Truyện ngắn tự sáng tác: Số phận đàn bà chương 1 (đăng hộ)

  • Truyện: Số phận đàn bà
  • Tác giả: Nguyen Thị Hải Anh

Chap 1

……. Mày chỉ là một con đĩ nhà tao vô phúc mới có đứa con dâu như mày , cút… cút ra khỏi nhà tao .

Kiên : kìa mẹ Lan là vợ con người con yêu cớ sao mẹ lại , chửi nói cô ấy như vậy . Vợ con, con tự bảo được ! ( Vợ của Lan)

… Bảo à , mày bảo đi ngay từ đầu,tao đã không ưa gì mặt nó rồi , đã quê mùa còn éo biết đẻ loại này thì cút ….. cút….. cút khỏi gia đình này .

Kiên :. Đâu phải lỗi do vợ con đâu mẹ !

Á mày con bênh nó à . Mày giỏi lắm , mày coi mẹ mày là gì hả con , ai sinh mày ra . Giờ nó trèo đầu cưỡi cổ mày rồi .

Mẹ vừa nói , vừa súc phạm tôi và gia đình tôi , thực sự tôi đã lấy trồng được 3 năm , chưa có đến mụ con như đâu phải lỗi do tôi , kiên anh ấy rất yêu thương tôi, nhưng anh cũng rất nge lời mẹ . k ai nghĩ là do anh mà chúng tôi k có con ,anh luôn tự Trọng cho bản thân mình .

-. Mẹ con đã làm gì sai mà mẹ lại nỡ lòng nào chửi , mắng con như vậy ?

Mày còn biết cãi lại cơ , giỏi quá rồi .

Vừa nói dứt lời tôi ăn trọn vẹn cái tát từ mẹ chồng , đây cũng không phải là lần đầu tiên , mà 3 năm tôi bị chửi bị tát bất cứ lúc nào , mà tôi không hề sai .

Mẹ đi vào phòng lấy mấy bộ quần áo của tôi ném ra cổng đuổi tôi đi , và bà k ngừng chửi tôi thậm tệ . Lấy trong túi tờ 100k ném vào mặt tôi .

Kiên :. Đó là vợ con mà mẹ cô ấy đã làm gì mà mẹ lại đuổi !

Vào nhà …. vào mẹ sẽ lấy cho con vợ mới . Thứ quê mùa ngay từ đầu đã k sứng với gia đình mình rồi , lại k biết đẻ nưã chứ . Cho nó cút về vùng que nghèo nhà nó .thứ rẻ rắc mà đòi cao sang .

Vừa nói mẹ lôi kiên vào nhà , anh cũng chỉ biết nhìn tôi ngồi khóc trước cổng mà không nói được gì !

Những cái tát từ mẹ trồng , những câu chửi đay điếng nó như cơm bữa đối với tôi nhưng tôi không nghĩ dằng ngày hôm nay tôi bị đuổi ra khỏi nhà chỉ có vỏn vẹn 100k trong túi lúc mẹ chồng ném vào mặt tôi . Lang thang đi bộ trên con đường mòn để bắt xe . Nhà tôi ở vùng quê sứ nghệ . Gia đình nghèo lại đông con , tôi là t2 cũng đi lấy chồng được 3 năm , cưới từ năm 18t ,3 năm lấy chồng được về quê đúng 1 lần .

Tôi nhớ như in trước khi lấy chồng gia đình, hàng xóm chúc mừng tôi lấy được chồng thủ đô như thế nào ! Số phận tuong an nhàn , ai ngờ đâu. …….

Lên xe khách tôi có vỏn vẹn 100k , cũng mai đủ tiền bắt tuyến xe về quê , từ đây về quê cũng mất 5 tiếng mới về đến nhà . Tôi không nghĩ về sẽ ăn nói như thế nào vs bố mẹ tôi ….!

Giờ phút này tôi thật sự bế tắc thật sự , tôi nghĩ đủ mọi cách để nói dối bme ,…… Trên 5 tiếng ngồi xe .

Chiếc xe dừng bến. Dọc theo con đường đường đi về nhà tôi còn 20km nữa nhưng đôi còn nghìn nào mà đi xe ôm giờ , lẻo đẽo đi theo ve đường về nhà , nhà tôi thuộc xóm dân tộc Tày đi theo ven núi và suối , cứ 500km mới có nhà ở , tôi mất 1 tiếng để đi về đến nhà , ….dừng chân ở cổng tôi k dám bức vào , tôi sợ tôi sợ rất nhiều thứ ….

…. Kìa Lan con về sao không vào mà lại đứng đây , chồng con kiên đâu ?

Tiếng mẹ tôi vang lên từ đằng sau, tôi quay lại nước mắt vẫn lăn dài trên má , nhìn mẹ tôi gầy đi rất là nhiều có lẽ mẹ đã rất vất vả !

… Con …..con ….

Mẹ : thôi con vào nhà đi , đứng mãi ở đây à .!

Tôi như 1 đứa trẻ chạy vào lòng mẹ , khóc nức nở , vào nhà vẫn căn nhà đó đơn sơ giản dị nhưng đậm chất tình thương .

Ngồi nói hết mọi chuyện cho mẹ nge , mẹ tôi lặng lẽ không nói câu nào , ôm tôi vào lòng an ủi , thật sự tôi năm nay 21tuoi cảm thấy nhục nhã .

Bố tôi là xây dựng trên huyện, nhà tôi có 4 anh chị em , trước tôi là anh và 2 em gái . Anh tôi đã lập gia đình và ở riêng . Cũng có với nhau mụm con . Sống tại quê vùng nông thôn nhưng hạnh phúc tràn đầy !

Mẹ : thôn con vào gường nghỉ ngơi đi , con mệt rồi để mẹ ra nương hái mớ rau !

Để con làm cho mẹ , con ổn …!

Lẻo đẽo cầm rổ ra nương , đi đến đâu kí ức ùa về đến đó , tuổi trẻ bồng bột lấy chồng sớm nay tôi thật sự cảm thấy hối hận !

Tối đến tôi , gia đình tôi tụm tập đông đủ khi biết tôi về , tiếng cười vui vẻ tại ngô nhà đơn sơ này, nhưng tôi cảm thấy đầy tình thương ấp áp ở đây ! Suốt 1 tháng tôi ở nhà phụ giúp bme và anh trai truyện nương dãy . Thời gian yên tĩnh cũng làm tôi quên đi ngôi nhà trên thủ đô đó và người chồng vô vị .

Chị dâu :. Lan em này ! Gia đình mình không giàu nhưng đủ yêu thương và ấp áp , em đừng suy nghĩ gì về quá khứ nữa nhé , ở đây luôn có anh chị bme sãn sàng đón nhận em !

Em cám ơn anh chị nhiều ! Em ổn rồi . Chắc mai em đi làm thôi chứ ở nhà cũng chán lắm chị .

Chị dâu :. Em chắc chứ , thật sự đã ổn chưa

Em ổn rồi mà chị , ở đây dân làng lại dị mị em , tốt nhất em nên đi làm .

Chị dâu :. Uk ! Dù sao có chuyện gì về vs anh chị nhé !

Nói rồi chị cũng vào nhà lấy ra 1tr đưa tôi , ở vùng quê này 1tr cũng là to lớn lắm rồi . Anh tốt tốt số lấy được chị dâu tôi

… chị em k nhận đâu anh chị còn phải nuôi bé bo , chị tốt vs em quá !

Chị dâu :. Con bé này đi làm phải có đồng tiền trong người chứ , chị về đây rồi thì em cũng như em ruột của chị nếu ngại em cứ cầm lấy coi như chị cho vay , lúc nào trả thì trả , mà em tính lại lên thủ đô à!

Vâng em lên thủ đô , cô tám cũng đã tìm việc cho em rồi nge nói làm ooxin ,em cũng đồng ý vì cô tám cũng nói gia đình họ rất dễ dãi , ít khi ở nhà trông nhà là chủ yếu !

Chị dâu :. UK làm gì cũng được tốt cho em là được mệt về với anh chị và các em

Vâng ạ , chị thật tốt …

Hôm sau tôi dậy sớm đi theo con đường mòn ra quốc lộ để bắt xe . Chuyến xe ôm 15km mới ra đến bến xe , cô tám cũng đưa cho tôi địa chỉ nhà họ k cách bến xe là mấy . Cũng ngược đường với gia đình chồng cũ nên tôi k sợ đối mặt với họ !

Đi tìm theo địa chỉ cô tám đưa , mà tôi mới giật mình nhận ra nhà mà tôi chuẩn bị làm ở trong khu dãy là của những người cán bộ hay người ta thường nói khu biệt thự .

Đến đúng địa chỉ nhà tôi ấn chương , Tiếng chuông reo lên 3 hồi có người ra mở cửa!

Một người phụ nữ trẻ đẹp sang trọng đi ra tôi đoán đó là là bà chủ nhà nhà !

– chào Bác cháu là Lan được cô tám giới thiệu đến đây ,

Bác gái: Cháu vào nhà đi ,rồi bác cháu mình nói chuyện .

Đi vào căn nhà tôi mới biết đây là một khu biệt thự rất rộng rãi , nhà đẹp vườn xanh cảnh quan ở đây như một khu công viên trong lành .

Bác gái :. Cháu ngồi đi bác se nói qua về công việc của cháu ! Ở đây nhà bác có có một bác giúp việc nữa nhưng công việc của cháu rất nhẹ nhàng .

Dạ vâng Bác nói đi ạ cháu xin nge !

Bác gái : bác cũng đã nghe qua về vấn đề của cháu . Bác làm cán bộ nhà nước và bác chỉ có một người con trai . căn nhà này ngoài bác ở và con trai còn có dượng của nó . Dượng của nó làm dân kinh doanh . Nhà bác thường sáng đi tối về ở nhà chỉ có cô giúp việc và con trai. bây giờ có thêm cháu . Con trai bác bị mắc bệnh tự kỷ lúc nào cũng ở trong phòng không ra khỏi nhà . Công việc của cháu là cháu chỉ là chăm sóc cho con trai bác vì một mình cô giúp việc không thể làm hết mọi việc .nhà cửa nấu ăn đã có công giúp bạn lo nên cháu chỉ có một điều duy nhất là chăm sóc nó cho bác

….Cháu …….

Cháu không cần lo , con trai bác đã 25 tuổi , nó bị mắc bệnh tự kỷ nhưng nó k cho ai đến gần hay động trạm tới nó !

Vâng ạ !

Thui bác đi công chuyện cháu vào bếp đã có cô tâm làm giúp việc sẽ chỉ dạy cháu .

Ngôi nhà thật to và đẹp , tôi k nghĩ tôi lại được bước chân vào ngôi nhà này. Cũng may là có cô tám bạn bố giới thiệu cho tôi , xuống bếp tôi thấy cô tâm đang dọn dẹp và chuyển bị bữa trưa !

-. Cháu Chào cô ạ !

Cô tâm : Cháu là lan đúng không ?

Vâng ạ! Để cháu phụ cô nhé !

Cô tâm:. Thôi cháu đi lên tầng 3 bên tay trái là phòng cháu , bên phải là phòng cậu Quân cháu vào phòng dọn dẹp lại và tắm rửa đi xong xuống đem cơm cho cậu .

Vâng cô

Xách túi quần áo lẻo đẽo lên tầng 3 , nha thì đẹp cớ sao ít người nữa , vệ sinh sạch sẽ cô tâm thật tuyệt . Mãi đi tôi ngơ ngác đâm vào ngực ai đó ngẩn mặt lên tôi thấy trước mặt mình anh cao to đẹp trai đặt biệt rất trắng , mẫu người có lẽ bât kì cô gái nào ao ước !

Tôi ….tôi…. Xin lỗi

Nói rồi tôi bước đi chạy 1 mạch vào phòng , lòng nghĩ người đâu mà đẹp trai thế , nhưng không có cảm xúc . Nhà giàu có khác phòng nào phòng ấy đẹp ngờ ngời . Tôi dọn dẹp tắm rửa đi xuống bếp phụ cô tâm . Nhà đẹp rộng thật nhưng sao cô đơn nhạt nhẽo quá vậy. !

Cô tâm :. Lan này cháu bê cơm cho cậu nhé , chờ cậu ăn xong rồi bê xuống nhé. !

Vâng cô cứ để cháu !

Cô tâm. : Lan ! Cậu quân không phải người dễ gần khi cậu mắc bệnh tự kỷ khó gần hơn , không nói chuyện với ai , nhưng k hại ai đã có rất nhiều người đến xong rồi đi nhưng k ai ở quá 7 ngày đều tự bỏ đi không hiểu lý do , cháu cố gắng nhé !

Vâng cô cháu thấy bình thường mà !

Cô tâm lắc đầu quay mặt đi!

Tôi đi lên phòng cậu Quân , mở cửa tôi thấy vẫn anh chàng ấy , phải gọi là soái ca mới đúng .ngồi thu mình ở góc gường , tôi bước chân nhẹ nhàng tiến lên chiếc bàn, đặt mâm cơm xuống rất là nhiều đồ ăn. Nhẹ nhàng tôi nói .

Mời cậu lại ăn cơm !

Anh ta không nói một câu gì ! Lẳng lặng ngồi ai cơm mặt k có đến 1 cảm xúc , phải nói k khác gì khúc tượng . Tôi tiến lại gần phí cửa sổ mở cửa bên dưới là khu vườn thông phải đến 2000m khung cảnh từ trên xuống rất đẹp đẹp đến lạ thường khu cảm yên tĩnh bao nhiêu !

…… Dọn ……

Tôi giật mình ngoản lại thì lại thấy anh ăn xong và ngồi trên gường tôi bước đi nhẹ nhàng lẳng lặng bê mâm cơm đi ra phí cửa . tôi giật mình khi có người vỗ vào đầu tôi làm tôi thót tim . Quay lại nhìn anh kéo tôi vào góc cửa bất chợt mâm cơm dơi xuống , bát đũa vỡ lung tung, tôi hoảng hốt nhắm tịt mắt kêu lên …

Im….im….im… Khi muốn yên ổn

Nói rồi tôi không giám ngước lên nhìn , giờ đây tôi không biết tôi dơi vào hoàn cảnh nào nữ , có lẽ giây phút này tôi cảm thấy sợ ngôi nhà này .

(. Bạn đọc cùng nhau like va chia sẻ ủng hộ cho em nhé . Đừng quên cho em lời nhận xét nhé iu mọi người. 😍😍😍 thanks you )

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

119 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá