Truyện ngắn tự sáng tác: Truyện ngắn không tên phần bốn năm sáu

  • #Chương_4

Nàng hơi liếm khóe môi, ánh mắt lướt qua tia sắc bén. Mười lăm vạn năm, cuối cùng hắn vẫn có thể thoát ra.

Phong Vũ đỡ lấy nàng, nhẹ giọng nói:

” Trấn yêu trận vỡ rồi.”

Một tiếng gầm vang dội vang lên, như muốn đâm thủng màng nhĩ.

Xích Long xuất hiệt, xung quanh cơ thể được bao phủ bởi Xích Hỏa, chỉ cần không cẩn thận thì sẽ bị thiêu rụi, ngay cả xương cốt cũng không còn.

Xích Long có 3 đầu, đầu là rồng, nhưng trên thân lại có cánh, Tiên giới không thiếu các sinh vật, thần thú kì lạ, nhưng nhìn Xích Long vẫn khiến người ta lạnh run.

Xích Long gào một tiếng, ánh mắt đỏ như máu liên tục đảo qua đảo lại, cuối cùng đập cánh, biến thành hình người. Hắn không phải là một người đàn ông thô kệch, hung ác mà lại là một thiếu niên anh tuấn, lại có phần cợt nhả.

Hắn hơi nheo mắt, nhìn xung quanh.

” Không ngờ bằng hữu cũ lại ở đây.” Hắn ta cảm nhận được mùi vị quen thuộc ở đây, tại chính điện này.

Mọi người treo đầy dấu hỏi. Bằng hữu cũ? Ai vậy?

Hỏa Lôi tiến lên, mắng:

” Ngươi lại dám chạy ra ngoài? Ta đánh chết ngươi.”

Mọi người hoảng sợ lùi lại. Thực Sinh thấy cô nàng xông vào, liền không suy nghĩ mà tiến lên.

Hắn ta khẽ cười, vung tay, một đạo Xích Hỏa bay ra, hai người tránh không kịp, lập lức lùi lại phía sau, hộc máu.

” Chỉ bằng các người mà muốn đánh với ta? Gọi bọn họ ra đây.” Hắn ta khinh bỉ liếc mắt qua mọi người đứng đó, sau đó dừng trên người nàng và hắn, như cười như không.

Trước ánh mắt của đám người Tiên đế và Tiên hậu, nàng nắm tay hắn, bước lên.

Tiên đế quát lên:

” Tình nhi, lui xuống!”

Nàng như không nghe thấy, vẫn tiến lên. Cuối cùng, dưới ánh mắt hoảng sợ của bọn họ, hắn khẽ nắm tay, lập tức Tiên khí tràn ta từ cơ thể bọn họ, mạnh mẽ nhưng lạnh lẽo như sương.

Xích Long hứng thú nhìn hai người. Nàng và hắn tách ra, cùng bay lên, trên trán 2 người dần xuất hiện ấn kí màu đỏ dọc theo ấn đường. Mọi người kinh ngạc nhìn nàng và hắn, cuối cùng sự kinh ngạc biến thành kinh sợ.

Không ai không biết ấn kí màu đỏ ấy tượng trưng cho điều gì. Trên khắp Tam giới, chỉ có Thượng thần mới có ấn kí đó ở mi tâm.

Ngay cả Tiên đế cũng hoảng sợ tột độ.

Thượng thần! Diêu Tình lại là Thượng thần. Sao có thể chứ? Diệu Tình và Phong Vũ đều là Thượng thần. Vậy mà lâu nay…

Trước mặt bọn họ bây giờ không còn là một cô công chúa phế vật, cũng không còn là một tên tiểu tiên vô dụng, yếu đuối, họ là Thượng thần, là một tồn tại không thể khinh thường, ngay cả Tiên đế cũng phải kính họ năm phần.

Xích Long cười lớn:

” Ha ha ha, chẳng trách vì sao ta không phát hiện ra hai người, thì ra là tự phong bế tu vi của mình.”

Phong Vũ nhìn hắn ta, lạnh nhạt mở miệng, ánh mắt có chút đáng sợ:

” Mười lăm vạn năm, ngươi tu luyện trong Trấn yêu trận cũng không tồi nhỉ?”

Trấn yêu trận là hắn cùng nàng hợp sức dùng một phần tu vi và linh lực của mình phong ấn. Giờ Trấn yêu trận bị phá vỡ, hay người liền bị phong ấn phản phệ, nhưng vẫn chưa đến mức bị thương nặng, chỉ là hao tổn chút tu vi.

Dù sao Thượng thần cũng trường sinh bất tử, nàng và hắn đều không thể chết. Trừ phi có thứ đó…nhưng nó mang độc tính thượng cổ, đã bị liệt vào cấm tịch của Tiên giới, người ngoài tuyệt đối không thể lấy được.

” Mười lăm vạn năm trước là các người đã phong ấn ta, giờ cũng nên đòi lại thù cũ rồi, nhị vị Thượng thần!”

#Chương_5

Tay nàng khẽ động, thanh ngọc kiếm xuất hiện.

Chuôi kiếm trắng toát, có đính một viên bạch ngọc, lưỡi kiếm sắc bén, mang theo hơi thở hung tàn.

Một tiếng gào vang lên, đánh lùi mọi người về phía sau. Hai người xông lên, xung quanh lập tức bị bao phủ bởi kết giới.

Không ai thấy rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể cảm nhận từng luồn linh lực khổng lồ đang không ngừng tuôn ra từ bên trong kết giới.

Không gian bên ngoài yên lặng đến cực điểm, không một ai dám thở mạnh.

Phải biết rằng, Xích Long hung ác tới cỡ nào, bọn họ vốn không phải đối thủ của nó, chỉ có thể nhờ vào hai người kia.

Kết giới liên tục bị bóp méo, bỗng một đường nứt xuất hiện, sau đó là một tiếng gầm dữ dội, mang theo sự tức giận pha lẫn đau đớn của Xích Long.

” Các ngươi dám chặt cánh của ta?!”

Trên mặt đất là một cái cánh trên người nó, bên bị chém đứt đang không ngừng nhỏ ra máu xanh dọa người.

Nàng bị bức lùi ra, một tay chống kiếm xuống đất, phun ra một ngụm máu, khuôn mặt hoàn toàn là vẻ lạnh lẽo. Phong Vũ bước lên đỡ nàng vào lòng, khóe miệng hắn cũng có vệt máu đỏ tươi.

Thấy nàng hộc máu, đôi mắt hắn liền nổi lên một cỗ sát ý, trong tay xuất hiện một cây quạt, hắn phất nhẹ, cây quạt tưởng như bình thường lại mang theo cuồng phong gào thét xông về phía Xích Long. Hắn ta bị cuồng phong thổi bay.

” Ta còn dám giết chết ngươi, dám làm nàng bị thương?.” Hắn lạnh lùng lên tiếng, giọng nói như kết hàn băng, khiến Xích Long hoảng hốt.

Thân thể hắn ta vốn đã bị trọng thương, lại chịu thêm một đòn mạnh mẽ như vậy liền không thể chống đỡ lại, chỉ để lại một câu rồi biến mất.

” Các ngươi hãy đợi đó, ngày diệt vong của Tiên giới sẽ không còn xa, đến lúc đó, ta sẽ trả từng món nợ.”

Sau khi Xích Long đi, mọi người thở phào nhẹ nhõm, còn Hỏa Lôi thì lo lắng chạy lại đỡ lấy nàng:

” Tình tỷ, tỷ không sao chứ? Muội xin lỗi, là tại muội nên tỷ mới…”

Không sao đâu.” Nàng khẽ cười, vỗ vỗ tay cô nàng.

Nàng ra hiệu cho Phong Vũ đỡ nàng ngồi xuống, ánh mắt mọi người tập trung về phía này, mang theo tia kính sợ.

Nàng ngồi xuống, lập tức có Tiên khí xoay quanh nàng, mạnh mẽ giúp nàng trị thương. Cây kiếm của nàng đột nhiên rung mạnh sau đó phát sáng, ánh sáng đó bao lấy nàng như đang bảo vệ nàng.

Đây là Tuyệt Tâm kiếm, là bảo vật thần khí, đã nhận nàng làm chủ, chỉ nàng mới có thể sử dụng, điều khiển, cũng giống như quạt Vũ Đằng của Phong Vũ, nhận hắn ta là chủ. Thần khí có linh tính, ngoài chủ nhân ra, không một ai có thể chạm vào.

” Nàng sao rồi.” Phong Vũ nhẹ nhàng hỏi, còn đâu vẻ lạnh băng khi nãy.

Nàng hơi lắc đầu tỏ ý không sao. Nàng đứng dậy, ánh mắt liếc qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Tiên đế và Tiên hậu, mang theo ý cười u ám.

Ý tứ đó khiến những lời ông ta định nói nghẹn lại ở cổ, không cách nào phát ra.

Nàng giờ đây, ngoài việc là công chúa của Tiên giới, còn mang theo thân phận khiến mọi người nể phục.

Thượng thần!

#Chương_6

Dưới gốc đào, một nữ tử ngồi đó, tay cầm vò rượu lặng lẽ uống. Nàng có chút ngẩn ngơ, nên không để ý có người đang đến gần.

” Không phải nàng nói là đi luyện công sao?” Giọng hắn bất ngờ vang lên khiến nàng giật mình, vò rượu ttong tay rơi xuống đất. Nàng cười gượng hai tiếng, ánh mắt lảng tránh:

” Ha ha…ta…à…ta đang luyện công mà.”

Hắn nhếch mép, nhướng mày nhìn nàng:

” Nàng luyện công bằng cách uống rượu sao?”

Nàng xụ mặt, cúi đầu không trả lời, như đứa trẻ làm sai.

Hắn còn không biết tính nghiện rượu đó của nàng sao?

Hắn bước đến bên cạnh nàng, khàn giọng nói:

” Nếu nàng không có việc gì làm thì chúng ta liền tìm việc để làm.”

Nàng cảm thấy nguy hiểm ập đến, chưa kịp né tránh thì cảm thấy trời đất quay vòng, cả người bị hắn bế bổng lên, bước về phía Huyền Tịch điện.

Trên giường, rèm che rủ xuống, che mất cảnh xuân sắc nóng bỏng bên trong. Sau khi mây mưa, nàng mệt mỏi rúc vào ngực hắn, nhỏ giọng lên tiếng:

” Phong Vũ, ta không muốn ở đây, cảnh sắc trên Tiên giới cũng ngắm chán rồi. Chúng ta hạ trần đi.”

Hắn khẽ cười, nụ cười trầm thấp bật ra từ lồng ngực ấm áp, khiến nàng say đắm:

” Được, nghe theo nàng.”______

Hai người đột nhiên biến mất không rõ tung tích, ngay cả Hỏa Lôi và Thực Sinh cũng không biết nàng và hắn đã đi đâu

Ở khu trấn trong kinh thành, 2 bóng dáng nổi bật xuất hiện giữa dòng người, nàng mang khuôn mặt tươi vui lôi hắn bay chạy khắp nơi, còn hắn chỉ mỉm cười dịu dàng, dung túng yêu chiều nàng.

Nàng dừng trước một cái sạp bán trâm, ngắm một lúc lâu sau đó đưa tay cầm lấy một cây trâm ngọc đơn giản nhất lên.

” Phong Vũ, cây trâm này rất hợp với chàng đấy.” Tao nhã, thanh thoát hệt như con người hắn.

Người bán hàng vội chen vào, cật lực giới thiệu:

Cô nương thật có mắt nhìn, cây trâm này được làm bằng chất liệu tốt nhất trong kinh thành này đấy.”

Hắn hơi nhìn cây trâm, sau đó lắc đầu:

” Không cần.”

Nàng hơi nhíu mày:

” Sao lại không cần? Chàng xem, chàng dùng một cây trâm cũng đã lâu như vậy rồi, cũng nên đổi thôi.” Gần 10 vạn năm rồi, thời gian không hề ngắn chút nào.

Hắn ôm nàng vào lòng, bất đắc dĩ thở dài:

” Tình nhi, đây là đồ nàng tự tay làm cho ta, ta nhất định sẽ luôn mang theo bên người, bảo quản thật tốt, những thứ khác ta đều không cần.” Hắn chỉ thích mỗi cây này, đổi cây khác hắn không quen, tâm cũng không muốn đổi.

” Vậy…thôi bỏ đi, chúng ta đi nơi khác.”

Hắn đuổi theo, kéo nàng vào lòng, cúi xuống, cùng nàng môi lưỡi đan xen, quấn quýt. Những người đi trên đường cũng không kiềm được mà phải quay đầu lại nhìn cảnh tượng đẹp đẽ này.

” Tình nhi, ta yêu nàng.” Hắn thì thầm bên tay nàng.

Nàng ngẩn người, sau đó trong lòng như có dòng mật chảy qua, đôi môi cong lên, ánh mắt tràn đầy ý cười như gió xuân ấm áp, dịu dàng.

” Ừm, ta cũng yêu chàng.”

” Đừng rời xa ta.”

Nàng ôm eo hắn, gật đầu. Không rời xa chàng, vĩnh viễn cũng không rời xa chàng.

Nhưng mà, không ai biết trước được tương lai, kể cả họ là Thượng thần cũng không thể.________Còn nữa.

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

105 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá