Truyện Ngôn Tình – Nhất Định Phải Là Em – Chương 1 – Lần Đầu Chạm Mặt

  • Chương 1 – Lần Đầu Chạm Mặt – phần 1

Giới thiệu về nội dung truyện: Truyện kể xoay quanh ba nhân vật chính Lâm, Phúc và Long. Với diễn biến tình tiết quen thuộc về một cô gái luôn vô tư, ngây thơ, lúc nào cũng thấy yêu đời. Bên cạnh hai chàng trai, hai cá tính, hai cách yêu thương dành cho cô gái.

Phần đầu là hồi ức về thời thiếu nữ, cùng dẫn dắt hoàn cảnh và sự xuất hiện dần dần các nhân vật

Nhất Định Phải Là Em 1

Nhất Định Phải Là Em 1

Chương 1 – Lần Đầu Chạm Mặt – phần 1

Ui  !! cũng có lúc tôi thực sự được thưởng thức những món ăn đầy quý tộc này hay sao. Con mắt tôi dán không lên cái bàn tiệc xoay toàn cao lương mỹ vị mà từ trước đến giờ tôi chỉ nghĩ trên phim hay trên báo đài thôi mới có ấy. Khi chủ nhà vừa cất giọng mời, tôi hướng thẳng đến cái món bánh kem dát vàng đầy hạnh phúc. Mọi người ơi là dát vàng dát vàng thật đó, ơ nhưng sao càng với nó lại càng xa thế này, tôi nhoài người cố gắng để kéo nó về mình cho bằng được. à thì ra đối thủ dám tranh với tôi chỉ là cậu nhóc nhỏ bé. Liếc xung quanh thấy ai cũng đang chăm chú nhìn phản ứng của 2 đứa, tôi ngại ngùng đành buông bỏ trong tiếc nuối. hix, cái gì kia chứ miếng ăn đến tận răng rồi mà còn bị cướp, khổ quá mà…

  • Phúc ! Phúc ơi ! dậy đi. Con gái con đứa ngủ thế à !!!

Đấy. cứ cất cái câu ấy lên là tôi biết đích xác là tôi đang trong giấc mơ rồi. chỉ có giấc mơ mới đem lại hạnh phúc cho chúng ta. Mà nói ra thì cũng lạ, tôi là đứa chẳng hám ăn thế mà kiểu quái nào cứ nằm xuống chợp mắt một tí thôi là đủ các món phơi bày trước mắt làm tôi cứ nuốt nước miếng ừng ực.

Cửa phòng mở, chị gái tôi bước vào. Vẫn cái câu huyền thoại:

  • Lại mơ ăn uống chứ gì ? ( cười toe toét )
  • Nay suýt xơi được cái bánh dát vàng đấy chị ạ (còn tiếc lắm)
  • Chị mày bảo rồi. người ta nói trong mơ mà mình được ăn là không tốt đâu. Ma nó mời rồi nó dẫn đi đấy.
  • Thì em cũng nghe rồi nên có được miếng nào. Haha
  • Thôi, dậy thu dọn các thứ ăn uống rồi mà đi học
  • Ok chị yêu
Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 1 1

Truyện Ngôn Tình Nhất Định Phải Là Em 1 1

  Gia Đình Tôi

Chị gái Phúc năm nay học năm cuối đại học thi thoảng về nhà cho mọi người đỡ nhớ, chứ thực ra chị vừa học vừa làm thêm các thứ vất vả lắm không có thời gian, rảnh một cái là về quê luôn.

Tôi – Phúc , là một đứa con gái ngoại hình bình thường, học lực bình thường, nói chung là nhìn vào tôi chẳng có gì là điểm nhấn. nhưng bù lại bản thân tôi lúc nào cũng thấy yêu đời đến lạ.

  • Nay mấy giờ chị đi? – vừa ăn tôi vừa hỏi chị.
  • Chắc tầm 9h gì đó. Lúc đấy nhiều xe chị bắt cho tiện.
  • Hay lúc đó em trốn học về chở chi ra bến nha (cười)
  • Chị xin mày. Lo học đi bày đặt vẽ vời.
  • Em nó thích thì cứ để cho nó chở – mẹ tôi cười cười với vào nói  ” nó có dám xin nghỉ mà về ấy ”.
  • Ây da. Mẹ lại xem thường con rồi nhá. Ai chứ chị Linh là con sẵn sàng luôn. Tôi cười toe như được mùa
  • Thôi, nom ăn nhanh đi. Muộn học rồi, chút nữa bố chở chị không phải lo bò trắng răng đâu bà cụ non ạ.

Mới tí đã 3 ngày rồi, về thì vui mà đi là buồn quá trời. Chị Linh về là toi gom đủ các thể loại chuyện tâm sự với chị. Cách nhau có 4 năm nhưng cái thời chị Linh bằng tôi bây giờ già dặn hơn tôi nhiều, tính chị hay suy nghĩ chứ như tôi là có đâu nói đó thôi à. Tôi ăn nhanh lên tầng thu mấy tập vở bỏ vào cặp rồi chạy xuống chào cả nhà cũng không quên chào chị đi may mắn.

  Đi Học

Tôi ra đường đạp xe nhanh hơn vì nhớ ra sáng nay đầu giờ có tiết kiểm tra lịch sử. hix. Có lẽ cái môn làm tôi đau đầu nhất chính là nó. Nhiều lúc tôi cứ không hiểu sao trên đời lại sinh ra cái đứa có trí nhớ kém như tôi vậy. dù tôi có cố gắng đến đâu thì điểm của tôi cũng không thể trên cái mức trung bình là 5 điểm. nhục nhã lắm chứ chẳng đùa đâu.

  • Nghiêm ! chúng em chào thầy !- con nhỏ lớp trưởng hô to.
  • Chào các em, các em ngồi đi _ thầy sử tiếp : hôm trước thầy dặn hôm nay kiểm tra, các em mở giấy bút ra ghi đề nhé!

Khổ lắm, thầy sử bao giờ cũng đi vào vấn đề luôn làm cho tôi nhiều lúc không kịp hoàn hồn ấy chứ. Mà càng như thế thì tim tôi lại càng đập loạn xạ lên, không giữ được bình tĩnh đầu óc tôi có bao nhiêu chữ lộn xộn cả.

45’ trôi qua … mọi người thì dừng bút từ lâu còn tôi vẫn còn đang miệt mài … miệt mài. Nói thật, tôi làm sử mà còn dài hơn làm văn ấy. viết đi viết lại cũng chỉ có mấy câu cơ bản là “ cuộc chiến đấu để lại một bài học sâu sắc, một tinh thần chiến đấu quên mình để bảo vệ tổ quốc, non sông. Là bước đệm, là tiền đề để quân dân ta mở ra một cuộc cách mạng to lớn…”. thế nhưng mà tôi cứ quẩn quanh không dừng lại được.

Tôi nộp bài cho thầy với ánh mắt thương hại. thầy cười_ nụ cười rất duyên. Tôi cá là thầy hiểu được lòng tôi rồi đấy. bạn biết không, tôi luôn được thầy nâng điểm vì sự cố gắng không bỏ cuộc

“ thà viết nhiều còn hơn không có gì để đọc”.

Tôi cho thầy cái cảm giác chấm sử mà như chấm văn đó mà. Vì sao tôi biết á, bằng chứng điểm học kì 1 của tôi lúc nào cũng trên 5’ nhưng những bài kiểm tra trên lớp tôi chỉ được có 4,5 là cao nhất rồi. có lúc đọc lời phê bình thầy còn hài hước ghi “ bài văn xúc tích nhưng hơi khó hiểu”. cả lớp trêu tôi quê một độ luôn .

Nói đến đây là mọi người biết trình độ học vấn của tôi thế nào rồi nhá. Chả có gì để khoe cả. Nhưng bù lại tôi lại có cảm hứng với môn hình học. vì sao ư? Vì được vẽ nha các chụy. cái này là được các bạn và thầy chủ nhiệm công nhận thật nha. Phúc thực sự thích phiêu vào cái bộ môn này, một khi đang giải hình chắc chắn là không để tâm đến cái gì luôn .

Loẹt quẹt… loẹt quẹt… loẹt quẹt…

Tôi lao nhanh ra khỏi lớp. là đứa nào, đứa nào dám làm cho chị đây mất tập trung thế hả? hỏi thầm trong bụng thôi chứ làm gì tôi có can đảm mà tra hỏi người khác chứ. Tôi cau có quay lại chỗ lại tiếp tục với cái hình không gian.

Loẹt quẹt… loẹt quẹt…

Hix. Lại nữa. lần này tốc độ hơn tôi phóng ra ngoài như tên lửa để xem đứa nào có cái kiểu đi vô duyên thế cơ chứ. Ngó phải ngó trái chả thấy cái gì. Nghĩ trong đầu chắc do tôi quá tập tung vào bài mà đầu tôi nó tự biên tự diễn. khó hiểu mông lung quay người vào trong…

Bốp!!!

Giật mình quay ra sau, tôi nhận ra thằng bạn thân đang hí hửng cười toét. Nó mừng vì chọc được tôi đây mà. Chỉ có nó trong cái trường này là biết tôi ghét cái thể loại đi dép mà cứ loẹt quẹt phát ra tiếng kêu. Có lẽ mọi người thấy bình thường nhưng qua cái tai của tôi sao nó lại đáng ghét đến thế.ngày trước Long hay đi kiểu đó nhưng từ khi chơi với tôi là mất hẳn.

  Chương 2 – Lần Đầu Chạm Mặt – phần 2

66 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá