Truyện ngắn tự sáng tác: Truyện ngắn không tên phần bảy tám chín

  • #Chương_7

Lúc Hỏa Lôi tìm được hai người đã là một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

” Tình…Tình tỷ, Phong Vũ ca…hộc…Tiên giới xảy ra chuyện rồi, Ma giới lại gửi chiến thư đến rồi.”

Nàng nhướng mày, ánh mắt thích thú, còn hắn thì trầm mặc, không trả lời.

Nàng cũng muốn xem thử lần này Tiên giới sẽ làm thế nào.

” Đi thôi.” Vừa nói xong, hắn liền ôm nàng biến mất.

” A a a…Tình tỷ, đợi muội với…”_______Trên chính điện, nàng đứng yên nhìn vào hai người đang ngồi trên bảo tọa.

Tiên đế lên tiếng:

” Tình nhi…”

Nàng cắt ngang, giọng điệu lạnh nhạt:

Ta nghĩ Tiên đế và Tiên hậu nên gọi chúng ta một tiếng ‘Thượng thần’

” Con…”

Không khí xung quanh đột nhiên trầm xuống, hắn hơi nhìn ông ta, ấn kí trên ấn đường đột nhiên lóe lên khiến ông ta sợ hãi.

” Phong Vũ Thượng thần, Duệ Tình Thượng thần, lần này…Ma giới gửi chiến thư đến, ta thay mặt Tiên giới, xin hai vị Thượng thần giúp đỡ.” Ông ta cắn răng, nói luôn.

Dù sao, Tiên giới cũng sắp gặp nguy, không thể chần chừ được.

Hắn lên tiếng, giọng nói trong trẻo như châu rơi:

” Ma giới gửi chiến thư thì liên quan gì đến ta và nàng ấy. Huống chi năm xưa ta đã nói ta chỉ giúp Tiên giới một lần, về sau thế nào, không liên quan đến bọn ta.”

Tiên đế hơi nhíu mày, quả thật năm xưa hắm đã nói như vậy.

” Nhưng mà các người là Thượng thần…”

Nàng nhếch môi, ánh mắt cố ý tỏ ra kinh ngạc:

” Ta còn không biết Tiên giới có thể quản cả Thượng thần đấy…”

Tiên đế: “…” Đúng là Thượng thần không thuộc quyền cai quản của Tiên giới, chủ yếu là vì họ quá mạnh, không ai quản nổi.

” Duệ Tình, con dù sao cũng là công chúa của Tiên giới, con không thể ngồi không xem Tiên giới gặp nạn được.” Tiên hậu lên tiếng khuyên ngăn, nhưng thật ra là đang nhắc nhở thân phận của nàng.

Nàng ‘Ồ’ một tiếng, ánh mắt hơi âm u:

” Vậy ta không làm nữa.”

” Hồ đồ…con nghĩ con muốn bỏ là bỏ được sao?”

” Vậy…ta cứ không làm nữa đấy, không biết Tiên hậu đây có thể làm gì ta?”

” Ngươi…nghịch nữ!!!” Tiên hậu tức giận quát lên. Duệ Tình quả thật rất nguy hiểm, mà thứ nguy hiểm thì phải…

Bà ta không cho phép ai làm lung lay vị trí đế hậu của bà ta, ngay cả con gái của mình cũng không được.

Chuyện hôm đó kết thúc như vậy, Tiên đế vẫn luôn băn khoăn, đại quân Ma giới đã chuẩn bị sẵn sàng, e là không thể không đánh.

Hai người trở về Huyền Tịch điện,khi bước vào lập tức cảm thấy kì quái, trên bàn là một lá thư ‘ Phong Vũ, Duệ Tình, ta chờ các ngươi.’, bên cạnh là một vò rượu được ủ dưới Linh Tuyền.

Đừng hỏi nàng tại sao lại biết, chỉ cần ngửi hương thơm thôi là nàng đã nhận ra rồi.

Huyền Tịch điện linh khí vô cùng mạnh, ngay cả Thượng tiên muốn vào cũng phải có sự chuẩn bị, nếu không nhất định sẽ bị thương, còn người có tu vi và linh lực thấp mà tiến vào lập tức sẽ nổ tung mà chết, có thể đặt lá thư ở trung tâm điện, còn biết nàng thích Linh Tuyền Tửu…

Hai người không hẹn mà cùng bật ra một cái tên:

” Vĩnh Sát.”

Không ngờ ngươi vẫn còn sống đấy, bằng hữu cũ.”

#Chương_8

” Hoàng, Tiên giới nhất định sẽ cử hai vị Thượng thần đó giúp đỡ, chúng ta có nên…”

” Cút! Ngươi dám động vào nàng ấy, ta nhất định sẽ giết chết ngươi.” Vĩnh Sát lạnh giọng, ánh mắt thấp thoáng chút sát khí.

Tên đó vội cúi đầu, hoảng sợ:

” Thuộc hạ nhiều lời, xin Hoàng trách tội.”

Hắn ta khoác tay, ý bảo tên đó lui ra ngoài. Sau khi tên đó rời đi, Vĩnh Sát mới thở dài.

Hắn không đấu lại tên đó, nàng yêu Phong Vũ, nên hắn không muốn đánh mất tình bằng hữu của hai người, đành phải âm thầm bảo vệ nàng.

Haiz, có bao nhiêu người, sao hắn lại phải treo cổ trên một cái cây chứ? Nhưng ai bảo hắn ta thích nàng? Đúng là mệnh khổ mà!!_____Trên đỉnh núi, hai bóng dáng xuất hiện, đi về phía người mặc áo đen. Người áo đen quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt tuấn mĩ, hắn ta nhíu mày bất mãn:

” A Tình, ta chỉ mời mỗi mình nàng đến thôi mà? Sao hắn ta cũng ở đây?”

Phong Vũ lên tiếng, trong giọng nói có chút khinh thường:

Ngươi nghĩ ta sẽ để nàng ấy một mình đi gặp ngươi sao?”

Vĩnh Sát hơi cong môi, nháy mắt với nàng, giọng điệu ngả ngớn:

” A Tình, nàng có thấy hắn phiền không? Nếu không nàng bỏ hắn đi, đi theo ta.”

Nàng trừng mắt nhìn hắn. Tên này lại lên cơn sao?

” Sao ngươi lại thoát ra được?” Nàng hỏi.

Vĩnh Sát bị nhốt trong Đàm Lân điện, mỗi ngày đều bị lôi điện giáng đánh vì năm xưa, hắn suýt chút nữa là hủy đi Nhân giới, khiến dân sinh đồ thán. Lôi điện này mỗi một giáng là khiến người bị đánh đau thấu tim gan, như muốn vỡ vụn.

Kết giới xung quanh hắn quá mạnh, nàng cũng không tiện bại lộ nên đành tìm cơ hội cứu hắn. Nhưng không ngờ đến một ngày hắn ta đột nhiên mất tích, nàng không tìm được hơi thở của hắn, nên tưởng rằng hắn đã chết.

Không ngờ…

Phong Vũ nhíu mày:

” Ai đã cứu ngươi?”

Vĩnh Sát trầm mặc, phun ra hai chữ:

” Xích Long.” Không sai, là con rồng đó cứu hắn ta.

” Vậy…chuyện Ma giới tuyên chiến?”

Hắn đã cứu ta, ta đáp ứng một điều kiện của hắn.” Vĩnh Sát đáp.

” Không ngờ ngươi cũng tình nghĩa nhỉ?” Phong Vũ mỉa mai. Hắn ta dám nhòm ngó Tiểu Tình của hắn, không thể chấp nhận được.

” A Tình, nàng xem hắn ta kìa…” Vĩnh Sát đột nhiên lên tiếng, định nhích đến gần nàng.

Nàng hơi né hắn, liếc một cái:

” Ngươi đừng đứng gần ta, ta sợ chàng ấy ghen.”

Hắn dậm chân:

” Hai người…hừ…”

Trước khi rời đi, hắn còn để lại một câu: A Tình, nàng nhớ nhé, nếu không yêu hắn ta nữa cứ đến tìm ta.

” Nàng định thế nào?”

” Chuyện này không liên quan đến chúng ta.”

” Ừ, nghe theo nàng.”

#Chương_9

Khoảng thời gian sau đó, Tiên giới bận rộn bố trí trận pháp, tất cả Tiên nhân không ngừng nâng cao tu vi, chuẩn bị cho trận chiến với Ma giới.

Phong Vũ bị Tiên đế gọi đi, lí do là muốn hắn xuất trận, nhưng hắn không đồng ý. Vậy mà Tiên đế cứ luôn làm phiền hắn, ngay cả nàng cũng thấy bực bội.

Nàng vừa tu luyện ở Thủy Linh khê về, vừa vào Huyền Tịch điện, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương, còn chưa kịp né tránh thì mùi hương đó hóa thành một sợi xích, bao lấy nàng.

‘ Phụt!’ Nàng phun ra một búng máu tươi, máu bắn lên sợi xích, sợi xích nhanh chóng hút lấy, đỏ thẫm lên.

Nàng cảm thấy xương cốt mình như đang vỡ vụn ra, ngũ tạng đảo lộn, hồn phách nứt dần. Đau đớn vạn phần.

Khuôn mặt nàng sớm đã trắng bệt, mồ hôi lấm tấm, đôi môi không chút huyết sắc, ánh mắt mơ hồ.

Đoạn hồn tán!

Là ai dám hạ loại độc thượng cổ này?!

Trong phút chốc, trong đầu nàng hiện lên một khuôn mặt.

Là bà ta!

Sợi xích nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể nàng, siết chặt ngũ tạng của nàng.

Đoạn hồn tán! Công dụng của nó đều nằm ở tên. Khiến hồn phách tan biến, không thể nào kết hợp trở lại, vĩnh viễn biến mất.

Bà ta vậy mà dám…

Nàng vội ngồi dậy, thử vận công nhưng linh lực không thể xoay chuyển, vừa tụ lại lập tức bị đánh tan, khiến nàng phản phệ, không ngừng hộc máu.

Nàng nhíu chặt mày, ổn định lại cơ thể, hai tay nhanh chóng vận công lần nữa.

Chỉ còn một cách!

Đoạn hồn tán, thân mang ma chú, dùng để đối phó với Thượng thần, nếu không thể dùng Tiên khí, chi bằng lợi dụng Ma khí, cái giá phải trả là…

Xung quanh cơ thể nàng nhanh chóng xuất hiện Ma khí, khí đen vờn quanh, sau đó chui vào trong.

Nàng nhíu mày, hai mắt nhắm chặt, một chút nữa thôi.

Miệng nàng lẩm bẩm, Ma khí xung quanh ngày càng nhiều, thời gian trôi qua từng giây, cuối cùng…

‘ Leng keng’

‘ Phụt.’

Sợi xích đứt vỡ, nàng phun ra một búng máu đen, Ma khí quanh nàng tăng vọt, lấn át cả Tiên khí trong điện.

Ấn kí trên trán nàng lúc đầu là màu đỏ, giờ nửa trên biến thành màu đen, nửa dưới màu đỏ, thêm mười phần tà khí.

Gió nổi lên, mây đen kéo đến, sấm sét bổ xuống như vũ bão, trời đất gào thét.

Cái giá phải trả là…trở thành Đoạ Thần.

Đọa Thần, nổi nhục của Thượng thần, bị người người sợ hãi, đó là cảm giác đang ở trên cao, cuối cùng trong phút chốc, bị kéo xuống tận địa ngục.

Từ nay về sau, nàng không còn là Thượng Thần nữa, mà là Đọa Thần, mang trong người nửa Thần nửa Ma.

Đôi mắt nàng mở ra, ánh đỏ lóe lên sau đó biến mất, chỉ còn lại sự cô đơn tịch mịch, lạnh nhạt vĩnh hằng.

Phong Vũ, xin lỗi, ta không thể tiếp tục ở bên cạnh chàng nữa rồi. Con đường này vinh quang phía trước, chỉ còn lại mình chàng bước đi, ta nhất định sẽ không trở thành người ngáng đường của chàng.

Hỏa Lôi, tỷ xin lỗi.

Thực Sinh, ta xin lỗi.

Trước khi ngất đi, nàng chỉ thấy trước mặt mình xuất hiện một khuôn mặt tràn đầy lo lắng, bế nàng lên, bay mất.________Còn.

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

63 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá