Truyện Ngôn Tình – Nhất Định Phải Là Em – Chương 5 – Gặp Lại Người Ấy

  • Chương 5: Gặp Lại Người Ấy – Phần 1

Giới thiệu về nội dung truyện: Truyện kể xoay quanh ba nhân vật chính Lâm, Phúc và Long. Với diễn biến tình tiết quen thuộc về một cô gái luôn vô tư, ngây thơ, lúc nào cũng thấy yêu đời. Bên cạnh hai chàng trai, hai cá tính, hai cách yêu thương dành cho cô gái.

Phần đầu là hồi ức về thời thiếu nữ, cùng dẫn dắt hoàn cảnh và sự xuất hiện dần dần các nhân vật

Nhất Định Phải Là Em 1

Nhất Định Phải Là Em 1

Gặp Lại Người Ấy – Phần 1

Phúc không như chị Linh, không vội vã khi tìm cho mình người bạn tri kỉ, cứ thế thả lỏng để đón nhận những điều tươi đẹp. bao nhiêu là kiến thức cô ấy tích lũy được trên ghế nhà trường trên giảng đường đại học giờ đây cũng chỉ là bàn đạp để Phúc thỏa sức với đam mê nhiếp ảnh mà thôi.

  • Đứng ra xa chút đi. Đứng đó không có cảnh. Phúc chỉ chỉ cho Vy với bạn trai ra chỗ mũi tàu để ống kính bao trọn được ngọn núi đá vọng phu
  • Thế này được chưa?
  • Dịch qua trái một chút. Đợi nhá sắp được rồi_ Phúc quỳ gối để ống kính hướng lên trên để có ánh sáng tốt nhất.
  • “tách” OK.
  • Đâu đưa tao xem. Vy chạy lại đòi xem cái ảnh Phúc vừa chụp
  • A ơi. Thấy chưa e bảo rồi bạn e nó chụp còn hơn cả chuyên nghiệp ý chứ. Nó quay sang nói với bạn trai đầy cái vẻ tự hào.

Tính là rủ Vy đi thôi thế mà nó lại rủ thêm cả người yêu đi cùng làm nhiều lúc Phúc thấy bị lạc lõng quá. Có những lúc Phúc đi dạo một mình để mặc cho 2 người họ có thời gian không gian riêng.

  • Ê! Cậu gì ơi tránh ra một chút được không?
  • Này ! một xíu thôi t chụp nốt tấm hình này.Phúc cúi đầu khi thấy cậu con trai áo đen tránh ra khỏi ống kính.
  • Cẩn thận. suýt nữa là Phúc bị rơi xuống vịnh khi đang mai mê lấy góc chụp. cậu thanh niên nhanh chân chạy lại kéo ấp vào người
  • Cảm ơn.
  • Chỉ thế thôi sao? Người con trai đội mũ thì thầm bên tai Phúc.

Phúc đẩy mạnh cậu ấy rồi hoảng hốt đứng lên. Cái giọng gì mà quen thuộc lại làm cô ấy nhớ đến…. hết hứng săn hình, cả buổi Phúc ngồi thu lu một chỗ, con bạn thì mải theo zai chẳng ngó ngàng gì tới, còn cậu lạ mặt kia cũng chẳng thấy xuất hiện nữa. Một chuyến đi tưởng theo dự định sẽ rất vui với Phúc nhưng hóa ra lại vô cùng nhạt nhẽo, cái chuyến đi chắc chỉ con bạn Vy với anh bạn của nó là thích thú thôi. Đấy, đến giờ phút này, đến lúc con tàu nhỏ gần cập bến rồi mà nhìn quanh cũng không thấy tăm hơi hai người họ đâu nữa. “đợi mà xem lần sau không bao giờ rủ con mụ Vy này đi đâu hết, cứ có zai đẹp là quên hết bổn cô nương ta”- Phúc ấm ức tủi thân nghĩ trong đầu.

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 5 3

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 5 3

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em

Cách đó không xa, khách sạn Âu Dương_ nơi Phúc dừng chân nghỉ cho chuyến rong chơi trên vịnh Hạ Long .

  • Cô ấy đặt phòng bao nhiêu?- cậu thanh niên trẻ đưa tấm ảnh nhỏ cho lễ tân.
  • Em xin lỗi. bên em không được tiết lộ thông tin khách hàng ạ. Cô lễ tân cười nhẹ đáp lễ phép.
  • Tôi muốn biết cô ấy ở phòng nào?lần này giọng của cậu ấy nghiêm nghị hơn.
  • Dạ…lễ tân ấp úng vì thái độ cố chấp của của thanh niên trẻ nên bấm chuông gọi quản lý.

Vị quản lý chạy nhanh tới quầy nghe nhân viên giải thích. Xong quay qua vị khách trẻ giật mình

  • Ôi, cậu chủ, nay cậu có việc gì mà qua tận đây thế ạ?- quản lý nhanh nhẹn hỏi han
  • Tôi đang có chút việc cần hỏi người này ?- tay chỉ chỉ vào tấm ảnh vẫn còn để trên bàn.
  • Việc này hơi khó nha câu, thông tin khách hàng cần bảo ật mà cậu. quy định của khách sạn cậu cũng biết rồi
  • Lại còn không tin tôi?
  • Không em tin anh_ hơi dọ dự nhưng chị quản lý vẫn trả lời rất nhanh.
  • Phòng 702 ạ.
  • Còn phòng trống nào cạnh phòng đó tôi đặt
  • Dạ phòng 711 đối diện_ nữ lễ tân thao tác nhanh nhẹn trên máy tính nói luôn
  • Được. tôi ở đó- nói xong cậu lấy thẻ phòng rồi lên luôn

Hai người còn lại vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Ngạc nhiên nhất vẫn là cô lễ tân người đó là ai mà quản lý lại chào hỏi như thế. Đúng như mọi người nghĩ thì cậu ấy chính à Lâm_chủ của khách sạn Âu Dương và là người con trai duy nhất của tập đoàn Đông Thịnh, người sẽ kế thừa toàn bộ tài sản tập đoàn. Lâm đã chạm ngưỡng tuổi 30  nếu như tác phong của cậu ấy không chững chạc thì có lẽ người ta lại tưởng cậu ta mới lớn với cái khuôn mặt đầy non nớt. đây là lần đầu tiên Lâm ra mắt cấp dưới nhưng không phải dưới tư cách là một ông chủ.

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 6 4

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 6 4

Truyện Ngôn Tình – Gặp Lại Người Ấy

Cô gái được Lâm hỏi chính là Phúc. Cứ ngỡ rằng sẽ có một điều gì bất ngờ xảy ra trong khách sạn ấy nhưng chẳng có gì lạ cả, đơn giản Lâm chỉ âm thầm quan sát về hành động của cô ấy mà thôi.

  • Dạ, xin lỗi, hiện tại chị chưa thể trả phòng được ạ?
  • Là sao?
  • Bên em nhận được thông tin quan trọng có liên quan đến chị nên hiện tại chị chưa thể đi, mong chị thông cảm?
  • Tôi không hiểu, tôi thì có liên quan cái gì?
  • Chị chờ một chút thôi, chúng em sẽ giải thích cho chị,

Phúc ra quầy trả thẻ phòng để về với Hà Nội nhưng lại bị 2 anh bảo vệ đứng sát kề, cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

  • Sao thế mày? Con Vy đứng ngoài cửa chờ không thấy Phúc đâu liền chạy vào trong gọi.
  • Tao đang bị giữ lại để kiểm tra gì ấy, cũng không rõ.
  • Mày thì làm cái gì mà phải kiểm tra. Nó còn cười cười trong khi tôi đang rối hết cả não đây.
  • Tao mà biết thì còn nói làm gì?hỏi người ta họ bảo chờ chút nữa.
  • Các người làm ăn kiểu gì với khách hàng thế hả? sao tự nhiên giữ người? nhỏ Vy có phải vừa đâu, nó quay ngoắt sang mấy ông đang canh Phúc nói to.
  • Dạ, chị bình tĩnh, nếu như chị đây không liên quan đến vấn đề gì thì chúng e để chị đi luôn ạ.- ông to con đứng sau Phúc nói rõ.
  • Được- nó không vừa ý, cái mắt liếc xéo nhưng cũng phải chấp nhận, hếch cái mặt lên thách thức để xem là cái vụ gì nào.

Lúc sau, thấy lễ tân nghe cuộc gọi điện gì đó, quay qua Phúc nói:

  • Chị Phúc, một khách hàng bên em thông báo là chị đã lấy cắp của họ thứ gì đó, bây giờ phải gặp để nói chuyện ạ.
  • Lấy cắp? Phúc lúc này đúng ngơ thật, trước giờ cô chưa bao giờ có cái suy nghĩ trò trộm cắp
  • Vâng chị. Chị đi theo em ạ.
  • Tôi đi nữa- Vy đòi đi theo.
  • Xin chị cứ ở đây, nếu không có chuyện gì chị Phúc sẽ ra luôn ạ. Lễ tân quay qua nói lại.
  • Tôi lấy gì phải nói rõ ràng, chứ không có bằng chứng tôi không chịu. Phúc vừa đi vừa phân bua với lễ tân
  • Vâng. Em biết. chị cứ vào đây sẽ rõ. Cô gái mở cánh cửa một phòng lớn rồi bước vào.

Trái với không gian các phòng nghỉ khác thì đây là một căn phòng rộng trang trí rất đẹp đẽ. Có những bức tranh vô cùng độc đáo và có một gì đó rát lạ ở đằng xa kia.Mải đánh giá nó mà Phúc quên rằng cô đã bị lễ tân bỏ mình lại trong căn phòng cô độc. Phúc sững người sợ hãi chạy qua cửa kéo mạnh nhưng đã bị khóa tự lúc nào. Cộ đập cửa hoảng hốt.

  • Các người làm gì thế này? Thả tôi ra ngay.
  • Thả em sao?- một giọng trầm ấm vang lên phía sau cô.

  Chương 6 – Gặp Lại Người Ấy – Phần 2

46 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá