Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 8

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

  • Ngôn tình
  • hài hước
  • hắc đạo
  • hành động
  • HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Chân thành cám ơn với tất cả sự yêu thương!

 

bd31c9d792730458717fb4f927352669

bd31c9d792730458717fb4f927352669

Chương 8.

Một buổi sáng đẹp trời như bao buổi sáng đẹp trời khác. Trong những bộ phim mà ta thường hay xem, cảnh bình minh thường là cảnh hiện lên rất là yên bình. Ánh nắng ấm áp, trời trong xanh, gió thu mát rượi, nữ chính thiên thần sẽ thức dậy vươn vai, dịu dàng kéo rèm cửa sổ, hứng lấy bầu không khí trong lành đầu ngày. Nhưng ở đây thì không…

“RẦMMMM…. XOẢNGGG…”

Một chiếc dép đi trong nhà bay vụt ngang đầu ông quản giá lớn tuổi, kèm theo đó là chất giọng chua lè quát tháo um trời:

– TÊN DRAGON LEE CHÓ NÀY!!! SAO ANH LUÔN CHỜ LÚC TÔI ĐANG THAY ĐỒ MÀ XÔNG VÀO PHÒNG THẾ HẢ??

– Nhìn bằng mắt thôi thì có mất mát gì đâu.

– YAA… ANH CÒN DÁM NÓI BẰNG CÁI GIỌNG ĐÓ???

– Tôi còn chưa kịp thử bằng tay, em khẩn trương gì chứ.

– AAA HÔM NAY TÔI SẼ XÉ XÁC ANH TREO LÊN CHO DIỀU THA QUẠ MỔ!!!!

Tiểu Vy nổi cơn tam bành lục tặc trước cái bộ mặt tỉnh bơ của Dragon Lee. Trong khi nó cứ tung cước tung quyền không ngừng thì hắn đều nhẹ nhàng tránh được.

“ẦM… Xoảng.…”

Chiếc tủ lớn trưng bày toàn đồ thủy tinh ngã xuống sau cú đá thần sầu, mọi thứ vỡ vụn, tiếng động làm người khác không khỏi giật mình, hoang mang. Bà quản gia ung dung ngồi lặt rau giữa đống đổ vỡ, nhẹ nhàng lắc đầu:

– Tuổi già của mình trải qua thật là sóng gió.

“Tính… toong”

Ông quản gia luồn lách khỏi những đống đổ nát, lật đật chạy đi mở cửa, chốc lát sau quay trở vào với một tấm thiệp dát vàng trên tay. Tiểu Vy đang đu người trên cổ của Dragon Lee, còn Dragon Lee vẫn ung dung điềm đạm chậm rãi bước đi đến chỗ sô pha ngồi xuống.

– Thưa cậu chủ, có người gửi cái này cho cậu!

Dragon Lee nhận lấy tấm thiệp từ tay ông, chậm rãi bóc ra xem nội dung bên trong. Tiểu Vy thôi đùa giỡn, rời khỏi người của hắn, đôi mắt hiếu kì dõi theo từng nét biểu cảm trên gương mặt điềm đạm thoáng nét nghiêm nghị. Bản thân thắc mắc không biết đã có chuyện gì khiến Dragon Lee trầm mặc như vậy.

“Chào Dragon Lee, dạo này cậu vẫn khỏe chứ? Cũng đã một thời gian dài chúng ta không gặp nhau rồi. Cuối tuần này là lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn Bạch Hổ, tôi trân trọng kính mời cậu ghé qua chung vui. Hy vọng cậu sẽ tích chút thời gian quý báu của mình cùng tôi uống một ly rượu mừng. Sự có mặt của cậu và nữ trợ lý xinh đẹp Nguyệt Tiểu Vy là vinh hạnh của chúng tôi – Chủ tịch Đường Đông Khanh”

Dragon Lee trầm ngâm một lúc, lặng lẽ gấp lá thư lại. Tên cáo già đó có âm mưu gì? Tại sao lại nhắc đến Tiểu Vy?

