Truyện tự sáng tác: Anh là ma cà rồng sao? Thì có khác gì người yêu em đâu! Chương 1

  • bởi

Truyện ngắn tự sáng tác: Anh là ma cà rồng sao? Thì có khác gì người yêu em đâu!

Tác giả: Hoa Hoa (ToNaa)

Tối hôm đó cái đêm định mệnh đã sắp đặt tôi gặp anh!

Mưa tí tách rồi ngoài đường cũng không còn đông người cho lắm. Vì là vùng ngoại ô nên người qua kẻ lại cũng thưa thớt. Cầm trên tay một thứ gì đó có vẻ lớn và hơi nặng nhọc. Một cô gái bước ra từ cổng trên tay cầm một bọc rác hình như là sắp sửa vứt đi. Tiếng thoi thốt của vật gì đó. Là hơi thở gấp của một người thì phải nghe rất bi ai và đáng thương. Nếu người nhẹ dạ nghe phải có khi sẽ hoảng sợ. Và người con gái đó là tôi, như một thứ gì đó thúc đẩy tôi. Nhanh chóng tôi tìm đến nơi phát ra âm thanh ấy.

Là một người con trai!

“AAA!!!” tôi hét lên trong thất thanh. Anh ta vồ lấy tôi như con dã thú!

1 giây 2 giây và nhiều giây sau đó!!

Anh ta đã gục lên cổ tôi. Chuyện gì đang sảy ra vậy?

Tôi nhẹ nhàng dìu thân xác nặng gần cả trăm cân của anh ta vào nhà mình. Vì là ở một mình ở nên cũng không ngại việc sợ người nhà ngăn cấm.

Nhìn anh ta cũng đẹp trai lắm chứ bộ. Style ăn mặc cũng phải gọi là hợp trend ấy chứ. Đưa anh ta vào showbiz cũng phải có lắm fan nữ hâm mộ đây.

  • Sáng hôm sau.

6h30p tôi dậy hơi sớm thì phải? Có lẽ vì sự hiện diện của chàng soái ca này.

“Aa” anh ta giật mình khi tỉnh dậy. Có lẽ vì vừa rồi tôi nhìn anh ta ở khoảng cách gần quá mức làm anh giật mình chăng. Thôi kệ đi

“Tỉnh rồi à!”

“Cô là ai?”

“Ân nhân”

“Tôi đi đây” anh ta đứng phắc dậy và tính bỏ đi mà không một lời từ biệt gì.

“Nè! Tối qua không có tôi là anh chết rồi đấy” tôi thấy được sự vô lễ của anh ta mà cáu gắt

“Tôi không chết được đâu” thờ ơ trả lời nhưng vẫn không quay mặt lại.

Tôi bực quá rồi. Có ai đền đáp ân nhân mình bằng cách này không chứ. Tôi đứng phắc lên chạy tới trước mặt anh ta

“Anh có thể bớt một chúc không lịch sự lại không hả? Tôi là ân nhân của anh! Tôi đã phải dậy từ sớm làm bữa sáng chỉ vì sự hiện diện của anh mà bây giờ anh không một câu cảm ơn cứ thế mà bỏ đi hả?”

Sắc mặt anh ta tự dưng chuyển biến đi hẳn. Mắt bỗng đỏ như lửa đốt, trông anh ta rất đáng sợ. Tôi nhìn anh ta không chớp mắt một luồng hơi lạnh chạy dọc theo sống lưng tôi.

“Anh bị làm sao vậy?”

Miệng anh ta mở ra hai răng nanh đột nhiên dài ra như thể là “Ma cà rồng” trong truyền thuyết.

Chưa kịp thoát khỏi thắc mắc anh ta một lần nữa vồ tới tôi mà vị trí là cổ. Tôi sợ hét toán lên nhưng chẳng dám nhúc nhích…. Rồi lại giống tối qua anh ta lại ngất đi và lại lần nữa hù tôi một trận nhớ đời.

Phải thật thận trọng với trai đẹp!!

Điện thoại run lên. Bấy giờ tôi mới hoàn hồn.

“Alo”

“Làm gì đó? Đi trà sữa không hả?” Cô bạn thân tôi gọi đến rủ rê. Bây giờ làm sao mà đi khi anh ta đang ở đây chứ!

“Tao bận rồi! Hẹn mày hôm khác nha!” Miễn cưỡng từ chối mà trong lòng ruột đau như cắt. Sau đó tôi tắt máy.

  • Gần 1 giờ đồng hồ sau.

Anh ta tỉnh lại!

“Uống nước đi!” Từ nãy tới giờ tôi vẫn ngồi yên đây để trông anh ta

Anh ta không nói gì chỉ lặng im cầm lấy ly nước làm một hơi cạn sạch.

“Chuyện lúc nãy là sao vậy?” Tôi tò mò

“Là chuyện gì?”

Tôi tận tình kể lại câu chuyện. Kể cả chuyện tối qua. Nhìn lại anh ta sau khi nghe câu chuyện. Kiểu như đang suy nghĩ cái gì trong đầu mà nhìn tôi một cách đăm chiêu.

“Tôi hơi mệt. Có thể nghỉ ngơi một mình được không?” Anh ta không trả lời câu hỏi tôi mà còn có ý đuổi tôi đi. Không muốn làm phiền nên tôi cũng im lặng đi lên phòng mà không ngừng dè chừng anh ta.

Trưa hôm đó!

“Anh ăn đi! Tôi không biết anh thích ăn gì nên tôi làm đại thôi. Cơ mà là món tôi thích” Tôi nói xong cười tươi. Anh ta chỉ liếc tôi một cái rồi chỉ cầm lấy ly nước húp một cái. Mà chẳng thèm cầm đũa gắp thức ăn

“Nè! Thái độ gì vậy?”

“Cô không sợ tôi là người lạ sao?” Anh ta hỏi

“Sợ chứ!”

“Vậy sao cô vẫn cho tôi ở lại?”

“Tôi không thể thấy chết không mà không giúp!!”

“Mà nè! Anh tên gì vậy?” Tôi lại hỏi

“Buzin!” Anh ta trả lời cách ngắn gọn

“Xin chào Buzin! tôi là Hoa Hoa” tôi vui vẻ đưa tay ra kiểu làm quen. Nhưng anh ta lại một lần nữa phớt lờ tôi.

Không nói gì tôi chỉ hứ một cái rồi chăm chỉ ăn. Tôi hơi béo rồi.

“Cô không sợ tôi sẽ giết cô sao?” Anh ta đột nhiên hỏi làm tôi cười phá lên như con điên

“Anh đâu phải là ma đâu mà có thể giết tôi dễ dàng chứ!” Tôi còn chưa kịp nuốt hết miệng thức ăn mà phải vừa nói vừa cười.

“Tôi là ma cà rồng đấy”

Một lần nữa tôi cười lớn hơn khi nghe anh ta nói. Nhưng nhìn anh ta có vẻ giận dữ thì phải. Đứng phắc dậy và bỏ đi ra khỏi phòng ăn.

Hình như tôi hơi quá đáng thì phải. Lại phải lẽo đẽo theo xin lỗi anh ta.

“Tôi xin lỗi! Tôi không cố ý cười anh đâu” tôi mếu máo

Anh ta nhìn tôi xong lại liếc về hướng khác ngồi chênh ở ghế sofa.

“Tôi nghe thấy vô lí nên mới cười như vậy thôi! Làm gì có chuyện ma cà rồng gì chứ! Chỉ có con nít mới tin lời anh”

“Cô không tin tôi?” Anh ta nói Tôi chỉ im lặng gật đầu.

Anh ta nhìn tôi sau đó lại từ từ há miệng rồi hai chiếc răng lại dài ra như lúc nãy. Lúc này tôi vô cùng sợ sệt. Mặt tái xanh mà nhìn anh ta.

Tôi đã thật sự tin anh ta là ma cà rồng.Sau đó thì tôi ngất đi. Có lẽ vì hoảng sợ quá.

Lúc tôi tỉnh dậy thì tôi vẫn thấy anh ta ngồi ở đó. Còn tôi thì vẫn nằm ở vị trí lúc mình ngất đi. Tự nghĩ người gì.mà vô tâm vậy? Mà anh ta đâu phải người

Tôi nhìn anh ta ánh mắt sợ sệt và dè chừng.

“Tỉnh rồi!” Anh ta hỏi cộc lốc. Tôi không dám nói gì chỉ im lặng gật đầu

Anh ta sẽ không giết mình chứ!

“Yên tâm! Tôi không hút máu cô đâu” Tôi đã bớt sợ hơn khi nghe câu nói này của anh ta.

“Mà sao anh lại đến thế giới của con người vậy?” Tôi sợ sệt hỏi

“Tôi tìm người!”

“Anh là ma sao lại tìm người. Mà người đó là ai?” Tôi hỏi

“Trong thế giới ma cà rồng vẫn giống thế giới con người. Chẳng phải lúc cô nhìn tôi vẫn không biết tôi là ma cà rồng hay sao? Chúng tôi vẫn được công nhận là con người khi không đi kiếm ăn!” Anh ta giải thích

Tôi chỉ gật đầu.

“Người tôi cần tìm là con gái của nữ vương chúng tôi! Cô ta mất tích lúc vừa tròn 20 tuổi. Đã 300 năm rồi vẫn chưa ai tìm ra!”

“Có thể cô ấy đã chết rồi đó!” Tôi nhìn anh ta ánh mắt vừa sợ sệt vừa có một phần mê trai nói

Anh ta chỉ im lặng nhìn tôi. Một lần nữa tôi sợ hãi mà im lặng

Anh là ma cà rồng sao
Anh là ma cà rồng sao

Anh là ma cà rồng sao 2

Anh là ma cà rồng sao 2

Anh là ma cà rồng sao 3

Anh là ma cà rồng sao 3

178 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1