Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 13

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

  • Ngôn tình
  • hài hước
  • hắc đạo
  • hành động
  • HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Chân thành cám ơn với tất cả sự yêu thương!

 

bd31c9d792730458717fb4f927352669

bd31c9d792730458717fb4f927352669

Chương 13.

Vẫn là một ngày bình thường như bao ngày khác, hôm nay là một ngày nắng ấm, Tiểu Vy vừa hoàn thành xong bài kiểm tra. Cái bóng dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt nhanh chân chạy từ lớp học ra cổng trường. Trong đầu không biết bao nhiêu là dự tính phiêu lưu, đơn giản bởi vì đâu phải ngày nào cũng được thoát khỏi tầm mắt của Dragon Lee. Hôm nay hắn ta bận công việc của công ty cả ngày, đã vậy thì bổn cô nương quyết phải phiêu bạt chơi bời chán chê mới về.

Định băng qua đường lớn bắt xe buýt đi chơi, Tiểu Vy bỗng khựng lại khi nhìn thấy Rose đang giằng co với một nhóm đàn ông bên đường, ngay sau đó còn bị tấn công ngất xỉu đi. Đám người lạ mặt cẩn thận nhìn trước ngó sau, nhanh dìu cô ta rời khỏi.

Máu nhiều chuyện nổi lên, Tiểu Vy bèn khéo léo bám theo.

Họ dìu Rose ra phía sau căn nhà hoang gần đó, Tiểu Vy bám sát lấy họ, tập trung theo dõi từng nhất cử nhất động. Ánh mặt trời chói chang làm gương mặt xinh xắn bắt đầu lấm tấm mồ hôi, cái balo sau lưng mang lại cảm giác thật vướng víu khó chịu. Tiểu Vy nấp sau cánh cửa, chạm rãi hé đôi mắt vào bên trong quan sát nghe ngóng.

“Bốp”

Bất ngờ bị tấn công từ phía sau, Tiểu Vy ngất đi, nằm vật xuống nền đất khô nóng. Mai Yến Nhi từ phía sau cầm một thanh gỗ bước đến, nở nụ cười thật gian ác.

………………………………………………………

“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”

Dragon Lee ngồi ở phòng họp, lặng lẽ đặt điện thoại xuống bàn. Con nhóc nghịch ngợm này, mặt trời đã lặn rồi còn la cà ở đâu mà ông bà quản gia lại bảo sáng đến giờ không về nhà. Vì công ty đang mở rộng quy mô nên có rất nhiều bản kế hoạch phát triển dự án chờ Lý Tổng xem xét và phê duyệt, có thể đêm nay hắn sẽ không về. Chỉ mới rời khỏi một lúc thì con nhóc đó đã chạy biến đi đâu mất. Sáng nay đã dặn dò sau khi thi xong phải gọi điện cho ông chủ rồi mà giờ lại có tình huống như thế này diễn ra.

Dragon Lee ngả đầu ra sau ghê, hít một hơi thật sâu sau cả ngày mệt mỏi. Thư ký gõ cửa bước vào:

– Chủ tịch, mười phút nữa chúng ta có một cuộc họp.

– Được.

………………………………………………

Một màu đen tối bao trùm lấy không gian núi rừng, tiếng côn trùng rả rích vang lên. Thời tiết bắt đầu có hơi lạnh, màn sương dày đặc bao phủ như những đám khói to tướng. Tiểu Vy lờ mờ tỉnh dậy, cảm giác đau buốt từ sau gáy truyền đến khiến nó hơi nhăn mặt. Khung cảnh dần dần hiện ra, một căn nhà cũ kĩ kho len lỏi đầy mùi ẩm mốc cùng với ánh đèn trần đung đưa nhấp nháy.

Tiểu Vy khi nhận ra đây là một chốn xa lạ liền cựa mình, lúc này mới chính thức phát hiện tay chân đã bị cố định bằng dây thừng vào một chiếc ghế gỗ.

– Thả tôi ra! Cứu tôi với! Có ai không?

