Truyện ngắn tự sáng tác: Yêu một người vô cảm chương 2 3 4 5

  • #ĐoảnYÊU PHẢI NGƯỜI VÔ CẢM

(3)

Cô làm tất cả nhưng cũng không thể xứng đáng hay sao? Có lẽ giống như người ta nói anh là một bầu trời mà cô chẳng thể nào chạm tới. Hóa ra tất cả là cô không xứng, nên anh mới từ chối cô mà đã không xứng thì cố gắng như thế nào cũng không thể xứng được.

Nhưng có lẽ thời gian sẽ thay đổi, nó sẽ giúp cô quên anh đi, nó sẽ làm cô không đau vì anh nữa.

——————–

Thời gian thấm thoát trôi cuối cùng cũng vào năm cuối, 3 năm cô bên cạnh, giúp đỡ anh nhưng chưa từng nói ra, cô cũng không mong anh cảm nhận được, cô chỉ mong mọi thứ của anh đều tốt, tương lai anh sẽ thuận lợi vậy là cô vui rồi. Cô không tỏ tình với anh nữa, cô ở bên anh như một người bạn, cô không muốn tình cảm của mình làm anh phải khó xử.

” Cậu xem tớ mới học được món mới ngon lắm, tớ làm cho cậu ăn nè, cậu thử xem có hợp khẩu vị không?”

” Cảm ơn, nhưng tôi không cần”

Cậu cứ cầm đi, không phải ngại đâu…”

” Tôi đã nói là không cần, cô bị ngu hả… hay là cô không hiểu tiếng người?”

” Nhưng… cậu có thể ăn một chút được không? Tận tay tớ….”

Cô đưa hộp đồ ăn cho anh rồi nói nhưng chưa nói hết câu đã bị anh hắt đổ rồi bỏ đi. Anh không biết đó là hộp đồ ăn cô đã cất công đi học rồi thức đêm để làm cho anh.

Rồi cuối cùng sau bao cố gắng của cô thì anh cũng có bạn gái, là một cô bé năm nhất mới vào trường, lần này cô thấy anh có vẻ khiêm túc, chín chắn hơn, không như mấy lần trước nữa. Và đặc biệt là hình như anh yêu cô ấy thật lòng.

” Bạch Tuân, cậu có người yêu rồi sao?”

” Ừ, thì đã sao”

Không sao, cậu hạnh phúc là tớ vui rồi”

Cô đau lòng đáp, cô dành cả 7 năm thanh xuân nhưng cuối cùng cũng chẳng được gì, anh cũng có hết cô gái này đến cô gái khác mà không phải là cô… Cô yêu anh nhưng có lẽ cô chưa từng có cơ hội.

Cô vẫn giữ lời hứa, cố gắng chăm chỉ học hành, cô hi vọng rằng một ngày nào đó cô sẽ giỏi hơn anh, cô sẽ xứng với anh. Nhưng cô cố gắng thế nào thì cô cũng không thể bằng anh. Cô mãi đứng ở vị trí thứ hai, có lẽ lúc này cô mới biết khoảng cách giữa vị trí thứ nhất và vị trí thứ hai nó lại xa nhau đến vậy.

Tốt nghiệp đại học, cô quyết định đi du học, cô muốn tương lai mình tốt hơn, cũng là muốn đến một nơi khác để quên anh đi… Nhưng trước khi đi, có một chút ích kỷ của bản thân, cô cũng muốn gặp anh một lần cuối.

” Tuân, mai tớ đi rồi, cậu có thể gặp tớ một lát được không?” Cô cầm điện thoại do dự gọi cho anh

” Không rảnh”

” Cậu ghét tớ lắm đúng không? Cậu đã từng có một chút tình cảm nào với tớ chưa?”

” Chưa từng”

” Vậy nếu tớ biến mất, tớ không làm phiền cậu nữa, thì cậu sẽ vui chứ?”

Nghe câu nói của cô, đầu dây bên kia bắt đầu im lặng. Cô cũng im lặng chờ một điều gì đó, cô hi vọng một lần thôi chỉ cần anh bảo cần cô, muốn cô ở lại thì cô sẽ không đi nữa. Cô sẽ vứt bỏ tất cả mà ở bên anh…

#Đoản YÊU PHẢI NGƯỜI VÔ CẢM

(4)” Cô biến mất sao, vậy càng tốt, tôi lại đỡ một cái đuôi vậy…” Giọng nói bên kia phát ra lạnh lùng mà không hề quan tâm đến cảm xúc của cô.

