Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 2

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

  • Ngôn tình
  • hài hước
  • hắc đạo
  • hành động
  • HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL98 thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Xin cám ơn với tất cả sự yêu thương!

bd31c9d792730458717fb4f927352669

bd31c9d792730458717fb4f927352669

Chương 2.

Một buổi sáng đẹp trời báo hiệu cho một khởi đầu tốt đẹp. Tiểu Vy thắt xong dây giày, đứng lên cầm lấy balo rồi thong thả xuống nhà. Wind dậy từ rất sớm, đang ngồi ở bàn ăn với bữa sáng đã được dọn sẵn. Cát Chi cũng xuống nhà ngay sau khi Tiểu Vy vừa ngồi vào bàn.

– Anh Wind, sáng nay anh có việc ra ngoài sao? – Cát Chi hỏi.

Wind cất điện thoại sang một bên, nâng ly sữa lên hớp một ngụm:

– Anh đến trường chung với hai em.

– Tụi em tự đi được mà, anh không cần phải đưa đón phiền phức vậy đâu. – Cát Chi bắt đầu dùng bữa.

– Anh đi học chung với hai đứa mà.

– Dạ? – cả hai đồng thanh bằng gương mặt sửng sốt.

– Có gì mà bất ngờ. Ăn nhanh không muộn học bây giờ.

Wind cười xuề xòa, hai đứa thấy cũng lạ, nhưng mà thôi cũng kệ.

“Rìiiii…rì…”

Điện thoại của Wind lại rung lên, anh nhìn thấy số máy liền cầm lấy áo khoác, khẩn trương đứng dậy:

– Anh phải đi bây giờ, lát nữa tài xế sẽ đưa hai đứa đến trường. Tạm biệt hai đứa nha!

– Anh đi cẩn thận.

Wind gấp gáp chạy đi, không rõ có việc gì. Tiểu Vy và Cát Chi không mấy quan tâm, lại quay sang dùng tiếp bữa sáng.

……………………………….

*Khách sạn Bladra, phòng V.I.P:

“Rầm…rầm…rầm”

Tiếng đập cửa vang lên liên hồi, ồn ào cả một khu. Mãi một lúc lâu sau đó mới có một cô gái ra mở cửa với gương mặt ngái ngủ:

– Tìm ai vậyyy…?

Cô ta chỉ quấn mỗi chiếc khăn trên người, gương mặt xinh đẹp, thân hình bốc lửa. Tuy nhiên hai người đàn ông này không mấy quan tâm đến điều đó, thứ họ quan tâm là kẻ đang ngủ trên giường. Trên chiếc giường rộng lớn kia là một thanh niên bán khỏa thân, đang ngủ say như chết. Hai người họ mặc kệ cô gái kia, dứt khoát xông vào trong đánh thức kẻ đang ngủ dậy.

– King, dậy đi!

*Đỗ Tử Thiên (King):  22 tuổi, cao 1m83. Tóc vàng bạch kim, khuyên tai lấp lánh. Môi hồng, da trắng. Thân hình cao lớn vạm vỡ. Nói chung là siêu cấp đẹp trai. Thân thế: là bạn thân từ nhỏ của Dragon Lee. Ngoài ra còn là chuyên gia vũ khí, thiên tài bắn tỉa của Hắc Long Bang.

Wind ném mạnh cái gối vào đầu làm Tử Thiên tỉnh giấc. Cậu nheo mắt liền hồi, mãi một lúc sau mới ngồi dậy. Tử Thiên uể oải ngáp ngắn ngáp dài, dụi dụi mắt:

– Sao hai cậu đến đây?

– Hôm nay đi học đó ông nội. Hôm qua Dragon Lee đã nói trước rồi mà.

– Cậu có mười phút. Tôi xuống xe chờ. – Dragon Lee lãnh đạm quay lưng ra khỏi phòng.

King nhận thấy thái độ của Dragon Lee liền phi vào nhà vệ sinh với vận tốc ánh sáng. Quên mất! Đêm qua máu lửa quá nên sáng nay ngủ quên, hy vọng là không chọc giận Bang Chủ nhà mình. Trước khi rời đi, cậu không quên gửi tặng cho người tình bé nhỏ một nụ hôn và tờ chi phiếu để mua sắm.

……………………………………….

Tại Bladra School:

Hôm nay là ngày khai trường nên học sinh bu đông bu đỏ. Trước cổng trường là một hàng dài xe hơi để đưa rước các cô cậu con nhà giàu. Không khí ồn ào náo nhiệt, tiếng nói cười vang lên không ngớt. Bladra School là ngôi trường nổi tiếng và hiện đại nhất thành phố K với một trăm phần trăm vốn là của tập đoàn Hắc Long. Hệ thống trường được tổ chức tổng hợp từ cấp hai đến đại học. Học sinh nơi đây xuất thân danh giá, nếu không phải là công tử nhà vương giả thì cũng là tiểu thư của tập đoàn bảo kê.

Tiểu Vy và Cát Chi lang thang giữa đám đông, tay cầm tấm bảng đồ khuôn viên trường:

– Khoa Luật của tớ ở bên khu A, hướng này! Còn khoa Công nghệ thông tin của cậu khu B, hướng kia!

– Ok vậy sau giờ học chúng ta cùng về nha. – Cát Chi nói xong liền chạy đi.

Lúc này, ngoài cổng trường, một chiếc siêu xe thể thao màu đen dừng lại, điều đó lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả các học sinh. Một trong số đó cất giọng, mặt chuyển dần sang màu xanh:

– Lamborghini Veneno? Là… là xe của Dragon Lee mà.

Lời của nam sinh đó vừa dứt, King và Wind bước xuống từ vị trí lái và vị trí bên cạnh. Cả hai đều mặc sơ mi trắng, đi giày thể thao. Dragon Lee xuống xe sau cùng, một thân sơ mi đen cùng kính mát làm thu hút của không biết bao nhiêu con người. Hắn đi đến đâu, đám đông lui xa ra đến đó. Kể cả việc đứng gần hắn cũng khiến họ cảm thấy vô cùng sợ hãi và hồi hộp. Đơn giản thôi, vì Dragon Lee là kẻ đứng đầu băng đảng lớn nhất thành phố, là người thừa kế tập đoàn Hắc Long, đồng thời là chủ nhân của ngôi trường này.

– Tại… tại sao họ lại đến đây?

– Đừng nói… đến đây để học?

– Nhiều chuyện quá! Dragon Lee anh ấy nghe thấy bây giờ.

– Đi thôi. Đừng bàn tán nữa!

Đám đông xì xầm xong tự động giải tán, đơn giản bởi vì họ không muốn mang họa sát thân. Tất cả nam sinh quyết định an phận, chỉ cần làm tốt công việc của bản thân là được rồi. Tuy nhiên đám nữ sinh bắt đầu mơ mộng, họ tơ tưởng đến những gương mặt đẹp như tranh vẽ, những thân hình cao lớn quyến rũ, có một số ít còn quyết định bày mưu tính kế nhằm chiếm lấy trái tim của những chàng trai quyền lực này.

Quay lại với ba người họ, Dragon Lee không nói không rằng nhắm thẳng hướng khu A mà bước. King cất tiếng hỏi:

– Tụi mình sẽ học gì? Ở đâu?

– Khoa Luật.

………………………………………………

Khoa Luật, khóa 40:

Hội trường rộng lớn nhưng số sinh viên không tới ba mươi người. Do Dragon Lee thuộc đường ở đây nên ba người bọn hắn đến trước Tiểu Vy. Dragon vừa bước vào, tất cả mọi người đang ồn ào nói chuyện tự dưng im phăng phắc. Hắn không nói không rằng, tùy ý ngồi vào một chỗ trống. King và Wind cùng nhau ngồi vào vị trí phía trên của hắn. Cả hai vừa ngồi xuống, nữ sinh trong lớp liền tức tốc đổi chỗ, họ ngồi đặc kín xung quanh hai anh. Đi học hay đi “hút gái” đây mấy ba?

Lúc này Tiểu Vy mới tìm đến nơi, đôi mắt to tròn ngó nghiêng xung quanh nhanh tìm chỗ ngồi để giảng viên bắt đầu tiết học. Wind nhìn thấy nó, vội giơ tay ra hiệu. Tuy nhiên chỗ của anh chật kín gái rồi còn đâu. Nó không nói gì, chỉ cười rồi chỉ tay xuống phía dưới, ý bảo sẽ ngồi chỗ khác. Wind gật gật đầu, đôi mắt lo lắng dõi theo.

Về phần Tiểu Vy tiếp tục thẳng bước, tiến về chỗ của Dragon Lee đang ngồi. Nhờ bộ mặt “cô hồn” của Bang Chủ mà chẳng một bạn học sinh nào dám ngồi vào dãy ghế đó. Dragon Lee nhìn Tiểu Vy, Tiểu Vy nhìn Dragon Lee, Dragon Lee và Tiểu Vy hai người nhìn nhau. Hắn chắc như đinh đóng cột cô ấy sẽ ngồi cùng với mình, vậy nên theo phản xạ, khi Tiểu Vy vừa bước đến chỗ của hắn, hắn liền nhích người vào trong nhường chỗ. Ai ngờ… nó đi luôn. Cảnh tượng đó đã được cả lớp chứng kiến, mọi người đều ngạc nhiên khi đại ca xã hội đen hôm nay lại có hành động thật kì lạ. Chính hắn cũng muốn biết một Bang Chủ ngời ngời khí thế, ngầu lòi như mình vừa làm cái quần gì vậy? Chời má, sao tự nhiên thấy mặt ê quá! Có cái lỗ nào để anh chui xuống cho đỡ nhục coi tụi bây -_-“

Tiểu Vy dừng lại ở vị trí phía sau lưng hắn, nơi có một bạn nam dễ thương mang kính đang ngây người ra nhìn nó.

– Bạn ơi, bên trong còn một chỗ trống, có phiền không nếu…

Hàn Quân không chờ nó nói hết câu liền nhích người vào bên trong:

– Vì cậu xinh nên mình muốn được cậu phiền. Ngồi đi! – vừa nói vừa cười rất tươi.

Dragon Lee nghe thấy hết tất cả, dù gương mặt vẫn bình thản như mặt hồ nhưng nội tâm đang dằn xé, gào thét dữ dội.

“Aish cái thằng tài lanh thấy mắc ghét”

Tiểu Vy cười cười nói nói với Hàn Quân, tuy nhiên trong lòng lại thở phào vô cùng nhẹ nhõm.

“Là người mình đã đập vỡ kính xe hôm trước. May là hắn ta không nhận ra mình. Mà hắn ta cũng học ở đây sao? Trùng hợp thật!”

……………………………………………..

Hai tiếng đồng hồ dài lê thê trôi qua, trong khi King với Wind dựa vào nhau ngủ xém té ghế mấy lần thì Dragon Lee vẫn thần thái vững chắc như tượng, ngồi im suốt hai tiếng mà chẳng ngáp lấy một cái nào. Bài giảng của giáo viên cuối cùng cũng kết thúc.

Tiểu Vy thu dọn tập sách, Hàn Quân kéo khóa balo vui vẻ cất giọng:

– Mình tên Hàn Quân. Còn cậu?

*Hàn Quân: 18 tuổi, cao 1m80. Tóc nâu Hàn Quốc, da trắng, môi hồng, mang mắt kính. Cằm đẹp, yết hầu đẹp, cổ đẹp, tay đẹp, chân đẹp (hic). Soái ca của nữ sinh trong trường. Thân thế: là con trai thứ không được thừa nhận của Bang Bạch Hổ – Bang hội đối đầu với Hắc Long. Mẹ của Hàn Quân chỉ là người tình, cậu cũng không muốn dính dáng đến người đàn ông tệ bạc đó nên từ nhỏ đã sống bên ngoài.

– Mình là Nguyệt Tiểu Vy. – nó cũng tươi cười đáp lời.

– Nguyệt Tiểu Vy? Học sinh xuất sắc giành được học bổng?

– Ơ… sao cậu biết? – nó ngạc nhiên.

Hàn Quân mỉm cười, mang balo lên vai:

– Khi rảnh mình sẽ nói cho cậu nghe. Giờ mình đi trước nhé!

– Được rồi, tạm biệt cậu.

Hàn Quân vừa ra đến cửa đã được mấy nữ sinh kè kè săn đón, Tiểu Vy nhìn thấy cảnh đó chỉ biết mỉm cười lắc đầu. Dragon Lee cùng hai người bạn rời đi, cả ba người làm đám sinh viên nữ trong trường cứ hú hét nhảy cẫng lên như tinh tinh tới thời kỳ động dục trong sở thú. Tiểu Vy gặp lại Cát Chi trên sân trường, hai đứa định bụng đi kiếm gì để ăn, lát sau quay lại còn tiếp tục học. Đi được thêm vài bước, một cô bạn hớt ha hớt hải chạy từ hướng ngược lại đã dâm sầm vào người Tiểu Vy, đến mức cô ấy ngã ra đất. Tiểu Vy khẩn trương nhanh chóng đỡ cô bạn kia dậy.

– San San? Bạn là lớp trưởng San San phải không?

*Hà San San: 18 tuổi, cao 1m60. Ngoại hình xinh xắn, khuôn miệng lúc nào cũng rạng rỡ tươi cười, mang kính cận, tóc tết hai bên. Thân thế: Là con gái thứ trong một gia tộc thượng lưu. Lớp trưởng gương mẫu, học tốt tất cả các môn. Tính cách: hiền lành, dễ gần, hay bị bắt nạt.

Cô gái đó không nói được gì nhiều, đưa tay đẩy gọng kính cận gật gật đầu, gương mặt trầy xước thậm tệ. Nước mắt còn giàn giụa trên đôi gò má ửng hồng.

Tiểu Vy đưa tay phủi hết đất cát trên người cô, dịu dàng hỏi:

– Cậu bị làm sao vậy?

– Cậu đi giúp tớ được không? Khả Di sắp bị tụi người kia đánh chết rồi! – Hai mắt San San ánh lên sự lo sợ, tay cô bấu chặt lấy tay nó.

Tiểu Vy và Cát Chi nhìn nhau khó hiểu, sau đó quay sang nhìn cô:

– Khả Di? Khả Di là ai? Tại sao lại bị đánh?

– Mình sẽ giải thích sau, cậu đi ngăn cản họ với mình đi, kẻo không kịp. Hic…

San San chỉ nói bấy nhiều liền nắm tay Tiểu Vy lôi đi, nó quay sang nhìn Cát Chi, cả bọn cùng rời khỏi.

Phía sau trường, một đám nữ sinh hơn chục người đang đánh hội đồng một cô bạn. Tiếng la hét, chửi rủa và vô vàn thứ âm thanh ẩu đả vang lên không ngừng. San San và hai đứa tụi nó vừa đến nơi, chứng kiến hết thảy cảnh tượng bạo lực kinh khủng đó. Tiểu Vy không nói không rằng, xông thẳng vào đám đông lôi hết đám con gái ra, vừa kéo tay họ vừa hét:

– Dừng tay!

Bọn họ có vẻ không quan tâm đến lời Tiểu Vy nói, bất đắc dĩ, nó mới phải khóa tay một đứa trong số những đứa đang đánh hội đồng cô bạn kia khiến con nhỏ đó phải la lên oai oái:

– Aaa… đau quá!

– Tao kêu tụi mầy dừng lại, nghe không hả? – Tiểu Vy gằn giọng, mạnh tay xô con nhỏ kia ra đất.

Đám đông bắt đầu chú ý đến Tiểu Vy, từ từ tản ra. Lúc này, người bị đánh mới được lộ diện. Cô bạn cột tóc đuôi ngựa có gương mặt lai xinh xắn đang ngồi trên đất, gương mặt trầy trụa thâm tím thảm hại, khóe miệng còn rỉ máu. Đôi mắt cô ấy hơi mơ màng. San San lập tức chạy đến bên cạnh, lay lay người kia:

– Khả Di! Cậu không sao chứ?

*Trương Khả Di: 19 tuổi, cao 1m64, tóc lúc nào cũng cột cao đuôi ngựa, gương mặt xinh hút hồn với vẻ đẹp lai. Thân thế: tiểu thư độc nhất của tập đoàn bất động sản Trương thị. Là học sinh cá biệt bị lưu ban. Tính cách: hiếu động, đánh nhau như cơm bữa, nghịch ngợm, rất có nghĩa khí, thấy việc bất bình luôn ra tay tương trợ.

– Nó còn chưa có chết được đâu.

Người vừa lên tiếng không ai khác chính là đứa cầm đầu phe kia – Mai Yến Nhi. Kẻ này được mệnh danh là Nữ hoàng sân si trong trường, tiểu thư của một tập đoàn khá to, thích kết bè kết phái, lập chuyện đánh nhau, ai ai cũng sợ.

San San một tay đỡ Khả Di, tay còn lại chỉ thẳng vào mặt Yến Nhi:

– Yến Nhi! Cậu đừng giở thói bắt nạt ở đây nữa, nếu không mình sẽ đem chuyện này báo lên hội đồng nhà trường.

Yến Nhi khoanh tay, thái độ cao ngạo, mặt cô ta cũng còn lưu lại vết tích của vài vết thương đã cũ.

– Ha… Lớn tiếng nhỉ? Xem ra ban nãy mấy cái tát của tao dành cho mầy có hơi nhẹ đúng không con lớp trưởng thích lo chuyện bao đồng?

Cát Chi ngồi bên cạnh San San, gương mặt đanh lại:

– Ăn nói kiểu gì vậy?

– Sao? Tụi mầy nghĩ bốn đứa tụi mầy sẽ làm nên được trò trống gì ở đây?

“Bốp”

Một cái tát của Tiểu Vy làm Mai Yến Nhi nổ đom đóm mắt, Tiểu Vy nhếch môi cười ẩn ý:

– Muốn làm nên trò trống gì thì một mình tao đây là đủ rồi.

Yến Nhi ngỡ ngàng, đưa tay ôm lấy mặt. Cô ta lùi lại, hét lớn:

– TỤI BÂY XÔNG LÊN CHO NÓ MỘT BÀI HỌC!!!

Ấy vậy nhưng chưa đầy năm phút sau, mười con nhỏ mặt mày thâm tím, áo quần te tua đã nằm lăn lê bò càn dưới đất. Gương mặt Tiểu Vy hầm hầm, định tẩn cho con nhỏ Yến Nhi hách dịch đó một trận thì:

– Tiểu Vy!

Giọng của anh Wind. Đám người của Yến Nhi vừa thấy phe của Dragon Lee xuất hiện liền co chân chạy mất dép. Hắn chứng kiến hết thảy sự việc, bình thản nói với Wind:

– Cậu và King đưa cô bé bị thương kia đến phòng y tế, tớ có chuyện muốn nói riêng với cô bạn này.

– Được.

Wind gật đầu, vội tiến đến bế Khả Di lên tay rồi cùng King, San San và Cát Chi rời đi. Lúc bấy giờ, không gian vắng lặng chỉ còn lại Tiểu Vy và Dragon Lee. Một bên trầm lặng nhưng nguy hiểm, một bên sốt ruột lo sợ muốn tè ra quần. Nó tự hỏi không biết anh ta muốn gì? Có phải là đã nhận ra rồi không? Nếu vậy thì cuộc đời nó coi như chấm hết. Thôi thì… giả ngu là thượng sách.

– Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây.

– Khoan đi đã.

Tiểu Vy nuốt nước bọt, gương mặt nhăn nhúm thảm hại. Phen này chết chắc rồi!

– Cảnh sát đã điều tra được ngày hôm đó ở sân bay có một cô gái trẻ đã dùng chân phải thực hiện cú đá cao của Karate làm vỡ kính xe của tôi, đoạn băng ghi hình của camera cho thấy hình như người đó rất giống cô.

Dragon Lee nhây nhớt, đặt màn hình điện thoại ngang mặt của nó so sánh. Rõ ràng thừa biết là nó nhưng vẫn cố tình trêu đùa chọc tức. Tiểu Vy từ lo sợ, chuyển sang hồi hộp, đến bực mình, và bây giờ là cáu gắt.

– Anh muốn tôi đền bao nhiêu?

– Năm triệu.

Năm triệu? Không nhiều lắm. Chỉ cần hỏi mượn anh Wind, đi làm thêm một thời gian sẽ có thể trả lại. Tiểu Vy không ngần ngại gật đầu cái rụp:

– Được. Ngày mai tôi đưa cho anh.

– Năm triệu đô.

– CÁI GÌ???

Hai con ngươi đen lay láy của cô bạn nhỏ như thể muốn lọt ra ngoài. Năm triệu… đô? Năm triệu đô?

– Gần đây có cái ngân hàng nào không? – nó bình tĩnh hỏi.

– Tôi nhớ không lầm hình như là có.

– THẾ SAO ANH KHÔNG ĐẾN ĐÓ ĂN CƯỚP ĐI?

Dragon Lee phì cười trước gương mặt dù cáu gắt nhưng dễ thương vô đối đó. Năm triệu đô hắn không cần, cái hắn cần chính là muốn thu hút sự chú ý của người con gái này.

– Tôi thích kiếm tiền chân chính, không muốn phạm pháp.

– Cũng đâu cần phải cướp một đứa nghèo như tôi chứ.

– Cô không đền thì tôi kiện.

– Anh… Tôi thách anh kiện đó!

Dragon Lee nhoẻn miệng cười, móc điện thoại trong túi áo ra bấm số rồi đưa lên tai:

– Alo Michale, giúp tôi lập đơn kiện. Tôi là Lý Khánh Long, kiện cô Nguyệt Tiểu Vy đã làm hỏng xe của tôi, giá thị trường tương đương năm triệu đô…

– Anh… Aishhh. Tắt máy đi chúng ta thương lượng. – Tiểu Vy mặt mày hầm hầm quát.

Dragon Lee cúp máy, cất điện thoại vào túi, tiếp tục câu chuyện:

– Hôm đó có rất nhiều người làm chứng, vả lại tôi lại còn giữ đoạn phim ở sân bay. Người như cô chẳng lẽ dám làm lại không dám nhận?

Tiểu Vy tức giận, ưỡn ngực nói to:

– Tôi không nhận khi nào? Chỉ là… tôi không có nhiều tiền đến vậy.

Dragon Lee đã nghe được thứ muốn nghe, tay đút túi quần, thái độ hài lòng nhưng tuyệt đối không thể hiện ra bên ngoài.

– Vậy thì đến làm việc cho tôi để trừ nợ.

– Làm việc cho anh? Nhưng làm việc gì?

– Trợ lý của tôi.

– Cụ thể hơn là phải làm gì?

– Túc trực bên cạnh tôi, tôi yêu cầu làm gì thì làm đó.

– Khác gì ở đợ đâu ba?

– Vậy cô muốn làm ở đợ hay đi tù vì tội phá hoại tài sản nhưng không chịu bồi thường?

– Tôi…

Lại cứng họng. Tiểu Vy tuy đanh đá nhưng lại chịu thua trước chư vị Bang Chủ oai phong lẫm liệt nhà ta. Thà là không bị phát hiện, giờ người ta đã biết mình là thủ phạm rồi không chịu trách nhiệm là mất mặt lắm. Bước chân ra giang hồ mười mấy năm nay không thể để thanh danh bị hủy hoại như vậy được.

– Thôi được… Làm thì làm.

Dragon Lee nhếch môi, cười hài lòng. Không nghĩ là mọi chuyện sẽ dễ dàng đến như thế này. Tiểu Vy quay lưng định bỏ đi, hắn lại tiện miệng nói thêm một câu:

– Trở về biệt thự của Wind soạn lấy hành lí, chiều nay tôi đến đón cô.

Tiểu Vy siết chặt nắm đấm, tức muốn trẹo bản họng. Tuy nhiên vẫn phải tự an ủi bản thân mình.

“KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH CHỦ NỢ. KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH CHỦ NỢ. KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH CHỦ NỢ.”

Điều quan trọng phải khấn ba lần.

– Tôi biết rồi.

Tiểu Vy bỏ đi thẳng, chỉ còn mình Dragon Lee đứng đó, gương mặt trầm ngâm. Vị Bang Chủ trẻ tuổi khẽ thở dài một cái, đưa tay móc lấy điện thoại trong túi ấn số gọi điện.

– Bang Chủ có việc gì căn dặn?

– Xóa hết mọi dấu vết của Nguyệt Tiểu Vy ở thành phố K. Ẩn cả profile của cô ta ở trường đại học cho tôi.

– Vâng thưa Bang Chủ.

Dragon Lee ngắt điện thoại, vẫn còn nhìn theo bóng lưng của nó. Hắn tự nở nụ cười, sợi dây màu đỏ mỏng manh mà người ta thường nói là có thật trên đời này sao?

“Nếu em không phải là con gái của vị cảnh sát đó, người đã khiến cho Bang Chủ Bạch Hổ bị tàn phế, tôi không cần phải bảo vệ em theo cách này để em ghét tôi đâu.” 

Hết chương 2.

Truyện chỉ đăng trên web này, vui lòng không copy.

79 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.3 / 5. Số đánh giá 3