Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn: Đoản ái tình sầu chuong 4 5

  • #Đoản ÁI TÌNH SẦU(5)

– ” Vậy cháu có thể dọn về đây ở được không ạ?” Ả hỏi bà, ả đã nắm được điểm yếu của bà nên muốn xin về đây ở, dần dần sẽ đuổi cô ra khỏi nhà…

Mẹ anh nghe xong cũng cảm thấy khó xử, nhất thời bà không biết làm như thế nào. Bà cũng khá thương cô nhưng cũng muốn có cháu nối dõi, bà cũng không muốn ả chịu thiệt thòi khi sinh con cho anh.

– ” Tạm thời cứ để một thời gian nữa đã, đến khi sắp sinh thì cháu có thể về đây ở để tiện chăm sóc…”

– ” Nhưng… cháu cũng muốn con cháu có một danh phận, xin bác cho cháu được ở cùng anh ấy ạ”

Ả khóc lóc van xin, ả luôn tỏ ra vẻ đáng thương để được mẹ anh thương hại mà cho cô ở cùng, để đạt được mục đích của mình, ả không trừ một thủ đoạn nào.

– ” Được rồi, cháu cứ về đi, có gì để ta thu xếp rồi báo sau…” Bà khó xử nhìn ả rồi nói nhỏ…

– ” Vâng, hôm nay cháu có thể ở đây nấu cơm cho bác được không… cháu mới học được mấy món ngon lắm ạ.”

Ả nói rồi tự do xuống bếp, trong lòng đầy rẫy mọi âm mưu, ả biết cô không giỏi nấu ăn nên muốn lấy lòng bà…

” Choang…” cô đang rửa bát thì lỡ tay vô tình làm vỡ một cái bát…

– ” Trời… có mấy cái bát cũng không rửa nổi thì làm gì ăn, đúng là tiểu thư có khác…”

Ả vừa bước xuống vừa mỉa mai cô, ả vốn dĩ là con nhà nghèo nên ả rất đảm đang tháo vát, vì không chấp nhận cuộc sống nghèo khổ muốn đổi đời nên ả quan hệ với nhiều đàn ông khác, rồi dùng nhan sắc để lừa lọc, lợi dụng người ta. Có được ngày hôm nay ả đã lừa biết bao nhiêu người, vì tiền có lẽ ả không từ một thủ đoạn nào.

– ” Loại như cô thì làm được tích sự gì? Tránh ra cho đỡ bẩn mắt tôi…” Ả nói rồi đẩy cô ngã xuống đất, cô không muốn làm to chuyện nên nhường bếp cho ả rồi đi lau nhà, dọn cái bát vỡ kia, rồi lên phòng…

Mẹ anh xuống bếp thấy ả đang nấu cơm thì lòng bỗng hiện lên cảm giác ghét cô. Bà cho rằng cô ham chơi nên mới bỏ bê công việc.

– ” Thiệu Ninh xuống đây mau…” Bà gọi cô…

– ” Con đây mẹ” Cô nghe tiếng gọi thì bước xuống, lễ phép nói.

– ” Sao lại để khách làm thế này hả, đây là việc của cô cơ mà?”

– ” Con xin lỗi… tại cô ấy vào bếp nên con…” Cô cố gắng giải thích

– ” Cô lớn rồi phải biết phép lịch sự tối tiểu chứ, người ta là khách tại sao lại bắt người ta làm việc nhà. Có bữa cơm cô cũng không nấu nổi à?” Bà tức giận nói, không hiểu sao hôm nay thấy ả vào bếp bà lại rất giận, tự nhiên bà thấy thương ả, thấy ả thiệt thòi, cũng là phụ nữ như nhau nhưng ả lại thiệt hơn cô, hơn nữa ả còn là người sinh con cho con mình.

– ” Con xin lỗi mẹ, con đi làm ngay đây ạ…” Cô cúi đầu xin lỗi, cô biết hôm nay mình để ả nấu cơm là cô sai rồi, nhưng nếu cô không để ả nấu thì chắc còn xảy ra chuyện khác.

– ” Thôi khỏi, cô cứ làm việc của mình đi… để tôi nấu rồi hầu hạ cô…”

Bà nói mỉa mai rồi xuống bếp nấu cơm cùng ả. Hai mắt cô tự nhiên cay cay, nhưng cô cũng quen với cảm giác lạnh nhạt của mẹ anh rồi, có lẽ vì cô không thể sinh cho anh một đứa con như ả…

Ăn cơm xong thì ả cùng mẹ chồng cô nói chuyện, còn cô thì dọn dẹp rồi rửa bát. Đến khi mẹ chồng cô ra cổng lấy đồ thì ả từ cầu thang đi xuống, nhìn thấy cô đang rửa bát, ả giả vờ té…

– ” Á… đau quá… á… máu….”

Cô thấy tiếc hét thì chạy lại đỡ ả nhưng bị ả hất tay ra, đúng lúc đó thì mẹ anh cũng vào…

– ” Cháu làm sao thế, sao lại ngã thế này…” Bà chạy vào đỡ ả rồi đưa mắt nhìn cô đang đứng đó… Ả vừa ôm bụng, vừa giả vờ khóc thảm thiết

– ” Cô ấy… đẩy cháu.. cháu… đau quá…” Ả nói rồi ngất đi…

Mẹ chồng cô gọi xe cho ả đi cấp cứu, bà vừa lo cho ả vừa hận cô, bà cho rằng cô chính là người đẩy ả…

ÁI TÌNH SẦU

(6)- ” Cô là đồ độc ác, cô không thể sinh thì để người khác sinh chứ sao lại làm trò thế này… Tôi nói cho cô biết, nếu cháu tôi có chuyện gì thì cô cũng cút khỏi nhà này đi…”

– ” Không phải con đâu mẹ, con không có đẩy cô ấy…” Cô cố gắng giải thích, cô hi vọng rằng mẹ chồng sẽ tin cô, nhưng đáp lại cũng chỉ là cái nhìn khinh bỉ, lạnh nhạt.

