[Truyện Tự Sáng Tác] Cô Bé Hàng Xóm Kì Lạ – (Phần I)

Tôi là Lan – một người sống khá khép kín, ít khi bắt chuyện với một ai đó. Tôi ít cười, ít nói và cũng ít khi ra ngoài dạo chơi. Bố mẹ tôi ví tôi như “bóng ma cô đơn“, đơn giản vì ngày ngày tôi cũng chỉ ở trong phòng cắm cúi vào mấy cuốn sách hay mấy thứ đồ ăn vặt. Ngoài ra, tôi còn cực thích chơi cờ vua. Nhưng cả nhà tôi không ai chịu chơi với tôi. Kể cả thằng em trai bướng bỉnh của tôi!

Cuộc sống nhạt nhẽo, vô vị của tôi cứ thế trôi qua không vết tích. Cho đến một ngày, bên cạnh nhà tôi xuất hiện hàng xóm mới chuyển đến. Một bà mẹ độc thân cùng đứa bé có khuôn mặt láu cá vô cùng! 

FB IMG 1567755709356 co be sui
Con bé có khuôn mặt khiến tôi bực mình dễ sợ ><

1. Cuộc gặp mặt định mệnh

  • Nó tên Sủi, năm nay lên 6 tuổi (bằng thằng em tôi). Còn tôi năm nay tròn 14 năm lảng vãng như bóng ma!

  • Mẹ nó dắt nó sang nhà tôi để hàng xóm chào hỏi nhau. Nhìn đi! Nó có khuôn mặt kì dễ sợ. Người thì bé tí teo, mà hai má nó thì phình ra như hai cái bánh bao và ửng hồng, môi thì mỏng dính và cong tớn. Còn đôi mắt của nó thì sếch lên, híp lại, thỉnh thoảng liếc ngược liếc xuôi.

  • Tôi không hẳn ghét con nít. Nhưng gặp nhỏ này sao tôi không có cảm tình chút nào. Nhất là thái độ của nó. Vênh váo, láo toét dễ sợ. Gặp người lớn không thèm chào, lại còn nói trống không.

FB IMG 1567756100643 co be ki la
Tôi thực sự ghét người vênh váo, chính vì thế con bé được cho vào danh sách đen của tôi…

Đang ngồi nhìn nó, thì đột nhiên mẹ tôi lên tiếng :

– Lan! Dắt em Sủi lên phòng chơi với lấy kẹo cho em ăn con.

Tôi giật bắn người. Mặc dù không muốn nhưng vì phép lịch sự tôi đưa tay về phía nó và lên tiếng nhẹ nhàng :

– Đi nào, chị dắt em lên lấy kẹo.

Con bé liếc tôi một cái rồi chẹp miệng. Nó đứng phắt dậy, bỏ qua bàn tay đang chìa ra về phía nó. Nó đi một mạch lên cầu thang. Tôi còn đang ngơ ngác thì nó cất tiếng:

– Phòng nào? Dẫn tôi lên xem!

Tôi nóng hết cả người. Giận thực sự, con bé này hỗn quá. Bực mình quá đi!!!

Tôi với nó vào phòng. Tôi với tay lấy hộp kẹo đủ màu sắc của tôi xuống cho nó. Nó bĩu môi rồi nói:

– Tôi xem phòng chị thôi, không ăn kẹo! Dễ mập ghê lắm.

Trời! Mới bé tí mà như cụ già non…Tôi bất lực hoàn toàn, ngồi xuống mở laptop đọc vài tin tức mới.

Mặc dù tôi xem tin tức nhưng thỉnh thoảng vẫn để ý con bé. Tôi thấy nó nhìn xung quanh phòng, nhìn trần nhà. Tôi còn thấy nó ngắm nghía bức ảnh gia đình tôi. 

– Em trai chị đâu rồi? – Nó tò mò hỏi

– Hả?… À, nó đi học rồi. Mà nó bằng tuổi em đấy!

– Thì làm sao! – Nó nói bằng cái giọng lạnh tanh. 

-…

Tôi thực sự không chịu nổi con bé này nữa. Nó mà là em tôi, tôi đã vụt nó mấy roi vì tội hỗn!

2. Điều kì lạ tôi nhìn thấy!

FB IMG 1567756047705 cau chuyen ve co be
Nó hỗn là thế, hư là thế. Nhưng thỉnh thoảng tôi thấy mặt nó hơi buồn…

Nó ngồi cũng khá lâu trên phòng cùng tôi. Tôi mãi đọc tin tức trên mạng mà quên béng mất nó. Tôi giật mình xoay ghế lại thì thấy nó đang ngủ từ lúc nào, tay ôm con Doremon gấu bông của tôi. Lúc ngủ nhìn nó cũng đáng yêu phết. Nhìn cái má như muốn nựng, nhưng nghĩ đến tính khí nó thì tôi chẳng còn thấy nó đáng yêu nữa.

Lúc tôi định mở cửa đi ra ngoài,  thì thấy con bé cứ lầm bầm :” Bố ơi! B… ố…!”. Tôi nghĩ nó đang mơ cái gì đó đáng sợ lắm, nên giọng nó run run. Tôi lưỡng lự rồi quyết định ngồi xuống vỗ về nó! Một lúc sau nó lại ngủ ngon lành, còn tay nó thì nắm chặt lấy tay tôi không buông.

Khoảng 15 phút sau thì mẹ nó lên đánh thức nó. Nó tỉnh dậy, nhìn tôi. Cái nhìn này lạ quá! Tôi không biết phải diễn tả thế nào. Nó dụi mắt rồi chạy trước về nhà. Mẹ nó thì nhìn tôi mỉm cười : “Cô về nha, cảm ơn con trông nó hộ cô!”. Tôi gật đầu, mỉm cười rồi chào cô.

3. Gặp Sủi lần hai

Tôi xuống nhà chuẩn bị ăn cơm. Thằng em tôi đi học về thì chạy một mạch vào bếp gào lên :

– Mẹ mẹ ơi! Con đói quá! Cơm có chưa mẹ ơi… Nhanh mẹ ơi.

Tôi chạy đến gõ đầu nó một cái, mắng nhẹ:

– Vừa đi học về, không thay quần áo đi ngồi đấy mà kêu à!

Nó bực bội với tôi rồi vội vàng lên nhà thay quần áo. 

Tôi tự nhiên lại nhớ đến Sủi. Con bé bằng tuổi em tôi, nhưng sao nó già dặn và chín chắn dễ sợ. Còn thằng em tôi thì nhắng nhít, vô tư đúng với lứa tuổi thế này cơ mà. 

– Lan ơi! Con mang cái này sang nhà bé Sủi cho mẹ với. – Mẹ tôi đột nhiên nói.

Thì ra là mẹ tôi làm thêm ít bánh bao cho nhà Sủi. Tôi không muốn đi cũng phải chấp nhận thôi!

Nhà nó bên cạnh nhà tôi, nên đi mấy bước là đến nơi. Tôi gõ cửa, thì có tiếng chân bình bịch chạy ra.

Con bé Sủi mở hé hé cửa, lộ đôi mắt híp của nó nhìn tôi nói :

– Chị có chuyện gì không?

– Mẹ em đâu?

– Mẹ tôi không có nhà! Có chuyện gì vậy? – Nó đưa mắt nhìn tôi hỏi. 

– À, mẹ chị làm thêm ít bánh, mang cho hai mẹ con em cùng ăn. – Tôi miễn cưỡng nói. 

Tôi đưa cho nó, nó do dự cầm lấy rồi lẳng lặng đóng sập cửa lại. 

Con bé quá đáng thật. Lời cảm ơn tối thiểu mà mẹ nó cũng không dạy ư. Tôi bực mình lê xác về nhà.

4. Chuyện nghe được về Sủi.

Sau khi ăn cơm xong. Thằng em tôi thì lên phòng chơi game, bố tôi thì sang hàng xóm uống nước chè. Còn tôi và mẹ ngồi xem phim cùng nhau. Đột nhiên tôi nói với mẹ :

– Con bé Sủi ấy mẹ, nó hư thật đấy, con chưa gặp đứa nào lì lợm như nó.

Mẹ tôi chợt nhìn tôi rồi thở dài nói :

– Em còn nhỏ. Con đừng ghét em, tính cách của mỗi người cũng do hoàn cảnh tạo nên thôi con ạ!

Tôi chợt hiểu ra gì đó. Nhưng lại không biết là gì. Tôi liền hỏi mẹ :

– Là sao vậy ạ?

Mẹ tôi vuốt tóc tôi nói :

– Con không cần biết đâu. Nhưng đừng ghét em nó, hãy xem Sủi như em gái mình nha con.

Kì lạ! Sao phải xem con bé hư hỏng ấy là em gái chứ. Nực cười quá. Sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó! Ghét nó còn chưa hết kìa…

Tôi lên phòng đọc sách. Thằng em tôi vừa chơi game vừa nhìn tôi mách :

– Chị! Nhà mình có hàng xóm mới à. Nãy em mới gặp cô ấy. Cô ấy ăn mặc xịn ghê, còn đi xe to lắm. Chắc nhà giàu chị nhỉ!

– Hả? À mẹ Sủi. 

– Sủi là ai chị? – Nó tò mò nhìn tôi. 

– Con gái cô ấy, bằng tuổi em đấy! – Tôi vừa đọc sách vừa trả lời. 

– À! Vậy mai em phải sang rủ nó chơi cùng vậy. Hihi

Tôi nghĩ, con Sủi dễ gì chơi cùng. Chắc nó cũng chỉ chơi một mình là hợp. Nhưng đột nhiên, tôi lại thấy sai sai. Mẹ cái Sủi lúc sang nhà tôi nhìn mộc mạc, hiền lành lắm. Hình như mẹ nó cũng trải qua nhiều vất vả nên nhìn mặt lúc nào cũng đượm buồn. Ấy thế mà thằng em tôi bảo cô ấy ăn mặc xin, đi xe sang. Chắc nhìn nhầm! 

FB IMG 1567756073515 co be sui ki la
Cả ngày hôm ấy tôi chỉ xoay quanh suy nghĩ về con bé Sủi.

5. Sự tò mò của tôi

Tôi tắt đèn đi ngủ. Nhắm mắt lại tôi lại nhớ đến con bé Sủi. Tôi cũng không hiểu sao nó lại làm tôi nghĩ đến nó nhiều như vậy! Có lẽ vì nó hơi kì lạ. Tôi chưa gặp ai khiến tôi phải tò mò về họ đến thế này. Tôi biết xung quanh con bé Sủi sẽ còn nhiều câu chuyện nữa! Nhưng có lẽ không phải chuyện của mình nên tôi sẽ không tò mò nữa. “Nhắm mắt ngủ một giấc ngon lành nào!”. 

                                   … (còn tiếp) 

### Đây là Phần I kể về cuộc gặp gỡ giữa tôi và con bé Sủi. Một phần cũng đã thể hiện được tính cách của Sủi. Còn nhiều điều cần khám phá về cô bé này. Hãy chờ tôi kể vào phần tiếp theo nhé! ^^ ####

143 views