Máu nhiều chuyện nổi lên, Tiểu Vy lay mạnh cánh tay hắn, giọng sốt ruột:

– Thư gì vậy? Anh đọc xong sao sắc mặt lại thế kia?

Dragon Lee tạm thời cảm thấy hơi bối rối, không biết phải kể chuyện này cho Tiểu Vy như thế nào. Gương mặt vẫn điềm tĩnh như thường lệ, bóng dáng to cao di chuyển đến chỗ cầu thanh định đi thẳng lên phòng. Tiểu Vy không dễ dàng bỏ qua, líu ríu bám dính lấy hắn, vẫn cứ không ngừng lắc lắc cánh tay hắn:

– Anh nói gì đi mà, đừng im lặng như vậy.

– Cuối tuần này… đi cùng tôi đến một bữa tiệc.

– Chỉ đơn giản vậy thôi đúng không? Sao sắc mặt anh cứ khó coi thế kia? Anh bị táo bón hả? – Tiểu Vy vô tư.

– Có thể sẽ có nguy hiểm.

– Xời, tưởng gì? Sống chung nhà với một tên biến thái suốt ngày thích rình người khác thay đồ tôi còn không sợ. Sợ gì mấy cái tiệc sang trọng ấy, cứ đi thôi. Anh cho tôi mặc đồ đẹp là được.

Dragon Lee phì cười, đưa bàn tay to lớn xoa xoa đầu nó. Tiểu Vy đẩy tay hắn ra:

– Nè, ban nãy tôi để ý thấy anh dùng tay này gãi mông. Sao dám xoa đầu tôi hả? Tôi sẽ bị học ngu đó. Anh lấy tay ra mau!

Dragon Lee tiếp tục bật cười. Cái gương mặt ngu ngốc, vô tư làm hắn muốn căng thẳng cũng chẳng được. Rõ ràng buổi tiệc đó sẽ không đơn giản là một buổi tiệc. Có lẽ do tần suất Tiểu Vy đi cùng hắn quá nhiều nên đã đồn thổi đến tai của lão già đó, ông ta liệu có giở trò gì không đây?

…………………………………………….

Buổi tiệc lễ kỉ niệm thành lập công ty được tổ chức ở trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố K. Thảm đỏ trải dài, hàng chục chiếc xế hộp đắt tiền đỗ lại rồi phóng đi. Cánh nhà báo lia máy, chụp ảnh liên tục, hy vọng sẽ viết được một bài thật hay ho. Tiếng máy ảnh vang lên không ngừng, ánh sáng chớp lóe liên tục sáng rực cả một khu vực.

Chiếc xe của Dragon Lee dừng lại, lập tức thu hút sự chú ý của đám đông. Mấy tay phóng viên tranh giành nhau những vị trí thuận lợi, những vị khách đến trước cũng phải dừng mọi hành động để đưa mắt nhìn.

Dragon Lee xuống xe, một thân âu phục chỉnh tề khiến biết bao thiếu nữ phải suýt xoa, say đắm. Dáng người cao lớn, gương mặt điềm đạm, khí chất cao ngạo vương giả của hắn thật là đáng để người khác phải lưu tâm. Cộng thêm vẻ bề ngoài soái khí ngút trời, còn trẻ như vậy lại nắm trong tay một cơ ngơi đồ sộ, nữ nhi gặp hắn còn có thể giữ được bình tĩnh hay sao?

King và Wind cũng không hề kém cạnh, cũng mặc vest chỉnh tề, vẻ ngoài của họ nổi bật như những nam thần từ truyện tranh bước ra đời thực. Điều đó khiến cho những thiếu nữ mải mê ngắm nhìn không rời mắt.

Dragon Lee mở cửa xe giúp Tiểu Vy, một thân váy dạ hội kiều diễm xuất hiện lập tức thu hút biết bao nhiêu con người đang có mặt ở đó. Làn da trắng ngần, gương mặt ưa nhìn xinh xắn cùng thần thái sang trọng làm cánh đàn ông ngẩn ngơ thèm khát. Mái tóc màu nâu hạt dẻ hôm nay búi cao để có thể kết hợp hoàn hảo với trang phục và lớp make up trong veo. Chiếc váy dạ hội màu trắng đích thân Dragon Lee nhờ người thiết kế riêng cho Tiểu Vy vừa vặn ôm sát, nơi ngực áo khoét sâu vừa phải, đính thêm đá quý lấp lánh sang trọng, phần thân váy dùng ren tạo hình vô cùng cầu kỳ.

Dragon Lee và Tiểu Vy khoác tay nhau, cả bốn người họ tiến về phía thảm đỏ. Âm thanh máy ảnh vang lên không ngớt, cánh phóng viên làm sao có thể bỏ qua những khoảnh khắc như thế này.

– Lý Tổng, đây có phải là bạn gái của cậu không?

– Cô gái xinh đẹp này là tiểu thư của tập đoàn nào vậy?

– Xin cậu phát biểu đôi lời, hai người ở bên nhau được bao lâu rồi?

Dragon Lee giữ im lặng tuyệt đối, cả hai được cận vệ của Hắc Long hộ tống vào bên trong sảnh tiệc.

………………………………………

Chấn Hàn đang đứng tiếp khách, vừa nhìn thấy Dragon Lee liền rời khỏi chỗ của mình.

– Hân hạnh đón tiếp Lý Bang Chủ!!!

Chấn Hàn tay cầm ly rượu vang đỏ tiến đến trước mặt hai người bọn họ. Vừa nhìn thấy Tiểu Vy, anh ta không tự chủ đưa tay ra phía trước định sờ vào chiếc cằm nhỏ nhắn, tuy nhiên Dragon Lee đã kịp kéo nó lùi lại.

– Đây là nơi đông người, anh làm ơn giữ tự trọng. – Dragon Lee tiến lên phía trên một bước, trở thành tấm lá chắn của nó.

Chấn Hàn nhếch môi cười, thu tay lại đút vào túi quần. Không gian náo nhiệt này không thích hợp để xảy ra một trận đôi co, ẩu đả. Vì thế mà anh ta không dám làm càng, danh dự của tập đoàn Bạch Hổ không thể mang ra đùa giỡn.

– Hôm nay em rất là đẹp!

Tiểu Vy miễn cưỡng nở một nụ cười:

– Cám ơn anh.

– Nếu tôi có được người bạn gái như em, tôi chắc là sẽ ăn chay niệm phật cả đời để cảm tạ ân đức mà bậc bề trên đã ban cho.

Tiểu Vy không hề chịu thua, ương ngạnh đáp lời:

– Còn tôi nếu có được người bạn trai như anh Chấn Hàn đây, tôi chắc chắn cũng sẽ ăn chay niệm phật đến cuối đời. Không phải vì cảm tạ ân đức, mà là để giải bớt số ác nghiệp mà tôi đã gây trong kiếp trước để kiếp này gặp được người bạn trai thiên lôi đánh mỏi tay như anh.

Chấn Hàn bật cười, vỗ tay bôm bốp, gương mặt tỏ thêm vài phần phấn khích:

– Haha, đúng là tôi càng ngày càng cảm thấy thích em. Phải làm sao đây?

Thú vị! Quả thật càng ngày càng thú vị. Cô gái này quả thật rất có cá tính, rất thu hút người khác. Chấn Hàn ngẫm nghĩ lại lời của cha, xem ra lần này ông ấy đã không đúng. Đúng là nữ nhi nhân gian có hàng vạn, tuy nhiên bản lĩnh như Nguyệt Tiểu Vy đây thì thiên hạ chẳng được mấy người.

Tiểu Vy vẫn cố gắng giữ thái độ vui vẻ lịch sự, quay sang nhỏ giọng:

– Tôi vào nhà vệ sinh một lúc.

Dragon Lee gật đầu, nhìn Tiểu Vy rời đi. Chấn Hàn đưa cho Dragon Lee một ly rượu, thái độ thân thiện chào mừng. Tuy nhiên ẩn sâu trong đôi mắt đó là thứ cảm giác tà mị, khó đoán.

Tiểu Vy bước vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước rửa tay. Gương mặt lưu lại vài nét bực bội vì nhớ đến tên đàn ông đã bắt nạt mình ở quán bar ngày hôm đó. Đầu óc đang bận suy nghĩ vu vơ, một tiếng động bất ngờ truyền đến khiến nó giật cả mình.

“RẦM… cạch”

Cửa ra vào bị ai đó đóng chặt lại từ bên ngoài, Tiểu Vy lập tức nhận ra sự bất thường, chạy đến vặn nắm đấm cửa, không ngừng đập cửa.

– Có ai ở bên ngoài không? Làm ơn! Có ai không?

Đáp lại là sự yên lặng đến đáng sợ. Tiểu Vy lục túi xách tìm điện thoại gọi cho Dragon Lee, tuy nhiên, khi còn chưa kịp quay số thì bỗng có một làn khói xuất hiện từ bên dưới khe cửa ra vào. Tiểu Vy lập tức ngất đi ngay sau đó.

Dragon Lee an tọa tại bàn tiệc, trong lòng bắt đầu cảm thấy sốt ruột vì đã hơn nửa tiếng mà Tiểu Vy vẫn còn chưa quay lại, điện thoại cũng không thể liên lạc. Đầu óc thông minh không khó để nhận ra tình hình hiện tại, Chấn Hàn đang có mặt ở sảnh lớn để chuẩn bị bắt đầu buổi lễ, vậy thì có thể xảy ra việc gì đây? Thân ảnh cao lớn điềm đạm ngồi bắt chéo chân, tinh tế quan sát.

“Ting”

Tiếng tin nhắn truyền đến, đọc lướt qua dòng tin, Dragon Lee không chần chừ liền đứng dậy rời đi.

“Muốn cứu cô vệ sĩ xinh đẹp của mầy thì hãy đến nhà kho ở khu F ngay bây giờ. Mầy chỉ được đi một mình, hoặc hốt xác nó.”

Tin nhắn được gửi đến kèm tấm hình của Tiểu Vy, không còn gì có thể xác thực hơn. Dragon Lee càng bước càng nhanh, lòng dạ như có ngọn lửa đang trực tiếp thiêu đốt. Biết rõ sẽ có tình hình như thế này, lại còn chui đầu vào rọ. Hắn tự trách bản thân vô dụng, lại kéo con nhóc đó vào chỗ nguy hiểm rồi. Dragon Lee bạo lực đạp tung cánh cửa nhà kho rộng lớn, ra sức bước thật nhanh vào bên trong tìm kiếm Tiểu Vy.

Tiểu Vy bị trói trên ghế, hôn mê bất tỉnh. Dragon Lee nhìn thấy, không chần chừ tức tốc chạy đến gần.

– Tiểu Vy! Em có sao không?

“Đoàng”

Chưa kịp chạm vào Tiểu Vy, một viên đạn đã bay đến chắn trước mũi chân, buộc Dragon Lee phải lùi lại. Một tốp áo đen đằng đằng sát khí xuất hiện bao vây, dẫn đầu bọn chúng là một tên con trai trẻ tuổi. Anh ta mặc vest đen, thân hình cân đối, tóc cắt ngắn, gương mặt lạnh lùng khát máu cùng ánh mắt vô cùng băng lãnh khó đoán, trên cổ đặc kín hình xăm.

– Anh là ai? – Dragon Lee điềm tĩnh hỏi, đôi mắt dán chặt vào người đối diện.

Anh ta không đáp, chỉ nhoẻn miệng cười khó hiểu.

– Anh muốn gì ở chúng tôi? Thả cô ấy ra!

Anh ta chậm chạp đưa cho thuộc hạ cây súng đang cầm trên tay, tiến đến trước mặt Dragon Lee, chất giọng trầm đục vang lên đều đều:

– Tao muốn đấu tay đôi với mầy, muốn biết xem kẻ đứng đầu bang hội lớn nhất thành phố có tài cán gì, hay chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch được hưởng tiếng thơm từ ông già quá cố

Vừa dứt lời, gã ta đã mạnh mẽ ra đòn mà không hề cho người khác một sự chuẩn bị. Dragon Lee tránh được, cả hai lao vào nhau, một trận đấu không cân sức diễn ra. Tên này chắc chắn là sát thủ được đào tạo, thân thủ không hề kém cạnh Dragon Lee, thậm chí còn rất uyển chuyển nhanh nhạy.

Trong khi cả hai đang trong tình thế bất phân thắng bại, thì từ trong tay anh ta lại xuất hiện một con dao nhỏ, bất thình lình chém vào vai Dragon Lee một nhát khá sâu. Lợi dụng cơ hội có lợi, anh ta tiếp tục dùng hết sức lực đá Dragon Lee liên tiếp nhiều phát rất mạnh, khiến Dragon Lee ngã ra đất.

Ánh mắt anh ta hào hứng thấy rõ khi Dragon Lee đổ gục xuống sàn nhà, máu từ khóe miệng chầm chậm rỉ ra. Dragon Lee không còn nhìn thấy rõ những thứ trước mặt, vết thương ở vai cũng không ngừng tác động lên toàn bộ dây thần kinh trên người, truyền đến cảm giác đau buốt.

– Chơi bấy nhiêu thôi, đến lúc tao kết thúc đơn hàng này rồi.

Anh ta lên đạn khẩu súng, hướng thẳng về phía Dragon Lee và bóp cò.

“ĐOÀNG…GGG”

Rất nhanh. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Từ lúc Tiểu Vy lờ mờ tỉnh lại, cho đến lúc Tiểu Vy đứng dậy, chạy về phía trước, đỡ lấy viên đạn và ngã xuống trước mặt Dragon Lee. Tất cả chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

– Tiểu Vy!!!

Dragon Lee đỡ nó dựa vào lòng, khẩn trương lay mạnh bờ vai thon gầy:

– Em làm trò gì vậy? Mở mắt ra nhìn tôi, mau!

– May… may là anh không… sao…

Khóe môi Tiểu vy mấp máy, nhưng không thể nói được nhiều hơn, lập tức rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

“Đoàng… đoàng.. đoàng….”

King và Wind cùng một tốp cận vệ vào đến nơi, thứ âm thanh chát chúa từ những họng súng đen ngòm không ngừng vang lên, đám người kia chết sạch, chỉ có tên thanh niên cầm đầu là thoát thân trốn mất.

– Nhận được tin nhắn của cậu tớ liền tập hợp cận vệ đến đây, may mà vừa kịp lúc. – Wind cất khẩu súng đi.

– Mau đem xe đến, Tiểu Vy trúng đạn rồi.

Dragon Lee bế Tiểu Vy lên, khẩn trương nhanh bước đi, King và Wind cũng nối đuôi rời khỏi. Chiếc xe lăn bánh, nhắm thẳng hướng bệnh viện tư của tập đoàn Hắc Long, vụ việc này không thể ồn ào dính đến cảnh sát. Ôm chặt nó trong lòng, không màn đến vết thương trên bả vai đang không ngừng rỉ máu. Một thân âu phục nhăn nhúm, chiếc váy dạ hội của Tiểu Vy cũng toàn là máu khiến cho cảnh tượng trở nên thật tang tóc. Viên đạn ghim vào bả vai phía sau, môi của Tiểu Vy đang tái dần đi.

– Nhanh hơn nữa đi Wind.

Cảm giác tồi tệ bắt đầu lấn át tâm trí, y như cảm giác của mười mấy năm về trước, ngày mà hắn không còn ba mẹ, cảm giác sắp mất đi một thứ quan trọng kinh khủng đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Đưa Tiểu Vy vào phòng cấp cứu, Dragon Lee như thể bị nuốt mất miếng sức lực cuối cùng, ngồi phịch xuống hàng ghế chờ. Mái tóc undercut vốn đã được chải chuốt gọn gàng giờ trở nên hơi rối đi, gương mặt Dragon Lee thâm tím đầy thương tích, làn môi tái nhợt, đôi mắt hắn đầy sự lo lắng. Rất lâu rồi cảm giác này mới xuất hiện trở lại, cơn ác mộng hắn bao lần muốn trốn tránh. Trái tim như bị bóp nghẹn khi nhìn người con gái đó vì mình mà chịu đau đớn.

Wind tiến đến vỗ vai:

– Không sao đâu, mọi thứ sẽ ổn mà.

Cửa phòng cấp cứu bỗng bật mở, một y tá khẩn trương tiến đến chỗ bọn họ:

– Bệnh nhân mất máu quá nhiều, cần được tiếp máu. Trong các vị ai…

– Lấy máu của tôi.

Nữ y tá hơi sựng lại vì bị ngắt lời, tuy nhiên rất nhanh đã nhận ra người trước mặt là ai.

– Lý Tổng, cho hỏi nhóm máu của anh thuộc nhóm máu gì?

– O.

– Được rồi. Chúng ta tiến hành xét nghiệm máu và lấy máu ngay bây giờ. Vui lòng theo tôi!

King đưa tay ngăn lại:

– Dragon Lee cậu đang bị thương, không đủ sức khỏe để cho đi một lượng máu lớn như vậy đâu.

Mặc kệ King có ngăn cản, Dragon Lee chỉ nhìn cậu một cái thay cho một câu trấn an rồi lãnh đạm cùng y tá rời đi.

……………………………….

Ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua, Dragon Lee như kẻ thất thần, vết thương trên vai may sao đã được băng bó. Cát Chi mắt đỏ hoe, không ngừng đi qua đi lại trước cửa phòng cấp cứu, nơi King Và Wind cũng đang đứng đó.

– Hức…

Gương mặt nhăn nhúm cố gắng kìm nén tiếng nấc của cô trông phát tội, King không đành lòng nhìn cô phải chịu đựng như vậy, vội tiến đến kéo cô vào lòng.

Cát Chi không còn giữ được tự chủ, cô òa khóc trong lòng King, giờ đây việc ghét anh không còn quan trọng bằng nỗi lo sợ đang bủa vây tâm hồn cô nữa.

– Hức… em rất sợ… Hức em sợ cậu ấy sẽ có chuyện. Tiểu Vy… Hức… Tiểu Vy ơi!!! Em không… em không mất cậu ấy được đâu!!! Hức…

Cát Chi siết chặt mép áo sơ mi của King, gương mặt không giấu nổi vẻ xúc động. Cô như đứa trẻ, òa khóc trong lòng anh, tay chân cô run rẩy không ngừng. King im lặng, không nói lấy một lời nào, bàn tay dịu dàng vuốt trên mái tóc mềm như đang cố gắng trấn an, bảo cô đừng khóc nữa.

Cửa phòng bật mở, bác sĩ bước ra. Dragon Lee lập tức đứng dậy.

Vị bác sĩ hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của Dragon Lee, ông ấy cúi đầu thái độ kính cẩn:

– Chào Lý Tổng!

– Không cần chào hỏi. Cô ấy sao rồi? – Dragon Lee sốt ruột gằn giọng.

– Bạn của cậu đã qua cơn nguy hiểm.

Mọi người đồng loạt thở phào, hai mắt của Dragon Lee đỏ hoe, miệng nở nụ cười nhẹ nhõm. Mọi thứ xung quanh như đã bớt đi phần nào u ám, cuối cùng cơn ác mộng đó cũng buông tha cho hắn.

“Đồ ngốc! Em xém dọa chết tôi rồi.”

Dragon Lee siết chặt cánh tay đang chuyền dịch của Tiểu Vy, đôi mắt nó nhắm nghiền, tuy nhiên gương mặt có vẻ đã hồng hào trở lại. Cảm giác xót xa bủa vây, ước gì hắn là người nằm ở đó thì tốt rồi.

“Tôi xin lỗi em, Tiểu Vy. Là tôi vô dụng không bảo vệ được cho em.”

Hết chương 8.

59 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2