– ” Cô không làm thì ai làm, tôi không thể ngờ lại rước cái loại như cô về làm dâu…” Mẹ chồng cô nói rồi gọi cho anh rồi đưa ả đến bệnh viện, không thèm quan tâm đến cô nữa.

Cả căn nhà rộng lớn chỉ còn mình cô, cô ngồi thẫn thờ xuống đất, tim cô nhói đau từng cơn, cô không hiểu tại sao lại bị mẹ chồng hiểu lầm, có lẽ cô không sinh được con nên mới bị như thế sao, có lẽ nếu sinh được một đứa con chắc cô sẽ không bị đối xử như thế này. Có lẽ không sinh được con là cô sai sao? Cô đâu muốn như thế…

Cả ngày hôm đó không ai về nhà, lòng cô bắt đầu bồn chồn lo lắng.

Cô lo không phải vì cô sợ nếu ả có chuyện gì mình sẽ bị đuổi mà cô lo vì đứa bé trong bụng ả, cô biết anh rất hi vọng và mong chờ đứa trẻ đó. Cô không biết ả có cố ý hại mình không nhưng cô hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Cô nấu cơm dọn dẹp xong rồi ngồi ở ghế sofa đợi anh về, đợi lâu đến nỗi cô cũng lim dim mắt ngủ, vừa ngủ được một lúc thì cô cũng nghe tiếng chuông cửa, cô vội vàng chạy xuống mở cửa cho anh.

– ” Anh về rồi sao, anh có mệt không?”

Anh không trả lời, lạnh nhạt nhìn cô rồi kéo cô vào nhà, cô chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo đi, anh kéo đến khi hai tay cô đỏ hoe thì mới buông ra.

-” Tôi hỏi cô, tại sao cô lại đẩy cô ấy?” Giọng anh lạnh lùng

– ” Tôi không có đẩy… là cô ấy tự ngã…” Cô rưng rưng giải thích; cô không ngờ anh lại hiểu nhầm cô, cô chỉ lại đỡ cô ấy nhưng không ngờ mọi người đều nghĩ là cô làm. Cô không thể hiểu rốt cuộc bản thân mình đã sai ở đâu…

– ” Đừng có cãi nữa… cô biết cô ấy đang mang bầu không hả, cô có biết đứa trẻ đó rất quan trọng với tôi không?”

Anh khẽ nhếch mép rồi lắc đầu nhìn cô, anh đi làm không biết chuyện gì xảy ra nhưng khi nghe mẹ mình nói anh liền nghĩ là cô làm. Anh không ghét cô nhưng hôm nay cô đẩy ả làm anh càng ngày càng ghét cô. Anh cho rằng cô ghen tỵ với ả vì ả có thể sinh con nên mới làm như vậy.

– ” Anh hiểu lầm rồi… tôi không có làm cô ấy ngã.. tôi… là cô ấy đổ lỗi cho tôi…”

– ” Chat… cô thôi đi, cô ghen tỵ với cô ấy đúng không? Loại như cô không xứng làm mẹ là đúng rồi…”

Không để cô nói hết câu anh đã thẳng tay tát cô. Nghe những câu đó cô như chết lặng, tim cô nhói lên… Lần đầu anh đánh cô, lần đầu anh hiểu lầm cô, anh nói mà không quan tâm đến cảm xúc của cô, anh cho rằng cô không sinh được con cho anh là đáng. Anh không biết mình đang đụng vào nỗi đau của cô, không sinh được con cho anh đâu phải lỗi của cô đâu chứ.

Cô lau vội giọt nước mắt rớt xuống, cố gắng không để anh thấy, hai mắt cô nhìn anh rồi cũng nhòe đi, giọng nhàn nhạt xen lẫn nghẹn ngào.

– ” Tôi không có làm, tin hay không là tùy anh…” Cô nói rồi đi lên phòng, cố gắng không để nước mắt rơi, cô không thể để anh thấy vẻ yếu đuối của mình. Cô lên phòng đóng cửa lại, nước mắt cô cứ thế mà rơi, không biết là lần thứ bao nhiêu cô khóc vì anh. Có lẽ người ta nói đúng ai yêu nhiều sẽ khổ, cô cũng không trách anh, là cô yêu anh nhiều hơn anh yêu cô, là cô yêu anh hơn chính bản thân mình nên cô tự chuốc lấy đau khổ thôi.

Cô hận chính bản thân mình, hận mình không thể sinh cho anh một đứa con, cô hận bản thân mình vì không thể giống như những phụ nữ khác… hận bản thân mình vì hết lần này đến lần khác dù đau khổ vẫn không thể buông được anh.

Đêm hôm đó anh ngủ ở phòng khách, sáng sớm thì vội dậy đi làm, anh không quan tâm gì đến cô. Anh vừa đi khỏi thì mẹ anh cũng về, bà nhìn cô với ánh mắt phẫn nộ…

– ” Cô và Hải ly hôn đi, cô dọn đồ rồi sớm cút khỏi cái nhà này… nhà này không thể chứa loại con dâu độc ác như cô…”

– ” Mẹ… mẹ đang nói gì thế ạ, con không muốn ly hôn đâu… con yêu anh ấy…”

– ” Cô yêu nó? Yêu mà tại sao lại nhẫn tâm hại chết con nó? Bây giờ con nó chết rồi, cô đã hài lòng chưa?”

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

87 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá