[truyện ngắn] Xin lỗi anh chỉ là thằng bán bánh giò

Nhà anh nằm ở cuối xóm trọ, ba anh mất sớm, hai mẹ con ở tỉnh đùm bọc nhau lên thành phố . Ngoài thời gian học đại học ở trường ban ngày tối đến anh đạp xe đến tận nhà làm gia sư cho những gia đình ở thành phố. Những tối không đi dạy anh phụ mẹ đẩy xe bánh giò ra đầu ngõ xóm trọ để bán. Cuộc sống hai mẹ con vất vả nhưng anh rất hiếu thảo với mẹ. Anh là niềm tự hào của mẹ mỗi khi nhắc đến đứa con trai hiếu thảo đang là sinh viên năm cuối của trường Đại Học Bách Khoa thành phố.

Nhà trọ bà chủ nhà trọ chồng mất sớm là người miền tây tính tình vui vẻ, tuy là chủ nhưng không bao giờ tỏ ý coi khinh người khác. Một con người đôn hậu. Nhà trọ tuy ở trong hẻm nhưng được cái ở gần sân bay nhờ biết cách chiều lòng khách nên dân  tây Ba Lô rỉ tay nhau đến nườm nượp vào những ngày cuối tuần. Xe bánh giò của mẹ con anh nhờ thế cũng  buôn bán đắt hàng hơn. Vô tình xe bánh giò của hai mẹ con trở thành “đại sứ” vô điều kiện cho cái homestay mới mở của cô chủ. Bà nhận thấy rằng với vốn tiếng anh sành sỏi của mình anh chính là đại sứ tốt nhất để quảng bá cho homestay mới mở của mình mỗi khi khách đến hỏi thăm và có ý định thuê homestay. Bà chủ vì thế rất quý mẹ con anh.

xin loi anh chi la thang ban banh gio 1

[truyên ngắn] Xin lỗi anh chỉ là thằng bán bánh giò phần 1 : Ngày hôm qua khi chúng ta còn trẻ.

“Con với chả cái . Học với chả hành . Phỏng vấn lần này là lần thứ 3 rồi mà vẫn trượt”

“Nuôi cho mà ăn học bao năm mà mày không làm tao nở mày nở mặt. Thi đại học trươt. Giờ đến du học cũng không xong”

“Khi khuất mặt tao nói sao với ba mày ! Ông ơi ông về đây mà coi “

Đêm khuya tiếng nức nở của bà chủ càng vang vọng. Tôi nghiệp bà chủ là người ăn ở hiền lành nhưng lại không bảo ban được đứa con gái cứng đầu của mình, đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính. Mẹ anh nói rồi thở dài.

Bà chủ nhà trọ có cô con gái độc nhất nên rất cưng chiều cô bé vửa tốt nghiệp phỗ thông. Tính ra nhỏ hơn anh 4 tuổi. Vài lần đi về chạm mặt nhau. Đôi bên gật đầu mỉm cười lấy lệ. Cô bé đẹp đôi mắt bồ câu mơ mông, tóc dài khuôn mặt ưa nhìn. Đúng kiểu người xưa ví von  đep tựa trăng rằm. Mà kệ ai quan tâm !

Con bé nhà cô học tiếng anh kém quá. Cháu giúp cô với nhé.

“Mẹ con không thích tên này !!!”

Cô ngúng nguẩy bỏ đi chạy lên lầu và đóng cửa cái ầm.

“Chắc thôi cô ạ. Cháu nghĩ cô nên thuê thầy giáo chuyên về ngoại ngữ cho Mi. Có thầy cô giỏi sẽ giúp Mi tiến bộ nhanh hơn”

“Không cháu ạ. Cô thuê cả chục người rồi! Không co ai dạy qua nổi tới tháng thứ 2”

“Vậy e là cháu cũng không giúp được”

“Cháu và Mi chỉ cách nhau vài tuổi. Thế hệ 9x các cháu có những tâm tư  điều mà những người thế hệ trước như cô không hiểu được. Cô cũng muốn gần gũi và nghe nó tâm sự nhưng nó không mở lòng với cô. Cô mong cháu hãy xem như nó như là đứa em gái của mình. Hãy hướng nó tới những điều tốt đẹp. Cô chỉ có mỗi đứa con gái này.”

“Cháu sẽ thử”

Ước mơ

  • “Cô nên học tiếng anh và tới trời tây như lời của mẹ cô”
  • “Không !!!! Tại sao tôi phải học”
  • “Bà ấy rất yêu cô”
  • “Tôi biết không cần anh nói”
  • “Vậy sao cô không yêu bà ấy. Cô thật ích kỉ ?”
  • “Anh biết cái gì mà nói”

“Một căn phòng con gái không có những bức ảnh của “nam thần K Pop”, không hề có 1 quyển sách gì về đời sống, tâm linh…  hay tất cả các lĩnh vực khác ngoại trừ làm đẹp và kĩ năng casting. History trong máy tính là những : “Kì Nghỉ Hè Roma” , “Điểm Tâm Ở Tifany”, “Cuốn theo chiều gió” “. Ngay cả trong hộc bàn là ảnh của audrey hepburn .Tôi phải nói gì đây.” 

“Tôi biết cái cô muốn! một cô bé đôi mươi nhưng khát khao cháy bỏng trở thanh minh tinh. Cô ấy không thích những thứ khác ngoại trừ nỗi khát khao được đam mê diễn xuất. Tôi không biết vì lí do gì cô ấy đã che giấu đi ước mơ chính đáng của mình”

“Ai cho phép anh khám xét phòng con gái. Ai cho phép anh động vào máy tính của tôi”

“Lần sau có ra ngoài thi nên khóa cửa nhé ! Cô phải cảm ơn tôi vì đã khóa cửa giúp cô”

“Tôi biết cái cô muốn. Tôi muốn giúp cô”

“Anh ?”

“Cô có thể casting thoải mái , nếu cần tôi sẽ làm tài xế cho cô để hợp thức hóa là . Đó sẽ là bí mật chỉ tôi và cô biết”

“Anh sẽ không nói với mẹ chứ ?”

“Đổi lại cô phải học tiếng anh cho tốt và làm theo ý mẹ cô. Sau đó tương lai tùy cô quyết định”

“Anh được lợi gì trong chuyện này ? Mẹ anh hứa trả anh một tháng bao nhiêu tiền ?”

“Tôi thương mẹ cô vì bà ấy đã vất vả nhiều. Và tôi mong con gái bà ta có thể sớm trưởng thành và cư xử như người lớn”

“Anh!!!” Cơn giận trong lòng cô trào lên

“Tối mai là casting đúng không ? Sao cô không lo tập trung vào mà luyện tập ? Như thế này nhé! tôi sẽ nói với mẹ cô rằng tối mai tôi chở cô đi đến một cau lạc bộ tiếng anh nào đó. Sau đó cô cứ việc casting ! tôi đợi rồi chở cô về ok chứ ?”

Cô ước có chiếc giày cao gót ngay đây để ném vỡ đầu cái tên đang cao giọng trước mặt mình. Nhưng ném hắn vỡ đầu thì mai làm sao có cớ xin mẹ lẻn ra ngoài. Buổi casting ngày mai dù chỉ là vai phụ nhưng cô đã chuẩn bị cho nó từ lâu. Thật đáng ghét…

“Anh đi ra !!! Cô hét lớn”

“vậy nhé mai 7h tối casting à ? 5h xuất phát nhé ! tiện thể tôi mượn xe cô dùng nhé. Ai lại chở người đẹp bằng chiếc Martin”

“Đi ra!!!”

Anh ra dấu OK nhe răng cười rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại bước ra ngoài. Có lẽ để cải tạo cô bé này là một chặng đường dài

….”

Thay đổi

Buổi casting không được tốt lắm. Cô  không  được chọn . Chờ đến cuối buổi vị đạo diễn gọi cô vào trò chuyện.Cô không được chọn vai này vì lí do ngắn gọn là không phù hợp. Suốt chặng đường về cô lải nhải bên tai lời của vị đạo diễn chế giễu

“vai diễn này cần một gương mặt hồn nhiên. Gương mặt em không phù hợp.” 

“Không phù hợp là thế nào chứ! Ông ta không dám chọn tôi vì tôi đẹp hơn nữ chính ấy chứ … hừ”

“Theo tôi ông ta nói đúng đấy”

“Thế anh bảo tôi phải làm thế nào ?”

“Cảm nhận bằng trái tim mình. Khi cô diễn thoại cô không phải là cô.”

“Vậy tôi nên là ai ?”

“Là người bước ra từ trong trang kịch bản.”

“Anh đâu có phải là diễn viên mà lên tiếng dạy tôi”

“Tôi không dạy ai. Nhưng để trở thành một diễn viên tôi muốn cô nghe những lời thật lòng! Ít ra là một khán giả bất dắc dĩ theo dõi mọi phân cảnh của cô từ đầu đến cuối. Không cần phải là một nhà phê bình mới có thể thể phê bình. Cô có lời thoại hay biểu cảm nhưng khuôn mặt đơ như anabela”

“Anh”

“Cô nên dành thời gian để tập luyện thêm. Ngày mai lớp tiếng anh sẽ khai giảng. Tôi sẽ dạy cô 3 buổi một tuần. Vì không phải tối nào tôi cũng có thời gian , nên thời gian do tôi chọn. Cô phải sắp xếp lại lịch cá nhân của mình.”

“Tôi không học. Anh đi ra”

“Tùy cô , cô nhớ nhắn giúp với bà chủ là tôi cũng như mấy gia sư trước. Không qua nổi buổi đầu tiên nên xin nghỉ nhé”

Anh quay đi. Thái độlạnh lùng dứt khoát này cô chưa từng gặp. Dẫu sao anh ta cũng đã giúp mình “trốn nhà” casting trót lọt. Những gì anh ta nói có vẻ đáng ghét nhưng có lí. 

“Anh phải báo lịch làm học trước mỗi tuần cho tôi. Còn nữa tôi muốn anh đánh giá giúp tôi các videos diễn xuất của tôi. Tôi sẽ tự diễn rồi quay phim lại gửi cho anh. Tôi muốn anh nhận xét nghiêm túc và khách quan. Đổi lại tôi sẽ tuân theo lịch học cuả anh”

Anh ra dấu OK nhe răng cười rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại bước ra ngoài. Cô liếc nhìn theo bóng dáng ấy. Anh có bờ vai rộng dáng người dong dỏng cao , khuôn mặt đường nét thanh tú. Cái gã đáng ghét. Má mi đào đâu ra tên hợm này không biết…

“Bài gì đấy ?”

Sau buổi học đầu tiên anh mở cho cô nghe một bài hát tiếng anh.

“Yesterday when I was young” anh trả lời rồi nhắm mắt chìm vào không gian bài hát

The taste of life was sweet as rain upon my tongue.

I teased at life as if it were a foolish game,

The way the evening breeze may tease a candle flame.

The thousand dreams I dreamed,

the splendid things I planned

I always built to last on weak and shifting sand.

I lived by night and shunned the naked light of the day

And only now I see how the years ran away.

Yesterday when i was young.

“Nghe hổng hiểu gì hết nhưng … thấy hay ” Cô nhoẻn miệng cười hàm răng khểnh thật xinh.

(còn tiếp)

Chúc các bạn đọc sách vui vẻ!!! Hãy ủng hộ MAKA bằng cách để lại bình luận bên dưới nhé.

MAKA

118 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.8 / 5. Số đánh giá 6