Cô nén tiếng nấc nghẹn ngào, giấu nỗi đau vào trong, cố gắng không để anh phát hiện ra, giọng cô lạc đi…

” Tại sao cậu lại ghét tớ như vậy, có thể cho tớ một lý do không?”

” Lý do ư? Không xứng…”

” Vậy khi nào tớ xứng, cậu vẫn chưa có ai, tớ quay về tìm cậu được chứ?”

” Cô nghĩ cô có thể sao? Không xứng thì mãi mãi là không xứng, chẳng bao giờ xứng được” Giọng nói anh phát ra như nhát dao cứa vào tim cô, dập tan mọi hi vọng trong lòng cô.

” Tớ biết là tớ không xứng, nhưng tớ sẽ cố gắng để xứng đáng với cậu… một ngày không xa tớ sẽ quay về tìm cậu. Cậu ở lại nhất định phải sống thật tốt… tạm biệt”

Cô cương quyết nói rồi cup máy, lần đầu cô cup máy trước anh, cô không dám nghe thêm một câu nào nữa, cô sợ tổn thương. Cô sợ bản thân sẽ không kìm được lòng mà khóc trong điện thoại.

Cô quyết định đặt vé máy bay sớm hơn,

cô quyết định đi thật xa để quên anh đi, cũng là đi đến một nơi để có thể cố gắng hơn trên con đường phía trước, cô sẽ có thể xứng với anh. Cô nghĩ sau này nếu quên được anh thì thôi, còn nếu vẫn còn yêu anh, cô sẽ trở về tìm và theo đuổi anh thêm một lần nữa.

Cô đã từng hi vọng có thể gặp anh một lần trước khi đi, nhưng cũng không thể, cô đã đi tìm anh nhưng không thể nào gặp được, có lẽ là anh tránh mặt cô, có lẽ chỉ bố thí cho cô một cái nhìn cuối cùng anh cũng không muốn…

Cô đứng trước cửa sân bay như chờ đợi một điều gì đó, chờ đợi một hình bóng quen thuộc, chờ anh sẽ một lần đến tiễn đưa cô, cho cô một cái ôm thì cũng đủ ấm lòng.

Nhưng…

Anh đã không đến…

Lúc cô đi, trời đổ mưa như lòng cô đang khóc, khóc cho tất cả mọi chuyện. Khóc cho những tình cảm của cô dành cho anh, khóc cho những yêu thương chưa từng được đáp trả, nếu biết trước yêu anh sẽ đau khổ thế này thì ngay từ đầu cô đã không yêu anh nữa, nhưng cô đâu thể ngăn được cảm xúc của mình.

————-

Tại tập đoàn Bạch Lang.

Giữa buổi trưa anh đang ngồi xem tin tức thì máy tính hiện lên một tin nóng là máy bay XXX khởi hành lúc 8h trên đường sang Singapore gặp tai nạn, không một ai trên chuyến bay sống sót. Anh mở ra xem và nhớ ra thì mới biết đó là chiếc máy bay cô đã đi. Anh không biết vì sao tâm trạng mình trở nên rối bời, anh lo lắng gọi cho cô nhưng không được, anh bắt đầu có cảm giác sợ hãi, anh sợ mất cô.

Người con gái hôm ấy rời đi, hẹn anh sẽ

trở về trong một ngày sớm nhất, nhưng có thể cô mãi mãi chẳng bao giờ trở về.

#Đoản YÊU PHẢI NGƯỜI VÔ CẢM (5)

Người con gái hôm ấy rời đi, hẹn anh sẽ trở về trong một ngày sớm nhất, nhưng có thể cô mãi mãi chẳng trở lại.

Tim anh chợt nhói lên mà không hiểu tại sao? Anh vốn rất ghét cô, chỉ xem cô như một cái đuôi, anh luôn mong muốn cô biến mất, nhưng anh không hiểu vì sao hôm nay nghe tin chuyến bay của cô gặp sự cố, từ nay không có ai làm phiền nữa thì anh phải vui mới đúng nhưng tại sao anh lại lo lắng, tim anh lại đau như thế này.

Anh cho người tìm kiếm cô nhưng không có tin tức, những người gặp tai nạn kia cũng không rõ danh tính, giấy tờ tùy thân đã bị cháy hết nên không rõ ai ra ai.

Thời gian sau đó anh như người mất hồn, anh không quan đến người yêu và cũng là vị hôn thê của mình nữa mà anh lúc nào cũng nhớ đến cô, anh ước giá như mình giữ cô lại thì có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra. Anh cảm thấy có lỗi với cô, anh biết mình đã sai rồi…

Anh chìm đắm trong cảm giác tội lỗi, sai trái, mà chính bản thân cũng không tìm ra lối thoát. Kể từ ngày cô mất, anh chưa từng cười, anh vẫn giữ lời hứa là lấy cô gái kia…

” Bạch tổng, chuyện hôn lễ anh tính thế nào…” Một tên thư ký chạy vào hỏi anh.

” Cứ thuận theo ba mẹ tôi…” Anh nhàn nhạt đáp, mắt vẫn cắm xuống chiếc máy tính, chẳng để ý gì đến người đối diện.

” Nhưng đó là hạnh phúc cả đời của anh, anh không thể….”

Không là cô ấy, thì tôi lấy ai cũng vậy thôi”

Tên thư ký chưa nói hết câu thì đã bị anh ngắt lời. Cô đi rồi anh mới thấy trống vắng, anh mới nhận ra tình cảm của bản thân mình. Nhưng lúc này anh thật sự đã mất cô, khi đã mất cô rồi thì anh cũng chẳng còn gì cả, anh có lấy ai thì cũng như vậy cả thôi.

” Nhưng anh yêu cô ấy như vậy mà, anh không đợi cô ấy nữa sao, anh phải có niềm tin là cô ấy sẽ trở về tìm anh chứ….” Tên thư ký ngạc nhiên nhìn anh, chính hắn cũng biết anh đã có tình cảm cô, hắn không muốn anh đánh mất tình cảm của mình.

” Hi vọng vậy, nhưng bây giờ cứ theo lợi ích trước mắt đã, tôi sẽ lấy cô ta vì lợi ích của công ty.”

” Nhưng…. anh biết anh làm vậy sẽ khổ cả ba người không?”

” Cậu yên tâm, tôi biết những gì mình làm. Cậu tiếp tục cho người tìm kiếm, thăm dò tin tức về cô ấy… tôi tin cô ấy có chết cũng phải thấy xác.”

Anh lạnh lùng nói anh tin cô sẽ giữ lời hứa, cô sẽ về bên anh. Nhắc đến cô lòng anh lại đau, mỗi lần nhắc đến cô anh lại có cảm giác này, chính anh cũng không hiểu nổi cảm giác của bản thân nữa, không lẽ anh đã yêu cô rồi sao?

——————-

Một thời gian sau

Trong khi mọi người trong gia đình đang tất bật chuẩn bị cho lễ cưới thì anh lại chìm đắm vào trong công việc, anh chẳng quan tâm gì đến chuyện này. Anh lấy tấm ảnh cả lớp chụp chung năm ấy xem lại hình ảnh cô, cả một thời đi học, cô theo đuổi anh, nhưng lại bị anh vô tâm, từ chối, anh không quan tâm đến cảm xúc của cô. Hai người bên nhau bao năm nhưng không có lấy một tấm ảnh chụp chung trừ tấm ảnh chụp cùng cả lớp.

……………

Ngày anh cưới…

Anh mặc bộ vest đen có thắt cà vạt đang ngồi thuẫn thờ, ánh mắt xa xăm, khuôn mặt vô cảm, anh như đang chờ đợi một điều gì đó… Sau ngày hôm nay anh đã có vợ nhưng người đó không phải là cô.

” Lý Nhan, cô có đồng ý lấy Bạch Tuân làm chồng, cả đời cho dù sướng hay khổ cũng bên anh ấy không?”

” Tôi đồng ý”

” Bạch Tuân anh có đồng ý lấy Lý Nhan…”

Anh chưa kịp trả lời thì thư ký của anh lại nói thầm vào tai anh điều gì đó, nghe xong mặt anh biến sắc, tâm trạng anh trùng xuống, anh cầm micro lạnh nhạt nói.

” Tôi xin lỗi… tôi muốn hủy hôn lễ này”

Anh nói rồi cùng thư ký ra ngoài trước sự kinh ngạc của mọi người….

Anh chưa kịp trả lời thì thư ký của anh lại nói thầm vào tai anh điều gì đó, nghe xong mặt anh biến sắc, tâm trạng anh trùng xuống, anh cầm micro lạnh nhạt nói.

” Tôi xin lỗi… tôi muốn hủy hôn lễ này”

Anh nói rồi cùng thư ký ra ngoài trước sự kinh ngạc của mọi người….

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

78 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá