Truyện ngắn tự sáng tác: Yêu phải là phải nhích chương 1 2

  • YÊU LÀ PHẢI NHÍCH

(1)Hắn là sếp của cô, cô là nhân viên của hắn. Hắn và cô là bạn cấp 3, cô thích hắn từ rất lâu rồi nên xin vào công ty để tiếp cận hắn.

Hắn mới 25 tuổi nhưng đã là giám đốc của một công ty lớn, hắn đẹp trai, con nhà giàu, tài giỏi, nhưng lạnh lùng, hắn là mẫu người của biết bao cô gái…

Còn cô chỉ là con một nhà bình thường, cô thầm yêu hắn từ hồi cấp ba nhưng không giám nói, cô đợi thời cơ tốt hơn sẽ tỏ tình. Gặp hắn cô yêu đời hẳn lên, cô quyết tâm ” mèo mù vớ phải cá rán” như người ta nói. Cô tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn.

– ” Boss, thất tịch năm nay mưa to quá, cho em đi chung ô nhé…” Cô mỉm cười nhìn hắn.

– ” Thất tịch năm nào mà chẳng mưa, sao không tự mang ô đi mà dùng? “

– ” Sáng vội nên em quên, anh đồng ý đi.”

– ” Quên hay là muốn tiết kiệm ô?” Hắn lạnh lùng nói

– ” Chẳng qua là người ta thích anh, thích cái ô của anh thôi mà… anh đồng ý đi” Cô nũng mịu níu tay hắn

– ” Ừ, về thì về” Hắn kéo cô vào cái ô rồi hai người bước đi.

Tháng 7 mưa nhiều nhưng hôm nào đi làm cô cũng không mang theo ô, cô muốn đi chung cùng hắn. Hôm đó thất tịch, cô đi cùng hắn, hắn cầm ô che cho cô nhìn họ giống như những cặp tình nhân vậy.

Cứ như thế hôm nào cũng thế cô cứ trời mưa thì cô lại rúc vào người hắn mà về đòi chung, rồi dần dần hắn cũng quen, cũng không trách gì cô, vì tính hắn cũng hay giúp đỡ người khác lại ít nói. Hơn nữa hai người cũng sống chung một con phố nên hắn cho cô về cũng tiện đường.

Cứ thế hằng ngày cô bám theo hắn, cô là nhân viên bình thường nhưng còn thân với hắn hơn cả thư ký. Cứ mỗi khi hết giờ làm việc hoặc đi làm sớm cô lại vào phòng hắn, trêu hắn…

– ” Boss, quần anh chưa kéo khóa kìa” Cô nhìn hắn rồi che miệng cười…

– ” Cô… cô… không thể ý tứ hơn được à…” Hắn nhìn xuống khóa quần, rồi đỏ mặc nhìn cô.

– ” Hì, Boss, có gì mà ngại, lỡ sau này chúng ta về một nhà thì sao, tôi sẽ thấy thường xuyên mà?” Cô nhìn gương mặt đỏ như gấc của hắn không nhịn được cười, liền nói thêm vài câu trêu chọc.

– ” Cô là con gái phải có ý tứ một tý chứ… như vậy rồi ai thèm lấy cô…”

Cô nghe xong càng không nhịn được cười, lần đầu tiên cô thấy hắn đùa với người khác, trước đây cô chỉ biết đến hắn như một tên ” cuồng công việc”, ngoài công việc ra hắn cũng chẳng bao giờ mở miệng, cũng chẳng quan tâm đến mấy thứ khác.

– ” Không ai lấy tôi thì tôi lấy anh, đường nào thì người huynh đệ của anh tôi cũng thấy rồi…”

Cô mỉm cười bước lại bàn làm việc của hắn, ánh mắt cô tỏ đầy vẻ khiêu khích.

Mặt hắn bắt đầu đỏ gay, hắn chưa từng thấy cô gái nào không ý tứ như cô, hắn không biết cô có phải con gái không nữa, hắn xấu hổ ấp úng.

– ” Không… không được nói… chuyện này ra ngoài…”

– ” Nhưng tôi có điều kiện…” Cô cười gian xảo

– ” Điều kiện gì? “

– ” Cho tôi làm thư ký của anh, còn cho tên thư ký của anh xuống làm nhân viên bình thường, anh là con trai thì phải có thư ký là con gái… người ta mới đỡ hiểu nhầm giới tính của anh… hiểu không? ” Cô đưa mắt nhìn hắn, cô biết kiểu gì hắn cũng đồng ý.

– ” Không được, cậu ta làm việc cho tôi lâu năm rồi, không thể nói đuổi là đuổi…” Hắn cương quyết nói…

Chưa để hắn nói hết câu, cô đã tức giận hét lên, một chút liêm sỉ của cô cũng không còn nữa, cô tưởng chừng như dây thần kinh xấu hổ của mình bị đứt rồi.

– ” Bớ ngườiii ta… giám đốc… chưa kéoo… khóa…”

#còn

YÊU LÀ PHẢI NHÍCH

(2)- ” Bớ ngườiii ta…. giám đốc… chưa kéoo… khóa…”

Cô chưa nói hết câu thì bị hắn tức giận che miệng lại, ngước mắt nhìn cô.

– ” Tháng lương này nhân đôi, được chưa? Còn việc cô muốn làm thư ký của tôi thì hãy chứng minh bằng năng lực của mình, đừng lấy ba cái trò này ra ép tôi…”

– ” Ok, sếp… rồi có ngày anh sẽ thấy, anh sẽ bỏ lỡ một người vợ… à quên một thư ký tốt như em…” Cô cười khẩy, vuốt cằm hắn

– ” Không có gì nữa thì về làm việc đi, tôi mệt cô quá…”

– ” Ai bảo sếp đáng yêu… em mới thích trêu sếp…” Cô mỉm cười rồi bước ra ngoài vì yêu hắn cô bất chấp tất cả, bất chấp cả liêm sỉ, lẫn lòng tự trọng của bản thân, cô lúc nào cũng muốn trêu ghẹo hắn, được hắn chú ý đến mình.

————–2 hôm sau- ” Hương Nguyệt mau mau… đến cứu… cứu tôi…” Hắn lấy điện thoại gọi cho cô.

– ” Sếp Chu, anh làm sao vậy?”

– ” Tôi bị người ta cưỡng… cưỡng hiếp… cô mau đến cứu tôi… xin cô cứu tấm thân TRONG TRẮNG của tôi…”

– ” Sếp… ai mà dám…”

– ” Mau cứu tôi… cô muốn gì cũng được…”

– ” Được, anh đang ở đâu?”

– ” Quán bar xxx, nhanh lên tôi sắp mất nụ hôn đầu đời… mất tấm thân vàng ngọc hai mấy năm trời rồi….”

Cô cúp máy vội vàng đến quán bar, cô vừa đi vừa chửi, cô không biết con khốn nạn nào muốn cưỡng hiếp hắn, từ nhỏ đến lớn cô không thích dùng chung đồ với người khác nhất là đàn ông. Cô đã định sẵn hắn là của cô nên cô không muốn người khác đụng vào… Cô không biết đứa nào muốn chết mà dám đụng vào đàn ông của cô.

Tại quán bar, cô vội vã xông vào thì thấy ba mĩ nhân đang sờ soạng người hắn, người thì ôm, người thì cưỡng chân lên để hôn… Hắn tránh né nhưng không thoát được, cô không hiểu sao một tên giám đốc như hắn lại yếu đuối trước mỹ nhân như vậy… Cô lập tức cởi guốc ra, cầm cái guốc rồi lao vào, đập tới tấp lên người mấy cô gái kia, vừa đập vừa hét.

– ” Mấy con đĩ này, dám cướp chồng bà à… chồng bà mà chúng mày dám ôm hôn thế hả…”

– ” Chồng cô? Bằng chứng đâu? Giám đốc còn chưa có bạn gái cơ mà?”

Cô gái kia cười mỉa mai nhìn cô, cô ta có vẻ không tin một cô gái không có gì nổi bật như cô lại là vợ của giám đốc.

– ” Mẹ nó, không tin? Vậy để tôi cho các cô thấy…”

Cô tức giận kéo hắn từ chỗ mấy cô gái kia về phía mình, mọi người ai cũng sững người nhìn cô, nhưng cô không quan tâm. Cô kéo cổ hắn lên đè đôi môi mịn màng của hắn mà hôn, cô thấy môi hắn giống như con sói thấy con cừu non, cô cứ hôn mặc dù cho hắn đẩy cô ra. Hôn một lúc đưa mắt xung quanh cô mới thấy mọi người đang nhìn mình thì cô cũng buông hắn ra.

– ” Sao đã thấy chưa? Dám cướp chồng tôi… hay là muốn bị tạt axit…” Cô kiêu hãnh nói

– ” Rồi, để xem cô giữ được bao lâu. Đi thôi…” Thấy mọi người ai cũng nhìn thì ba cô gái kia không muốn đánh mất hình tượng đành ngậm ngùi bước đi.

Cô quay mặt lại chỗ hắn, thấy mặt hắn đỏ gay, hắn ấp úng…

– ” Cô… cô…”

– ” Sao thế boss, anh không vừa ý chỗ nào? ” Cô mỉm cười nhìn hắn.

– ” Tôi bảo cô đến cứu tôi… sao cô lại cướp nụ hôn đầu đời của tôi…” Hắn tức giận nhìn cô.

– ” Đường nào tôi không cướp thì cũng bị người khác cướp thôi… hơn nữa anh cũng cướp nụ hôn đầu của tôi còn gì?”

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

90 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá