừa làm vừa học nên ốm và đen. Mà từ khi làm việc ở nhà Băng cậu được ăn uống đầy đủ thì trở nên trắng trẻo mập mạp. Khách trong quán ai nấy xôn xao bàn luận hai mỹ nam trước mặt. Nhất là khách hàng nữ.

– Chao ôi! Đẹp trai quá!

– Mình thích anh lạnh lùng.

– Còn mình thích anh kế bên.

Khi thấy hai người thay đồ phục vụ thì mọi người vô cùng hưng phấn và nghĩ thầm: “Mình nhất định phải thường xuyên tới quán để ngăm soái ca mới được”. Chủ quán trêu chọc Băng và Thiên:

– Mỹ nam có khác. Nhờ hai cậu quán của tôi đông khách chưa từng có luôn. Ha ha!

Hai người nhìn nhau cười, không biết nói gì. 

Chủ nhật, ba mẹ Ngọc Băng trở về thấy cô nhận thêm người làm- Thiên thì cũng không phản đối. Thiên cứ mỗi tháng đều đặn lại gửi tiền về cho Văn Viên ăn học.      

Chương 5: Biệt ly

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cứ như vậy, cậu làm việc ở nhà Băng đến lớp 12 rồi xin nghỉ. Văn Viên cố gắng học giỏi và đã đậu vào trường mà Thiên đang học. Cậu lên thành phố và ở với Thiên. 

Sau khi xin nghỉ ở nhà Băng, Thiên thuê phòng trọ gần trường cho hai anh em ở. Cậu cũng kiếm việc làm thêm để trang trải cuộc sống. Cậu vẫn thường gặp Băng ở lớp và vẫn nói chuyện bình thường. 

Thiên thích Băng nhưng vẫn để trong lòng. Bởi cậu biết mình không xứng với cô. Cậu quyết định khi nào thành công, có sự nghiệp vững chắc cậu sẽ thổ lộ lòng mình cho cô biết. 

Ít lâu sau, Thiên thi đậu đại học với số điểm cao ngất ngưỡng và được hỗ trợ đi du học. Băng cũng đỗ đại học và theo học ngành quản trị kinh doanh. Khi biết Thiên đi du học, cô chúc mừng và tiễn cậu ra sân bay. 

Nhưng lúc ấy, cô không hiểu chuyện tình cảm nên không biết Thiên đối với mình có bao nhiêu yêu thương. Có lẽ sau này cô mới nhận ra điều đó.

Sau bốn năm đại học với tấm bằng loại giỏi, Ngọc Băng được rất nhiều công ty săn đón. 

Nhưng cô lại quyết định tiếp quản công ty của gia đình. Băng trở thành chủ tịch trẻ tuổi nhất Việt Nam từng có. Bằng tài năng kinh doanh chuyên nghiệp của mình tên tuổi cô đã nổi tiếng ra nước ngoài. 

Cô được nhiều người tới cửa cầu hôn nhưng cô không đồng ý mối hôn sự nào. Lâu lâu, cô lại mặc đồ nam ra ngoài dạo chơi khiến bao cô gái nhìn đến ngơ ngẩn. Bởi cô lớn lên lại ngày càng xinh đẹp không ai bằng.

Một hôm, ba mẹ của Băng sắp xếp một cuộc xem mắt cho cô.

– Con cũng đã 26 tuổi rồi cũng nên tìm đối tượng thích hợp mà hẹn hò đi chứ! Mẹ Băng nói.

– Con còn nhỏ mà mẹ.

– Còn nhỏ gì nữa! Người ta bằng tuổi con đã gần kết hôn rồi. Không nói gì nữa, hôm nay cùng ba mẹ đi đến một nơi.

– Đi đâu vậy mẹ?

– Đi rồi biết.

– Dạ.

Thế là Băng lên phòng thay quần áo. Cô vẫn như thường ngày mặc một bộ đồ jean dài + áo sơ mi trắng, cột cao tóc(kiểu trang phục này cô vẫn thường hay mặc đến công ty). 

Mẹ cô ép mặc váy nhưng cô vẫn mặc theo sở thích của mình nên bà đành bó tay. Ngọc Băng cùng ba mẹ đến một nhà hàng sang trọng trong thành phố. Vào trong, họ đến bàn đã có ba người đang ngồi chờ. Ba Băng giới thiệu:

– Đây là bác Lê Thống, vợ bác ấy- bác Hoài, còn đây là Lê Chiêu học cùng lớp con đó, con nhớ chứ.

– Dạ, con chào hai bác. Chào cậu. Băng lễ phép chào.

– Ừ. Chào cháu! Chà! Con gái của anh chị thật xinh đẹp và tài năng.

– Chào em!

– Hôm nay, ba mẹ và hai bác muốn nói cho con biết hôn ước của hai đứa đó.

– Vậy sao ba.

– Mọi người đều đã định tuần tới cho hai đứa đính hôn.

– Con không đồng ý. Băng đột nhiên nói.

– Tại sao em lại không đồng ý mối hôn sự của chúng ta chứ! Lê Chiêu hỏi.

– Vì tôi với cậu chẳng quen biết gì nhau và tôi nghĩ pháp luật sẽ không công nhận hôn nhân không có tình yêu.

– Băng! Con có biết mình đang nói gì không hả?

– Đúng đó. Con nên suy nghĩ kĩ về mối hôn sự này đi. Dù sao hôn sự này đã được hai bên đính ước từ khi hai con còn nhỏ. Mẹ Băng khuyên.

Chương 6: Từ hôn

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ   

– Chẳng lẽ con đã có người mình thích? Ông Thống hỏi.

– Dạ, không có. Nhưng nhân đây cháu sẽ vạch trần bộ mặt lăng nhăng, phụ bạc của Lê Chiêu luôn.

– Sao cơ! Hai ông bà Thống- Hoài ngạc nhiên.

Lúc này, Lê Chiêu vô cùng lo lắng, hoảng hốt, mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn thầm nghĩ:” Chết rồi, con nhỏ này không biết sẽ làm gì mình đây. Mình còn tưởng nó dễ dụ dỗ chứ! Mình không can tâm mất đi con mồi ngon như vậy. Hừ!”.

Đột nhiên, Băng lên tiếng:

– Và đây là bằng chứng.

Băng lấy trong túi xách ra một xấp hình Lê Chiêu đang hẹn hò với rất nhiều cô gái khác nhau và usb cho mọi người xem. Ông Thống, bà Hoài không thể tin vào mắt mình.

– Sao có thể thế được. Nó tuy ăn chơi nhưng rất ngoan mà.

Kế tiếp, Ngọc Băng lấy laptop và cắm usb vào. Trong đoạn video, Lê Chiêu đang nói chuyện điện thoại:

“- Dở quá, có mấy con nhỏ mà mày không lừa được. Thôi đừng than nữa, tối tụi mình đến quán bar bao vài em xinh đẹp cho mày vui vẻ. Ha ha!

– À, tao nói cho mày biết một chuyện nha! Tao sắp đính hôn với Ngọc Băng xinh đẹp, tài giỏi là chủ tịch trẻ nhất nước mình đó. Ha ha!

– Tại hồi bữa không dụ dỗ được cô ta nên tao bỏ cuộc. Ai ngờ cô ta lại có sự nghiệp lớn như vậy. Tao cũng mới biết hôn ước này thôi. Ừ, không thể ngờ cơ hội lại đến với tao. Ha ha!

– Đợi cưới được cô ta, tao sẽ nghĩ cách làm cho cô ta nhường lại ghế chủ tịch. Rồi tới lúc đó, tao sẽ đá con nhỏ đó đi hoặc giữ lại chơi cũng được. Mày thấy sao? Tuyệt đúng không? Tao mà! Ha ha!

– Mày nói sao? Mấy con nhỏ đó sao, tao đá lâu rồi. Ừ, thì đúng là mấy đứa đó có thai. Nhưng tao không thích nữa nên bỏ thôi.”

– Mọi người thấy sao về video này? Băng hỏi.

– Thằng này… mày… mày… Ông Thống tức giận nói.

– Ông ơi, bình tĩnh. Bà Hòa lo lắng.

– Ba mẹ… con…

– Chúng tôi hủy hôn sự này. Từ nay hai nhà chúng ta không có bất kì quan hệ gì nữa. Hừ! Ba Băng đưa ra quyết định.

– A! Hai bác cho con một cơ hội nữa đi mà. Lê Chiêu van nài.

– Không có cơ hội gì nữa, tôi sẽ không để con gái mình gả cho một người lăng nhăng, dơ bẩn, không chung thủy như cậu. Chúng ta đi thôi Băng.

– Tôi đã báo cho công an rồi. Chắc họ cũng sắp tới đó.

– Sao… sao cơ? Lê Chiêu lắp bắp nói.

– A! Họ đến rồi kìa!

– Chào cô, nhờ những bằng chứng của cô mà chúng tôi đã triệt phá đươc các tụ điểm mua bán dâm. Rất cảm ơn cô Ngọc Băng về sự đóng góp này. Bây giờ, chúng tôi phải áp giải bị cáo Lê Chiêu về tội tham gia đánh bạc, lừa tình và mua bán dâm trái pháp luật. Xin mời anh theo chúng tôi về đồn.

Bà Hoài khóc ngất đi khi đứa con trai duy nhất có nguy cơ ở tù rất lâu. Còn ông Thống thì không còn mặt mũi nào gặp ai. Họ dắt nhau đến đồn công an và thuê luật sư để giảm án cho Lê Chiêu. Ngày hôm sau, tin tức về con trai của chủ tịch công ty Lê Thống được lên trang bìa. Trong vòng một ngày, giá cổ phiếu giảm mạnh. Nhân cơ hội này, Ngọc Băng đã thu mua công ty Lê Thống với giá rẻ. Ông bà Thống- Hoài gần như tuyệt vọng khi mà công ty không còn, nợ nần chồng chất vì số tiền bán công ty lại để bồi thường tổn thất cho người bị hại mà vẫn không đủ.

Về phía Ngọc Băng thì vô cùng thuận lợi. Mặc dù, vẫn bị nhiều người đố kị gây cản trở công ty nhưng do cô làm ăn chân chính không phi pháp nên những người đó không làm được gì.

Tại sao trong tay Ngọc Băng lại có bằng chứng buộc tội Lê Chiêu? Đó là cô vô tình nghe hai người phụ nữ trẻ tuổi nói về những chuyện xấu mà Lê Chiêu đã làm. Từ đó, cô âm thầm cho người theo dõi Lê Chiêu và thu thập video từ tất cả camera ở phòng làm việc của hắn.

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

Cô nàng mạnh mẽ

40 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá