Truyện Ngôn Tình – Nhất Định Phải Là Em – Chương 6 – Gặp Lại Người Ấy

  • Chương 5: Gặp Lại Người Ấy – Phần 2

Giới thiệu về nội dung truyện: Truyện kể xoay quanh ba nhân vật chính Lâm, Phúc và Long. Với diễn biến tình tiết quen thuộc về một cô gái luôn vô tư, ngây thơ, lúc nào cũng thấy yêu đời. Bên cạnh hai chàng trai, hai cá tính, hai cách yêu thương dành cho cô gái.

Phần đầu là hồi ức về thời thiếu nữ, cùng dẫn dắt hoàn cảnh và sự xuất hiện dần dần các nhân vật.

Nhất Định Phải Là Em 1

Nhất Định Phải Là Em 6-1

Truyện Ngôn Tình – Nhất Định Phải Là Em – Lại Người Ấy – Phần 2

Phúc sững người sợ hãi chạy qua cửa kéo mạnh nhưng đã bị khóa từ lúc nào. Cô đập cửa hoảng hốt.

  • Các người làm gì thế này? Thả tôi ra ngay.
  • Thả em sao?- một giọng trầm ấm vang lên phía sau cô
  • Ai đó? Phúc quay lại thì thấy một chàng trai cao hơi mặt hơi nghiêng tay đút túi quần trong rất lịch lãm.
  • Là anh. Cậu thanh niên vẫn nói kiểu nửa vời khó hiểu làm cho Phúc càng sợ với cậu thanh niên lạ mặt này.
  • Anh là? Tôi trông anh không quen. A biết tôi sao? lấy lại chút bình tĩnh Phúc tiếp lời
  • E đã lấy một thứ rất quan trọng của tôi, giờ lại không biết tôi sao?
  • Tôi lấy …thứ… gì của…. anh? A nói rõ ràng… xem nào? Phúc ấp úng khị cậu thanh niên tiến sát đến bên cô.
  • Thứ gì à? Tôi nghĩ em cũng biết rất rõ. Cậu đặt tay cánh cửa, áp sát và thì thầm vào tai cô.
  • Rất rõ? Phúc giật mình khi thấy mình bị ép vào cửa, cô đỏ mặt đẩy anh ta ra nhưng sức của cô thì làm thế nào được.
  • Đẩy tôi sao? Cậu cười lớn bất ngờ ép xuống cô một nụ hôn.
  • Anh làm gì tôi? Phúc hoảng hốt hét to sau khi rời khỏi nụ hôn với cậu thanh niên lạ
  • Tôi chỉ cho em biết em đã lấy gi của tôi thôi mà? Hắn ngạo mạn rời xa cô một chút. Phúc thì vẫn còn đang sợ hãi
  • Đồ biến thái nhà anh? Phúc tung cước chân định dạy cho hắn một bài học thì bị hắn né kịp
  • Em còn muốn nữa? hắn không ngần ngại đề nghị.
  • Con người anh? Phúc tức mặt cô đỏ bừng bừng nhưng không manh động được.
  • Nói chung lại, a muốn cái gì ở tôi? Còn không mau thả. Cô chỉ có thể đưa ra lời đề nghị cuối cùng
  • Kính của em đâu, tại sao không đeo?
  • Tôi không đeo kính thì có liên quan gì sao? A hỏi vậy là có ý gì?
  • Lần sau gặp anh nhớ không được tháo nó? Vừa nói cậu vừa đến gần Phúc đeo cho cô một cái gọng màu vàng rất đẹp
Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 1 2

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 1 2

Em cứ định trốn tôi mãi sao

Nói xong, cậu mở khóa cửa để Phúc ra ngoài kèm theo nụ cười rất gian. Phúc gần như chết đứng lại trong cái khoảnh khắc ấy “ gọng kính ư”. Giật mình khi Phúc nhớ ra được điều gì đó, định hỏi lại nhưng thôi phải lo cho cái thân mình trước đã. Cô tháo cái vật vừa được hắn hàn lên đôi mắt cất vào túi đeo rồi quay trở lại chỗ sảnh.

  • Có sao không mày?
  • Không sao? Nói không sao nhưng là có sao, thậm chí còn là nhiều sao nữa ấy, phúc nghĩ trong đầu.
  • Vậy tốt rồi. mau đi thôi. Con bạn Vy vội vã kéo tôi đi thật nhanh ra khỏi cái khách sạn quỷ quái này.
  • đi nhanh thôi. Tôi cũng muốn đi thật nhanh chứ ở đây một lúc nữa tôi cũng sẽ hóa điên cho mà xem.

Ở nơi khác có một người tâm tình rất thoải mái, ngón tay trỏ chạm lên môi rồi nở nụ cười đầy đắc ý.

  • Cậu chủ thấy sao ạ? Chúng tôi làm tốt chứ? Lễ tân và anh bảo vệ đứng phía sau cúi đầu hỏi.
  • Rất tốt, chút nữa gặp quản lý sẽ có thưởng Lâm xoay xoay cái ghế cười lớn.
  • Dạ cảm ơn cậu. nếu cần gì nữa cậu chủ nhắc chúng em.
  • Hết rồi, giờ mọi người làm việc bình thường đi.
  • Vậy chúng em xin phép. Mấy người đó lui ra ngoài hí hửng vì được cậu chủ để mắt tới.

em cứ định trốn tôi mãi sao?” Lâm nhoẻn miệng nói một mình nhưng trong giọng lại có gì đó rất hạnh Phúc.

 Nhất Định Phải Là Em – Hồi Ức trở về

Phúc bản chất là một cô gái lười học từ nhỏ nhưng cô lại có một chút gì đó rất lanh lợi và chú ý quan sát mọi thứ xung quanh tỉ mỉ.

  • Phúc đâu? Nhanh đi học thôi cháu? – bà ngoại đội cái nón, tay cầm mấy cái kẹo dừa dỗ Phúc
  • Con không đi học đâu. Cứ nói đến đi học là hai hàng nước mắt giàn giụa.
  • Cháu với chắt học có mỗi cái đi học mà lười. bà ngoại mắng Phúc nhưng cái nét lại cưng nịnh.
  • Đi học với các bạn được xem bé Xuân Mai hát nữa, thích lắm. bà nựng nựng hai cái má đầy thịt của Phúc
  • ứ, con ở nhà với bà cơ.

Đấy, kiểu nói ngọt không nghe chỉ ưa nặng thôi, bà chạy ngay vào bếp cầm cái cành cây khô ra dọa dọa làm Phúc sợ miết phải đi học luôn. Bà ngoại dong cô từ nhà đến lớp gửi gắm cho các sơ dòng. Hôm đó, đến bây giờ Phúc cũng chưa thể hiểu được tại sao cô lại có thể trốn và cùng bà về nhà, bà ngoại đến cổng thì Phúc cũng chỉ cách bà có năm thước. Bà ngoại giật mình khi thấy cháu chắp tay sau lưng dáng vẻ bà cụ cười hí hí, cũng chả đủ sức để dẫn Phúc lại lớp một lần nữa nên hôm đó hai bà cháu được ngày vật vả. gọi là cái ngày mẫu giáo đáng nhớ.

  • Long ơi? Ra đây chơi?- Phúc đứng phía góc nhà gọi Long khi thấy cậu đang ngơ ngác không ai chơi cùng
  • Im lặng…tiến đến
  • Ngồi xuống đây xếp tòa tháp này với Phúc . cô đưa vào tay Long mấy khối nhựa.
  • Đây .. đây á.
  • ừ. Đúng rồi. đẹp chưa? Phúc lại giơ giơ mấy cái tháp nhỏ vừa ghép xong để khoe với cái mặt đắc ý lắm.

Ngày đó Long bằng tuổi Phúc nhưng bố mẹ gửi Long muộn hơn nên bạn bè không ai chơi với ngoại trừ Phúc. Lâu dần về sau nhờ có cô mà Long trở thành người hoạt bát hơn không e dè sợ sệt nữa.cả ngày hai đứa trẻ chơi gì cũng có nhau và vẫn là bạn thân cho đến tận bây giờ.

