Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 5

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

  • Ngôn tình
  • hài hước
  • hắc đạo
  • hành động
  • HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Chân thành cám ơn với tất cả sự yêu thương!

 

bd31c9d792730458717fb4f927352669

bd31c9d792730458717fb4f927352669

Chương 5.

7:00 am Dinh thự Hắc Long

Buổi sáng tinh sương, tiết trời se se lạnh. Tiểu Vy đang cuộn mình trong chăn ấm thì có tiếng đập cửa truyền đến, kèm theo là giọng nói già nua:

– Thưa cô Tiểu Vy! Cậu chủ gọi cô xuống dùng bữa sáng.

Tiểu Vy lăn qua lăn lại, kéo chăn lên trùm kín đầu bực bội khó chịu:

– Kêu cái tên khùng đó ăn một mình điiiiii!!!!

– Cậu chủ nói nếu cô không dậy, cậu ấy sẽ lên tìm cô.

– Kệ mẹ hắnnnn.

Không gian trở về trạng thái yên lặng, Tiểu Vy nhanh chóng chìm vào giấc ngủ đang dang dở. Chưa đầy mười phút sau đó, cả cơ thể đang cuộn tròn trong chăn đột nhiên bị nhấc bổng lên, Tiểu Vy vô tư tựa mặt lên bờ vai rắn chắc của ai đó ngủ ngon lành.

Hai tiếng sau…

Đồng hồ điểm chín giờ sáng. Tia nắng mặt trời ấm áp chiếu xuyên qua mái nhà. Dragon Lee chuyển kênh tivi, gương mặt tuấn mĩ chăm chú dõi theo bản tin thời sự.

Quản gia Lâm lật đật chạy đi mở cửa, chiếc xe chở Wind và Cát Chi nhanh chóng chạy vào bên trong. Wind vừa đỗ xe xong thì King cũng đến nơi, cuối tuần nào hai người cũng đều ghé qua nhà hắn. Và cuối tuần lần này mới mẻ hơn hẳn với sự hiện diện của Cát Chi.

King xuống xe, nhìn cô cười rạng rỡ:

– Chào buổi sáng, người đẹp!

Cát Chi vừa gặp đã ghét, cô cũng cố rặn ra một nụ cười sặc mùi mỉa mai:

– Chào anh Tử Thiên! Hôm nay không thấy anh mang theo cô bồ nào nhỉ?

– Anh thường không làm việc vào cuối tuần đâu cô em. Nhưng bù lại hôm nay có em, nghe không tệ đó. – King gật gật đầu, gương mặt hứng thú, môi nhếch lên nụ cười có phần đáng ghét .

– Nếu tôi là lý do hôm nay anh Đỗ đến đây một mình thì thật là vinh dự chết mất!

Cát Chi nhếch môi, bỏ đi ra chỗ khác gọi điện thoại. King nhìn cô rồi phì cười, hóa ra em họ của người anh em đây khẩu khí cũng thật chẳng vừa gì. Anh bước đến quàng vai của Wind:

– Tớ hỏi cậu cái này.

– Chuyện gì? – Wind đút tay vào túi quần, cả hai bước cùng nhau.

– Em họ cậu, Lâm Cát Chi đã có bạn trai chưa? – ánh mắt của King dừng lại ở người con gái đang đứng trước mặt.

– Hình như là chưa.

– Được. – môi King nhếch lên đường cong tuyệt hảo, tràn đầy sự tự tin.

Quản gia lại chạy đi mở cửa, lát sau trở vào cùng với San San và Khả Di. Cát Chi vừa nhìn thấy hai người liền phấn khởi bước đến:

– Chờ hai cậu lâu quá.

San San đưa tay đẩy gọng kính cận, đôi mắt e dè ngó nghiêng xung quanh:

– Cậu mời bọn tớ đến như thế này anh Dragon Lee sẽ không khó chịu chứ? – thái độ San San sợ sệt, mắt không ngừng đảo mắt nhìn mấy tay cận vệ đang canh gác trong sân.

King và Wind vừa đúng lúc bước đến, King xua xua tay:

– Em đừng lo, không có chuyện gì đâu.

Khả Di bỏ tay vào túi áo, miệng nhai kẹo cao su, đưa đôi mắt bất cần quan sát xung quanh. Nơi gò má lại thêm một vết xước nhỏ còn rất mới, xem ra hôm qua lại vừa trải qua một trận ẩu đả kịch liệt với tụi nào đó.

Wind nhìn cô, mỉm cười dịu dàng:

– Hôm nay em cũng đến sao?

Khả Di hơi bực bội, cô cứ cho là anh đang mỉa mai mình, sẵn giọng:

– Anh không thích nhìn thấy tôi thì tôi về đây.

– Nè! Đừng mà! – San San và Cát Chi cùng nhau níu tay cô lại.

Khả Di thôi bỏ đi, tuy nhiên đôi mắt cứ lơ đãng nhìn sang hướng khác chứ không muốn nhìn Wind. San San huých vai cô:

– Không phải cậu có gì muốn nói với anh Wind sao?

Wind vừa nghe đến tên mình liền tỏ ra hứng thú, đôi mắt đặt lên Khả Di chờ đợi:

– Có chuyện muốn nói với anh sao?

Khả Di khẽ nhăn mặt, định nói nhưng cứ ngập ngừng không thốt ra lời. Gương mặt bướng bỉnh đó tự dưng trở nên căng thẳng, vẫn chưa chịu nhìn vào mắt anh.

Wind vẫn nhìn chằm chằm vào Khả Di với gương mặt hiếu kì. Không biết con bé định nói với mình điều gì. Thực sự rất tò mò muốn biết.

– Xi… xin lỗi anh!

Cả đám im lặng, nhường sân khấu cho nữ đầu gấu của chúng ta. Xem gương mặt ngượng ngùng, gượng gạo của Khả Di trông đáng yêu phết.

– E… em xin lỗi vì hôm đó đã vô lễ với anh.

– À… hôm nay chịu xưng em rồi cơ đấy! – Wind châm chọc.

Vầng trán cao của Khả Di khẽ nhăn lại, cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng không biết từ đâu có một bàn tay to lớn xoa nhẹ lên đầu:

– Anh không có giận đâu. Nhưng sau này nhớ đừng đi gây sự đánh nhau nữa biết chưa? – giọng Wind dịu dàng.

Khả Di hơi đơ ra, tim đập nhanh lên mấy nhịp. Cái xoa đầu cùng giọng nói đó quả thực… như giết người vậy a.

– Tốt rồi! Hôm nay đông vui như vậy chúng ta ra sau vườn nướng đồ ăn đi.

Giọng King cất lên, xua tan bầu không khí ngượng ngùng. Cả bọn cùng nhau đi vào bên trong nhà, Khả Di đi phía sau, đôi mắt hờ hững cứ ngắm nhìn bóng lưng của Wind đang đi phía trước mãi không dứt.

Vừa đặt chân lên thềm nơi cửa lớn, tiếng tivi ở phòng khách đã truyền tới. Năm người ngừng bước, há hốc mồm trước cảnh tượng hãi hùng dũng trước mặt.

Dragon Lee ngồi ở sô pha, một tay cầm điều khiển, mắt tự nhiên chăm chú theo dõi màn hình tivi. Vật thể trong lòng hắn vẫn nằm im bất động, tiếng thở truyền đến đều đều.

San San đưa tay lên che trước miệng, đôi mắt trợn to:

– Cái cục tròn tròn trong lòng anh Dragon Lee chỉ thò ra mỗi cái mặt chẳng phải rất giống…

– Giống Nguyệt Tiểu Vy bạn của tớ hay sao? – Cát Chi làm rớt luôn cả túi xách đang cầm trên tay.

King đá mắt sang Wind, môi nhếch lên, cất giọng châm chọc:

– Hóa ra tin đồn Dragon Lee không thích nữ giới chỉ là tin đồn nhảm. Xem xem dáng vẻ cậu ta ôm Tiểu Vy trong lòng tình cảm đến độ nào.

– Báo cho mấy cô cậu biết là cậu chủ đã giữ cho cô Tiểu Vy ngủ như vậy suốt hai tiếng đồng hồ rồi đó. Ghê hôn? – Lâm quản gia thì thào.

– Ồ lại còn như vậy!!!! – cả đám đồng thanh.

Tiểu Vy nghe được tiếng nói chuyện ồn ào, giật mình tỉnh giấc. Gương mặt ngái ngủ mơ mơ màng màng nhìn thấy đám bạn, vội nở một nụ cười hề hề ngu ngốc rồi lại lim dim ngủ tiếp.

Nhưng chưa đầy ba giây sau đã mở trừng mắt.

Nhìn đám bạn.

Nhìn lên phía trên. Thấy Dragon Lee.