Tiểu Vy dùng hết sức vùng vẫy, la hét. Sự kích động làm chiếc ghế gỗ lắc qua lắc lại, tạo nên những thứ âm thanh va đập mạnh. Có tiếng bước chân truyền đến, cánh cửa gỗ phía đối diện bật mở ra xuất hiện bốn tên đàn ông lạ hoắc, tên nào cũng bặm trợn gian ác.

– Các người là ai? Tôi đâu có thù oán gì với các người. Mau thả tôi ra!

Tiểu Vy vừa la lối vừa giãy dụa, tuy nhiên bốn người bọn họ chỉ nhìn nhau rồi cười cợt:

– Cô em đúng là không có thù với bọn anh nhưng lại có thù với đối tác của tụi này. Em thông cảm, bọn anh cũng chỉ là nhận tiền làm việc.

– Còn Rose? Các người đã làm gì Rose? Cô ấy đâu?

Tiểu Vy nói mà như hét, đôi mắt thoáng có sự giận dữ kích động. Bản tíng ương bướng nào dễ khuất phục, Tiểu Vy cố hết sức vặn vẹo tuy nhiên dây trói lại quá chặt. Một tên đàn ông phía bên kia ngồi xuống chiếc ghế đối diện, móc trong người ra một khẩu súng lục. Trông hắn ta điềm tĩnh đến lạ, tin chắc đây không phải lần đầu tiên làm chuyện xấu xa. Đôi mắt gian ác đặt lên người Tiểu Vy, lướt một lượt từ trên xuống dưới.

– Con nhỏ kia đã được giam giữ ở một nơi khác, bọn anh nghe nói chồng sắp cưới của nó rất giàu nên quyết định yêu cầu tiền chuộc. Còn em? Em là do nhiều chuyện nên mang họa sát thân. Giờ em đây có lời gì muốn nói trước khi chết không nhỉ?

Hắn ta vừa dứt lời liền đặt họng súng vào giữa trán của Tiểu Vy, kèm theo là nụ cười nửa miệng gian xảo. Mấy tên đàn em đứng sau lưng hắn cười cợt đê tiện, cất giọng chát chúa khó nghe:

– Đại ca, dù sao cũng giết nó hay là để tụi em vui vẻ một chút. Người đẹp thế này anh không cảm thấy uổng phí hay sao? Haha…

– Lũ khốn kiếp tụi bây rồi sẽ có ngày được thiên lôi chiếu cố.

Tiểu Vy giận dữ, trừng mắt nhìn bọn chúng, dùng hết sức cựa quậy nhưng không ăn thua. Điều đó càng làm cho đám người kia cười đùa lớn hơn. Tuy nhiên trong lúc kích động, Tiểu Vy đã nghĩ ra cách có thể thoát thân, bạn nhỏ liền nở một nụ cười tinh ranh:

– Nếu tôi đưa tiền chuộc, các người có thả tôi không?

– Cô có? – Tên cầm đầu nghi ngờ.

– Tôi không có nhưng ông chủ của tôi có, có rất nhiều.

Tên cầm đầu dùng súng gãi gãi cằm, hất hàm nhìn nó:

– Cô nghĩ đầu của tôi bị cửa kẹp trúng hay sao? Đừng hòng lừa được tôi.

Tiểu Vy nhún vai:

– Tùy anh. Nhưng tôi nói cho anh biết, ông chủ của tôi nhất định sẽ sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn để chuộc tôi về.

Bốn tên nhìn nhau, ánh mắt chúng lộ rõ vẻ tham lam khi nhắc đến tiền.

…………………………………………

*Phòng chủ tịch, tập đoàn Hắc Long:

Dragon Lee đang tập trung xem xét một mớ giấy tờ quan trọng, bên ngoài khung cửa kính là bầu trời đêm đầy sao. Không gian đang yên ắng bỗng có tiếng gõ cửa, sau đó có một cận vệ bước vào.

– Bang Chủ!

– Có chuyện gì?

– Có một lá thư nặc danh gửi đến nói là cô Rose đã bị bắt cóc, bọn chúng đòi một triệu đô tiền chuộc.

Dragon Lee vẫn rất bình thản, tiếp tục lật một trang hồ sơ, nói đều đều:

– Điều tra xem đó là bọn nào, giải quyết đi.

– Vâng thưa Bang Chủ. – cận vệ cúi đầu, lui ra ngoài.

Dragon Lee điềm đạm cầm lấy tách cà phê nóng đưa lên miệng hớp một ngụm, bắt đầu gõ lạch cạch trên bàn phím máy tính. Gương mặt tập trung cao độ, đôi mắt chăm chú hết dán vào màn hình lại dán vào xấp hồ sơ. Không lâu sau đó, cửa phòng chủ tịch mở tung,

Phó Chủ Tịch một mực tiến vào mặc cho anh cận vệ có ra sức ngăn cản.

– Phó Bang Chủ, ông không thể quấy rầy Bang Chủ đang làm việc.

Ba của Rose có vẻ tức giận, trừng mắt nhìn anh:

– Ta có chuyện quan trọng cần phải trao đổi với Bang Chủ ngay bây giờ, ngươi mau ra ngoài.

Anh cận vệ ái ngại rời đi. Dragon Lee từ đầu tới cuối không lên tiếng, chỉ tập trung vào công việc đang làm.

Phó Bang Chủ tiến thêm mấy bước, thái độ có nhiều nét phẫn nộ không hài lòng:

– Bang Chủ, tại sao Ngài lại đối xử với ái nữ của tôi như vậy? Dù sao nó cũng có hôn ước với Ngài, là chính thê của Bang Hội. Giờ nó bị kẻ xấu bắt đi, Ngài vẫn còn tâm trí ngồi ở đây xem hồ sơ hay sao?

Từng câu từng lời của Phó Bang Chủ tỏ rõ vẻ bất mãn, trong lòng ông cảm thấy vô cùng bực dọc khi nhìn thấy thái độ bình thản dưng dưng của kẻ mà con gái mình sắp sẽ gửi gắm cả cuộc đời. Dù biết rằng Bang Chủ là một người lạnh lùng, lãnh đạm nhưng phản ứng đối với người vợ chưa cưới đã bị bắt cóc này của cậu ta là không thể chấp nhận được.

Dragon Lee đóng tập hồ sơ lại, hai bàn tay đan vào nhau, cảm giác vô cùng điềm tĩnh:

– Tôi đã cử người đi giải quyết việc này, xin Phó Bang Chủ bớt lo lắng.

– Nhưng tại sao Ngài lại không đích thân đi cứu Rose?

Dragon Lee chống hai tay lên ghế, chậm rãi đứng dậy. Một tay đút vào túi quần, tay còn lại cầm tập hồ sơ giơ lên:

– Đây là dự án quyết định tương lai của 10 000 nhân viên của Hắc Long, còn con gái ông là một, chỉ là một. Tôi là người đứng đầu, ông nghĩ tôi nên cân nhắc việc này như thế nào đây?

Phó Bang Chủ có chút lúng túng, hai tay không tự chủ xoa xoa vào nhau. Ánh mắt của ông ta liền lập tức tránh đi ánh nhìn của Bang Chủ.

Dragon Lee đặt tập hồ sơ xuống bàn, bước chậm rãi xuống chỗ ông:

– Còn nữa, Rose là chính thê tương lai của Hắc Long nhưng lại để cho một bọn giang hồ tầm thường bắt cóc. Nếu để chuyện này truyền ra ngoài, e là Phó Bang Chủ sẽ không tránh khỏi việc bị cười chê.

Thẩm Quốc Hào, tức Phó Bang Chủ bị đánh trúng điểm yếu liền cúi mặt lo lắng. Xem ra Bang Chủ đây đã có tính toán từ trước, chỉ bằng vài câu nói nhẹ nhàng của một thanh niên lập tức khiến cho một ông già như ông cảm thấy thật khó xử cho thái độ làm càng của bản thân vừa rồi.

Dragon Lee bước đến, dừng lại trước mặt ông ta:

– Tôi ra quyết định ắt đã có cân nhắc, thái độ thiếu bình tĩnh của Phó Bang Chủ vừa rồi làm tôi có hơi thất vọng.

– Xin lỗi Bang Chủ.

Dragon Lee vỗ nhẹ lên vai ông ta, giọng bắt đầu trầm xuống:

– Tôi biết việc Rose được chọn làm chính thê gây cho ngài không ít áp lực. Các trưởng chi nhánh ngày đêm chờ cơ hội dành lấy vị trí đó về cho con gái nhà mình. Nhưng ngài hãy yên tâm, tiên phụ tôi ngày trước đã chọn Rose thì là Rose, không ai có thể thay đổi.

Ánh mắt Phó Bang Chủ dịu xuống, chỉ một lời nói này của Bang Chủ đã đủ làm ông yên tâm thêm ngàn lần. Ông ta khép nép cúi chào:

– Cám ơn cậu, Bang Chủ. Tôi xin phép không quấy rầy cậu làm việc nữa.

Thẩm Quốc Hào rời đi, chỉ còn một mình Dragon Lee ở đó. Hắn ta xoay người, vừa định quay trở về bàn làm việc thì cận vệ lại vào:

– Thưa Bang Chủ.

– Lại có chuyện gì?

– Lần này có điện thoại gọi đến nói Tiểu Vy đang ở trong tay bọn họ.

Gương mặt Dragon Lee không hề biểu lộ một tí cảm xúc nào, hắn quay lại nhìn đống hồ sơ trên bàn, sau đó nhìn anh cận vệ, chậm rãi bình thản tháo cúc áo vest:

– Hôm nay làm việc đến đây thôi.

Vừa nói xong liền cùng cận vệ rời đi.

…………………………………

– Cô em, em khoe với tụi này là ông chủ của em có siêu xe. Nhưng với khoản thời gian đợi nãy giờ nếu đi bộ thì cũng đã đến nơi, ăn được một tô hủ tiếu mì, uống được một ly trà sữa rồi đó. Hay ông chủ em cưỡi rùa đến?

Bốn tên ngồi vắt vẻo, bọn họ tỏ rõ sự ngán ngẫm sau một thời gian dài chờ đợi. Tiểu Vy chớp mắt lấy vài cái, nhìn ra phía cửa. Không biết anh ta sẽ đến cứu mình hay không hay là sẽ bỏ mặc mình chết ở cái nơi xó xỉn này. Con người như anh ta, liệu có vì một đứa như mọi người vẫn thường hay nói là bia đỡ đạn mà đến đây?

“Cộc…cộc…cộc”

Tiếng gõ cửa truyền đến thu hút sự chú ý của hết thảy mọi người ở đây. Bọn bắt cóc cẩn trọng móc súng trong người ra phòng thủ, tên thủ lĩnh chậm rãi bước đến chỗ cửa ra hiệu cho đàn em bao vây nơi đó. Một tên chuẩn bị mở cửa, những tên còn lại cầm súng nhắm thẳng phía cửa chờ đợi.

– Ai đó? – tên cầm đầu hỏi to.

– Tôi là ông chủ của Nguyệt Tiểu Vy.

Tiếng trả lời điềm đạm truyền đến, tên đại ca gật đầu, tên còn lại nhẹ nhàng mở cánh cửa ra. Dragon Lee xuất hiện, thân hình cao lớn sừng sững đứng ở chỗ cửa ra vào, trên người còn vận nguyên đồ vest, tay cầm vali đen nặng trịch. Gương mặt bình thản, từng bước tiến vào bên trong, giữa những họng súng đen ngòm đang chĩa vào mình.

Một tên đóng cửa lại, một tên tiến đến khám xét người của Dragon Lee, đảm bảo rằng hắn không mang theo vũ khí. Nguyệt Tiểu Vy vừa nhìn thấy Dragon Lee trong lòng liền nhẹ nhõm thêm mười phần. Thật may mắn vì anh ta chịu đến đây, không thì không biết lũ người kia sẽ giở trò đồi bại gì. Nhưng với cái vẻ mặt đằng đằng sát khí này thể nào nó cũng sẽ ăn đòn nát đít vì tội la cà.

– Tiền đâu? – tên cầm đầu hỏi.

Dragon Lee điềm tĩnh đặt chiếc vali nhỏ xuống bàn, sau đó lui ra bên ngoài để tên kia có thể kiểm tra. Hắn ta thận trọng căn dặn thuộc hạ canh chừng Dragon Lee, đích thân kiểm tra tiền.

Chiếc vali vừa mở ra, số tiền đô dày cộm trong đó như hút hết cả hồn của bốn người bọn họ. Bọn chúng nhanh chạy đến, cầm xấp tiền mới tinh trên tay mừng rỡ, khóe môi râu ria của tên cầm đầu không thể không nhếch lên một cách hài lòng:

– Được. Ta thích phong cách nhanh gọn của cậu. Haha…

Dragon Lee đút tay vào túi quần, môi nhếch lên nụ cười nguy hiểm:

– Tôi cũng vậy, tôi cũng rất thích phong cách của tôi.

Lời Bang Chủ vừa dứt, bốn khẩu súng lạnh ngắt đã đặt phía sau đầu của bốn người họ. Cận vệ Hắc Long thêm một tốp tiến vào, hàng chục khẩu M16 bao vây cả ngôi nhà khiến lũ bắt cóc xanh mặt nhìn nhau. Tên cầm đầu nhìn xung quanh, buộc phải giơ hai tay lên nếu không muốn viên kẹo chì lạnh lẽo kia xuyên qua sọ.

– Khốn kiếp! Thực ra mầy là ai hả?

Dragon Lee cởi dây trói cho Tiểu Vy, sau đó nắm tay nó rời đi, trước khi đi vẫn không quên đáp lời:

– Tôi là ai lát nữa cảnh sát sẽ nói cho đại ca ngài biết.

……………………………………………………….

Trên đường về nhà, chiếc xe của Dragon Lee vẫn nhẹ nhàng lăn bánh đều đều, duy chỉ có bầu không khí là nặng nề khó tả. Tiểu Vy không ngừng dán mắt vào gương mặt nghiêm nghị của anh, tuy nhiên chẳng nhận được cái nhìn phản hồi nào.

“Chắc là giận mình rồi.”

Gương mặt to tròn xụ ra, hai tay không ngừng nghịch lấy vạt áo. Chuông điện thoại Dragon Lee chợt reo, là số của King.

– Cậu nói đi.

– Dragon Lee, tớ đã điều tra rồi. Mấy tên bắt cóc khai kẻ đứng sau vụ việc này là Mai Yến Nhi, cô ta muốn những tên này giết Tiểu Vy nhưng do bọn chúng tham tiền nên mới bị Tiểu Vy dụ dỗ. Còn phần Rose đã về nhà an toàn.

– Cảnh sát triệu tập cô ta chưa?

– Cô ta trốn rồi, cảnh sát đang chuẩn bị phát lệnh truy nã.

– Cho lực lượng Hắc Long hỗ trợ cảnh sát tìm kiếm, sau đêm nay tập đoàn bảo kê nhà cô ta không được phép tồn tại nữa.

– Được.

King cúp máy, không khí lại yên lặng trở về như lúc ban đầu. Tiểu Vy thu hết can đảm, quay sang nhìn Dragon Lee, cất giọng khẩn khoản:

– Tôi xin lỗi, anh giận tôi rồi phải không? Do tôi thấy bọn chúng bắt Rose đi nên tôi mới bám theo. Tôi không phải chủ động gây rối đâu, lần này tôi nói thật đó, anh tin tôi đi. – thái độ cô nhóc vô cùng thành khẩn.

Dragon Lee quay sang nhìn Tiểu Vy, nhìn gương mặt bầu bĩnh đầy nét sợ sệt, sau đó đưa tay xoa xoa đầu:

– Em đói rồi phải không? Tôi đưa em đi ăn.

Nhận thấy thái độ người đối diện không giống như đang giận mình, Tiểu Vy liền nở nụ cười yên tâm, gật đầu lia lịa.

” Em xem em cười dễ thương như vậy thì tôi làm sao có thể nỡ giận em đây?”

Hết chương 13.

31 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1