  • Hôm nay, các con sẽ có một món quà rát đặc biệt, các con có thích không nào?- một sơ dạy trẻ hỏi
  • Có ạ. Cả đám trẻ con hô to.
Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 1 3

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 6 3

  • Cô xin giới thiệu với cả lớp , Đây là Lâm, hơn các con 4 tuổi nên lớp mình sẽ gọi bằng anh Lâm nhé. Các bạn vỗ tay chào anh Lâm nào? Cô đề nghị
  • Chúng em chào anh Lâm. ấy đứa trẻ hô lớn
  • Các con ngoan lắm. bây giờ anh Lâm sẽ giới thiệu về mình một chút cho các em được không? cô quay sang hỏi Lâm nhẹ nhàng.
  • Dạ được ạ.
  • Anh chào các em. Anh là Hoàng Lâm, năm nay 8 tuổi, hôm nay anh cùng với bố mẹ về đây tham quan và được gặp các em nên anh có một chút quà cho các bạn nha.
  • Cảm ơn anh Lâm. Mình Phúc ở giữa đám trẻ con nói to làm cho Lâm phải chú ý.

Hồi đó, lớp trẻ con Phúc với Long là được các sơ dòng cai quản nên nhận được nhiều sự giúp đỡ của các khách về tham quan du lịch địa phương. Cũng may mắn khi nơi này gần biển gần các nhà thờ lớn nên lượng người đổ về rất nhiều, lớp học thường nhận được nhiều tài trợ như quần áo, đồ chơi hay đơn giản những gói kẹo nhưng thơi đó còn thiếu thốn nên tất cả những đứa trẻ đều rất thích.Và Lâm hiện đó đã là một cậu ấm trong gia đình giàu có, cũng như mọi người về đây, cậu cũng theo bố mẹ mình qua thăm lớp học và dịp đó sắp đến lễ Noel-lễ giáng sinh –một ngày lễ rất lớn của người công giáo. Và món quà mà Lâm gửi đến là một ông già noel bằng bông, mỗi đứa trẻ đều được nhận một món quà như nhau. Phúc chạy đến chỗ Lâm và thắc mắc:

  • Anh Lâm ơi, tại sao tất cả đều là ông già noel ạ? Vậy phải có bà già noel nữa chứ.
  • Anh cũng không biết. anh cũng thấy người ta bán mỗi ông chứ không có bà.
  • Thế ạ. Phúc quay đầu bỏ đi.

Vốn dĩ chỉ là câu hỏi ngây thơ của những đứa trẻ nhưng lại làm cho cậu nhóc Lâm rất để tâm. Một câu hỏi mà chẳng thể đáp lại câu trả lời cho thỏa đáng nên Lâm cứ suy nghĩ mãi cho đến khi cậu phải chào cả lớp để tiếp tục chuyến du lịch của mình. Ra đến ngoài cửa , cậu lại chạy vào tìm chỗ Phúc và nói:

  • Em tên gì?
  • Tên em là Phúc- cô bé ngây thơ đôi mắt to nhìn lâm và nói.
  • Phúc. Anh chắc chắn sẽ tìm ra lời đáp, e chờ anh nhé.

Nói rồi, cậu bé cũng chẳng kịp để Phúc trả lời cậu chỉ bẹo hai cái má phúng phính của cô rôi vẫy tay tạm biệt.Phúc cũng chỉ là đứa trẻ còn bé tí nên đâu có nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng Lâm khác, chỉ với một câu hỏi vô tình lại làm cho cậu để ý Phúc từ lúc đó, cậu hứa sẽ trả lời cho Phúc nhưng là đến bao giờ , là bao giờ thế???

Hình ảnh của Lâm vô tình bị biến mất trong trí nhớ của cô, vì trí nhớ của trẻ con sẽ biến mất dần sau độ tuổi, điều đáng nói là Lâm lại nhớ cô như in cho đến tận bây giờ. Có lẽ một phần nào đó kí ức bị đánh mất của Phúc là do cô gặp một số

52 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1