Nhìn xuống phía dưới. Thấy mình đang nằm trong lòng Dragon Lee.

Vội vàng ngồi bật dậy. Mười hai mắt nhìn nhau trào máu họng.

– AAAAA…. Mình nhớ đêm qua mình ngủ trong phòng mà. Yaaaa…. Tên âm binh chết tiệt này!

Tiểu Vy như lên cơn điên, liên tục quơ tay múa chân loạn xạ dù vẫn còn đang ngồi trong lòng của Dragon Lee. Hắn nhẹ nhàng bắt hai tay của nó lại, cất giọng bình thản, mắt vẫn dán vào tivi:

– Em đừng có mà làm loạn nữa. Bộ dạng vừa ngủ dậy của em nhìn chưa đủ buồn cười hay sao?

– YAAA! Tên chó chết này! Anh còn biết nói bộ dạng vừa ngủ dậy của tôi buồn cười sao? VẬY AI MƯỢN ANH BƯNG TÔI XUỐNG ĐÂY LÀM GÌ???

Năm người bọn Cát Chi được một trận cười bò. Tiểu Vy nghe thấy họ cười, đã điên nay còn điên hơn, đấm thùm thụp vào ngực của Dragon Lee:

– Anh nhìn đi, họ đang cười vô mặt tôi đó! Vừa lòng chưa? Anh thích đem tôi ra làm trò cười kiểu này lắm!!!! Aaaaa… tức quá!!!

“HAHAHA…”

– Em càng làm càng giống điên đó. Có nghe tụi nó cười to hơn không?

– Anh đi chết đi!!! – Tiểu Vy dùng hết sức tung một cú đấm.

“Bốp… ppp”

– CẬU CHỦ!!! – Lâm quản gia hét to.

Cả đám đang cười lăn lê bò càng trên đất liền ngưng bặt. Một chiếc răng bay vèo qua đầu cả bọn, đáp đất một cách ngoạn mục. Dragon Lee đưa tay bịt lấy miệng, máu cứ thế từng giọt rơi xuống, đôi mắt ánh lên hai chữ “cạn lời”.

Tiểu Vy coi như trút được cơn giận, nhảy phóc xuống đất trừng mắt nhìn Dragon Lee cảnh cáo rồi bỏ đi thẳng lên lầu. King và Wind nhìn theo, hai anh như thể không tin những gì vừa diễn ra trước mắt mình.

– Trời ơi con đó nó gan quá! Dám đánh Dragon Lee. – King lẩm bẩm.

– Kể từ hôm nay Tiểu Vy sẽ là thần tượng của giới hắc đạo. – Wind vỗ tay, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

………………………………

Cả bọn kéo nhau ra vườn, nô nức nướng thức ăn cùng nhau. Nào là cánh gà, xúc xích, hải sản. Bên cạnh là chén mật ong vàng ươm cùng thứ nước sốt chua ngọt cay xè nhưng hấp dẫn. Nó gọi Hàn Quân đến tham gia cùng cho đông vui. Cả hai vừa nướng thức ăn vừa cùng nhau nói cười vui vẻ, thỉnh thoảng còn đút cho Hàn Quân ăn.

Dragon Lee tách biệt với họ, ngồi tựa lưng vào gốc cây lớn nhâm nhi lon bia mát lạnh, đôi mắt ung dung dõi theo con nhỏ lì lợm và thằng nhóc đẹp trai kia. Xem hai đứa tụi nó thân mật chưa kìa. Đối với thằng nhóc đó thì dịu dàng như vậy, hắn chưa làm gì liền đánh hắn gãy cả răng. Con nhỏ đó là đồ phân biệt đối xử.

Wind hơ qua hơ lại hai cái cánh gà đã vàng ươm trên bếp, anh tiến đến chỗ Khả Di đang uống nước ngọt đưa cho cô một cái.

– Cho em nè, em ăn đi!

Khả Di thoáng bối rồi, chậm rãi cầm lấy rồi mỉm cười:

– Cám ơn anh!

– Em cười như thế này xinh hơn nè! À mà khoan đã…

Nói đoạn, Wind đặt hết những thứ đang cầm xuống bàn, đưa tay vào túi quần tìm kiếm gì đó. Một lát sau trên tay liền xuất hiện một miếng băng keo.

– Ngoài này đang khói bụi, phải cẩn thận nếu không vết thương sẽ dễ để lại sẹo.

Anh vừa nói vừa dán miếng băng keo đó lên má của Khả Di, động tác rất dịu dàng tỉ mỉ. Trái tim thiếu nữ lại vì lẽ đó mà lại lỡ mất một nhịp. Khả Di nhìn anh, đôi mắt ánh lên ý cười nhưng không thể hiện rõ ràng.

– Xong rồi! Chúng ta ra ngoài kia cùng ăn.

– Dạ được. – Khả Di gật đầu.

Cát Chi đang chăm chỉ nướng xúc xích, miệng ngân nga vài câu hát bâng quơ. Từ đâu xuất hiện trước mặt cô một đĩa thịt nướng thơm phức, nóng hổi. 

King mỉm cười:

– Anh nướng cho Cát Chi nè!

– Cám ơn anh, tôi sợ bị trúng thực.

Cát Chi vừa nhìn thấy anh, thái độ liền trở nên khó chịu. Cô lơ anh, sau đó không đáp không rằng, lại tập trung nướng xúc xích.

King kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh. Anh chống cằm nhìn cô, chốc chốc lại mỉm cười. Cát Chi lấy làm khó chịu, lông mày nhăn lại, thầm chửi rủa trong bụng cái con người này thật là không biết xấu hổ.

– Sao em có vẻ ghét anh vậy?

*Im lặng*

– Hay là do anh đi với nhiều cô gái nên em có ác cảm với anh?

*Im lặng*

– Đừng có nói em thích anh nha. – King cười châm chọc.

– NÈ!!! Anh đừng có cuồng dâm rồi sinh hoang tưởng nha! Đàn ông trên đời này có chết hết thì tôi cũng không thích một tên lăng nhăng như anh đâu. Anh nghĩ suốt ngày ôm điện thoại nhắn tin, gọi điện cho cô này cô khác là hay lắm hả? Nhìn không một chút đứng đắn, lại còn mang đến cảm giác nguy hiểm. – Cát Chi xổ một tràng.

King gật gật đầu, cười hài lòng:

– Hóa ra em quan tâm anh đến như vậy, biết rõ anh nhắn tin gọi điện luôn cơ đấy.

– Anh…

Bị độ nhây lầy của King làm cho cứng họng, Cát Chi không nói thêm được gì liền bực dọc bỏ đi. Sau khi cô đi, King vẫn còn vừa nhìn theo vừa mỉm cười. Đầu óc nguy hiểm của nam thanh niên không biết đã nghĩ ra trò gì.

“Mình chia tay đi”

Send cho con gái toàn danh bạ.

Kết thúc ngày hôm đó, Tiểu Vy tiễn mọi người ra về rồi quay trở vào nhà. Dragon Lee đang ngồi cùng King và Wind ở phòng khách, nó tình cờ đi ngang, lườm chủ nợ của mình một cái muốn rách bản mặt rồi bước về phía cầu thang.

– Em đứng lại đây tôi có việc cần nói.

Tiểu Vy ngừng bước, quay trở lại đứng trước mặt Dragon Lee. Bản mặt không sợ trời không sợ đất hất lên:

– Anh muốn nói gì?

Dragon nhìn sang ông quản gia, ông ta tự hiểu, bước lên trên vài bước, móc trong túi ra một cuốn sổ tay.

– Số nợ ban đầu: năm triệu. Cánh cổng sắt mới: năm mươi ngàn, khóa điện tử mới: năm mươi ngàn, tiền thuốc cho cận vệ: hai ngàn, răng sứ mới trồng: năm ngàn, thuốc kháng viêm và thuốc cầm máu giảm đau loại tốt: một ngàn. Tổng cộng số nợ hiện tại là: năm triệu một trăm lẻ tám ngàn đô la.

Tiểu Vy chết trân tại chỗ, mắt đứng tròng. Ôi nghe qua như sét đánh ngang tai…

King đứng dậy tiến đến chỗ Tiểu Vy đang đứng, đảo tới đảo lui một vòng, sau đó gác tay lên vai nó:

– Cái tên này đúng là đáng ghét thật em nhở?

– Còn phải nói. – Tiểu Vy mắt không rời kẻ địch, tay siết lại thành đấm, giọng nói tràn đầy sự phẫn nộ.

– Nhất định phải trút giận, thù này không trả không thể ngẩng cao đầu làm người. – gương mặt King kiên quyết.

King đưa cho nó cái laptop trên bàn:

– Dragon Lee dùng nó làm việc hàng ngày.

Tiểu Vy không cần suy nghĩ nhiều, ném cái laptop bay cái vèo.

“RẦM… xoảngggg”

Cái laptop của Dragon Lee gãy làm đôi, tuy nhiên gương mặt của khổ chủ vẫn không hề biến sắc. Tiểu Vy vẫn chưa nguôi cơn giận, mắt không hề rơi khỏi kẻ địch đang ngồi nhàn nhã nơi sô pha đối diện. King tiếp tục đưa cho Tiểu Vy cái điện thoại trên bàn:

– Còn đây là mẫu mới nhất Dragon Lee vừa mới mua hôm qua, nghe đồn rất thích.

“Xoảnggg”

Và cứ thế, sự việc tiếp tục diễn ra:

– Đồng hồ này Dragon Lee đích thân nhờ anh chọn để tặng đối tác, nếu không có thì hắn ta sẽ bị bẽ mặt.

“Xoảnggg”

– Cái bình cổ này Dragon Lee quý lắm, chỉ cất ở trong tủ kính thôi, chưa cho anh sờ lần nào.

“RẦMM”

King đưa gì, Tiểu Vy quăng cái đó, vừa quăng vừa trừng mắt nhìn tên Dragon Lee chết tiệt đang bình thản ngồi trước mặt. Hắn đá mắt ra hiệu, quản gia hiểu ý cúi đầu:

– Dạ thưa cậu chủ, số nợ đã lên đến năm triệu năm trăm lẻ tám ngàn đô la.

– CÁI GÌ??? – Tiểu Vy bàng hoàng hét lớn.

Ôi nghe qua như sét đánh ngang tai aa.

Tiểu Vy giận đến tím cả mặt, tay run lẩy bẩy cố gắng chỉ thẳng vào mặt hắn:

– Dragon Lee… anh… anh…đúng là một tên làm tiền chính hiệu!!! Hôm nay tôi liều mạng với anh. – Tiểu Vy xắn tay áo, chuẩn bị làm gì thì chắc ai trong chúng ta cũng đã rõ.

– Wind! – Dragon Lee bình thản ra lệnh.

Wind gật đầu, nhẹ nhàng giữ lấy hai tay Tiểu Vy trong khi đôi mắt nó vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì sắp xảy ra. Dragon Lee tiếp tục hất hàm:

– Làm việc đi.

Lời hắn vừa dứt, King liền tiến đến trước mặt, mặc cho nó có la hét banh họng:

– Yaa… anh King… anh làm gì vậy? ƯM… DỪNG LẠI!!! aaa dừng lại mau!!!!

– Quản gia! – hắn gọi.

Lâm quản gia bước đến cúi đầu, ra sức ghi chép:

– Kẹo ngậm thảo mộc Nhật Bản: năm ngàn, kem dưỡng trắng da cao cấp Hàn Quốc: năm ngàn, gel dưỡng tóc chắc khỏe Thụy Sĩ: năm ngàn, Vitamin bổ dưỡng: một ngàn một viên, viên uống trắng da: năm ngàn, son môi mẫu số lượng chỉ có một: năm ngàn,….

Sau một hồi quằn quại, la hét, tra tấn thì cuối cùng Wind và King cũng buông tha cho Tiểu Vy. Đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, dép chiếc còn chiếc mất, tất chiếc mang chiếc không. Tiểu Vy ngồi đờ đẫn thẫn thờ, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không xa xăm vô định.

Lâm quản gia gạch thêm vài nét, cúi đầu báo cáo với hắn:

– Thưa cậu chủ, số nợ hiện tại là: năm triệu tám trăm lẻ tám ngàn đô.

“Phịch”

Tiểu Vy nằm ra đất bất động, chết lâm sàng, trong đầu bay vèo vèo con số năm triệu tám trăm lẻ tám ngàn. Năm triệu tám trăm lẻ tám ngàn. Năm triệu tám trăm lẻ tám ngàn.

Trả tới đời nào mới hết?

Dragon Lee đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài cùng King và Wind. Trước khi đi còn không quên dặn dò:

– Trông chừng con nhóc này, xem nó còn làm hư hại gì thì ghi hết vào sổ nợ cho tôi.

– Vâng thưa cậu chủ!

Tiểu Vy nghiến răng kèn kẹt nhìn theo, tay siết lại thành đấm, tên Dragon Lee chó chết đúng là Cẩu Chủ Nợ mà.

Hết chương 5.

68 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2