Truyện ngắn tự sáng tác tự sáng tác: Người tình của anh

  • bởi
  • #ĐoảnNGƯỜI TÌNH CỦA ANH(1)

– ” Chúng ta ly hôn đi, tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ này nữa”

– ” Anh nói gì? “

– ” Tôi nói là chia tay đi, mối quan hệ này tiếp tục chỉ làm tôi thêm mệt mỏi…”

– ” Nhưng tại sao chứ, em đã làm gì sai?” Cô ngạc nhiên nói, nước mắt hơi xuống ướt đẫm khuôn mặt

– ” Tôi không yêu cô, cô chỉ là thế thân của cô ấy… Tôi muốn bên cô cũng vì cô giống cô ấy” Hắn lạnh nhạt lên tiếng

– ” Nhưng tình cảm 4 năm của chúng ta thì sao? Chẳng lẽ anh nói yêu em cũng là giả sao?”

– ” Đúng, tất cả đều là giả. Chỉ cô ngu ngốc mới tưởng đó là thật”

Cô đau lòng vô cùng, có lẽ hắn nói đúng cô ngu ngốc thật, cô ngốc nên mới tin lời yêu của hắn, cô ngốc nên mới làm kẻ thế thân của hắn…

– ” Anh, có từng yêu em không, dù chỉ một chút…”

– ” Chưa bao giờ, quá khứ không, hiện tại không và tương lai lại càng không?”

Hắn nói, hắn vốn chỉ xem cô là thế thân, hắn muốn ở bên cô vì cô giống người yêu cũ đã mất của hắn, hắn chưa từng có tình cảm với cô. Hắn thương hại cô nên mới chấp nhận cưới cô, nhưng cuộc hôn nhân không tình yêu khiến hắn rất mệt mỏi…

– ” Được, vậy thì ly hôn”

Cô run run cầm bút ký vào đơn ly hôn, hắn và cô không có con nên không có sự ràng buộc. Ngoài đồ dùng cá nhân ra thì cô không mang theo bất cứ thứ gì của hắn, tiền và tài sản cô cũng không nhận. Cô đi lang thang trong chiều mưa tầm tã, nước mắt cô hòa lẫn cùng những hạt mưa đắng chát, cô đi lang thang như kẻ vô hồn…

Cô đi mà không nhìn xung quanh, bỗng ánh đèn xe sáng rọi vào mắt cô, một chiếc xe đang lao tới gần cô. Cô không tránh, đứng bất động cho cái xe đó nó lao về phía mình. Bị ba mẹ bỏ, chồng bỏ cô không còn muốn sống nữa, nếu cô sống cũng chẳng còn ý nghĩ gì… Có lẽ chết là cách tốt nhất để giải thoát cho cô lúc này…

” Rầmm… Kéttt… “

Số cô chỉ đến vậy thôi sao? Thì ra cái chết nó không đau bằng một vài chuyện trên đời, cái chết không đáng sợ như người ta vẫn tưởng…

#còn

NGƯỜI TÌNH CỦA ANH(2)

” Rầmm… Kéttt… “

Số cô chỉ đến vậy thôi sao?

Thì ra cái chết nó không đau bằng một vài chuyện trên đời, cái chết không đáng sợ như người ta vẫn tưởng…

————-2 năm sau

Cô tay trong tay bước vào lễ đường cùng một người đàn ông, anh là người cứu cô trong vụ tai nạn năm ấy. Lúc cô tưởng như mình sẽ chết thì được anh cứu, anh mang cô vào bệnh việm và chăm sóc cô đến ngày hôm nay.

Anh luôn quan tâm, an ủi, giúp đỡ cô vượt qua những ngày tăm tối của cuộc đời, nhờ có anh bên cạnh cô mới có ngày hôm nay. Cô rất hạnh phúc vì những gì mình đang có, năm đó ly hôn với hắn là lựa chọn đúng đắn của cô… Nhưng thật lòng hai năm qua cô cũng không quên được hắn, tình cảm của cô đối với anh chỉ là sự cảm kích chứ không phải tình yêu. Nhưng lấy anh thì có lẽ cô không hối hận, bởi anh là một chàng trai tốt… Cô tự hứa với lòng mình sẽ học cách yêu anh, học cách đối xử với anh thật tốt.

– ” Lục Lang, con có đồng ý lấy Tử Nguyệt làm vợ không, con sẽ bên cô ấy cho dù ốm đau…”

– ” Con đồng ý”

– ” Tử Nguyệt, con có đồng ý lấy Lục Lang làm chồng không, con sẽ bên anh ấy cho dù ốm đau…”

– ” Con………” Cô ấp úng nói, giọt nước mắt trên má cô rơi xuống, cô ước gì được vào lễ đường cùng người mình yêu.

– ” Cô ấy không đồng ý” Cô đang định đáp lại thì có một giọng nói xen vào, từ đường xa cô thấy hắn, lạnh lùng bước vào. Hắn mặc bộ vest đen tiến đến nắm tay cô.

– ” Anh xin lỗi, anh sai rồi… xin em đừng kết hôn với anh ta”

Cả thánh đường bỗng chốc yên lặng sau khi nghe hắn nói, cô thì hết ngạc nhiên này đền ngạc nhiên khác. Cô tự hỏi không biết hắn đến đây làm gì? Hắn còn yêu cô hay sao? Cô đã hi vọng điều này biết bao, tưởng như mơ mà lại thật? Cô khẽ vui trong lòng:

– ” Anh làm gì vậy, sao anh lại đến đây”

– ” Em đừng kết hôn với anh ta được không? Xin em đấy”

– ” Tôi không thể, anh là gì mà bắt tôi hủy hôn lễ với anh ấy”

– ” Anh không là gì của em cả, chỉ là anh sợ cảm giác nhìn người mình yêu tay trong tay cùng người khác…”

Hắn dịu dàng nói, hắn không còn cọc cằn như trước nữa, những lời hắn nói khiến tim cô mềm nhũn ra, ngay lúc này cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc…

Cả lễ đường nín thở nhìn ba người họ, hai chàng trai với hai bộ vest đen đang đứng trước một cô gái, cả hai giận dữ đưa ánh mắt nhìn nhau rồi nhìn cô gái bên cạnh.

– ” Anh… anh muốn cướp dâu sao? “

– ” Đúng vậy”

Giọng nói lạnh lùng của hắn phát ra cũng là lúc xen lẫn tiếng bàn tán của mọi người, sự ngạc nhiên tột độ cú cô. Cô cứ tưởng chuyện cướp dâu chỉ ở trong phim nhưng giờ đây nói lại sảy ra với mình.

– ” Nhưng… nhưng mà…” Cô khó xử đáp, cô còn yêu hắn nhưng không thể nào hủy hôn lễ với anh. Anh quá tốt nên cô không thể làm tổn thương anh. Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy hi vọng, xen lẫn đau lòng và khó xử. Cô cảm nhận được anh muốn xin cô đừng hủy hôn lễ với anh…

– ” Không nhưng gì cả… Anh biết em còn yêu anh, em làm vậy là muốn trả thù anh. Nhưng anh xin em mà, dừng lại đi… anh không thể chịu nổi khi nhìn người mình yêu bên người khác đâu… Em hủy bỏ lễ cưới được không? “

Hắn nhìn cô cầu khẩn, cô cảm nhận được sự thật lòng trong đó.

Cô không nghĩ là có một ngày hắn lại hạ mình vì cô như vậy…

#Đoản NGƯỜI TÌNH CỦA ANH

(3 – Hoàn)Hắn nhìn cô cầu khẩn, cô cảm nhận được sự thật lòng trong đó. Cô không nghĩ lại có một ngày hắn hạ mình vì cô như vậy…

Cô khó xử nhìn hai người, cô còn yêu hắn nhưng nếu hủy hôn với anh thì cô cảm thấy rất có lỗi. Cô đi cùng hắn thì mình anh ở lại sẽ đối mặt với mọi người như thế nào… Cô phải làm sao đây.

– ” Em hủy hôn đi mà, em không thể lấy anh ta được. Em không yêu anh ta thì cưới chỉ làm cả hai thêm khổ thôi…” Cô đang không biết nói như thế nào thì hắn lên tiếng.

– ” Nhưng còn anh ấy…”

– ” Cậu ta không quan trọng, quan trọng là ở em…”

– ” Được, vậy em đồng ý” Cô nói với hắn rồi quay sang nhìn anh vẻ mặt đầy hối lỗi:

– ” Em xin lỗi, nhưng em không yêu anh. Cảm ơn anh đã giúp đỡ em trong khoảng thời gian vừa qua. Em mong rằng anh sớm tìm được hạnh phúc của đời mình.”

Anh khó xử nhìn cô, anh không nói một lời nào. Thấy anh im lặng cô cũng tự tuyên bố trước mọi người là hủy bỏ lễ cưới. Có lẽ với cô, lấy người mình yêu mới là hạnh phúc.

Hắn nghe xong thì bước nhanh về phía cô, giọng thỏ thẻ:

– ” Cảm ơn em”

Hắn nói rồi đứng đó nhìn cô, cô mỉm cười hạnh phúc, cô muốn hắn nắm tay cô bỏ đi, cuối cùng cô cũng được bên hắn… Nhưng là cô ảo tưởng, hắn đứng một lúc thì lướt qua người cô, đứng trước mặt anh, dịu dàng nói:

– ” Cô ta không yêu em, cô ta chấp nhận hủy bỏ hôn lễ rồi. Em không phải sợ cô ta tổn thương nữa… mọi lỗi lầm anh gây ra đối với cô ta, em đã thay anh trả rồi. Bây giờ chúng ta không còn nợ gì cô ta nữa… Mình đi thôi, anh yêu em, hơn hai năm qua anh nhớ em đến phát điên rồi.”

– ” Thì… thì ra… anh ta là người tình của anh? Hai người…”

– ” Đúng, là người tình của tôi? Cũng may suýt nữa thì cô cưới nhầm, còn tôi lại mất đi người mình yêu thương nhất…” Cô chưa nói hết câu thì bị hắn ngắt lời…

– ” Tại sao anh làm vậy với tôi?”

– ” Vì tôi yêu cậu ấy, bây giờ chúng ta không nợ nhau nữa… tôi đi trước.”

Hắn nói rồi kéo anh bỏ chạy khổ hôn lễ trước sự ngạc nhiên của mọi người và sự không thể tin được của cô. Cô không biết nên khóc hay nên cười khi biết sự thật.

Cô đứng đó, tức giận muốn ói máu, cô bị chọc một cú đau đớn, mọi người ai cũng nhìn cô mà bàn tán, mỉa mai. Chính cô cũng không hiểu sao chuyện cứ tưởng như mơ này lại sảy ra với mình. Cô suy nghĩ rồi rút ra một kinh nghiệm xương máu cho bản thân mình…

“Điều đáng thương nhất trên đời không phải là bạn bị ngược như thế nào mà đáng thương nhất là chính bản thân mình ảo tưởng, tưởng có tất cả nhưng lại mất tất cả…. Tưởng là nữ chính trong ngôn tình nhưng lại là nữ phụ trong đam mỹ. Suy cho cùng chỉ tại bản thân quá ngu ngốc mà ra.”

Giờ đây, anh và hắn đã kết hôn và có một gia đình nhỏ, gia đình họ sống với nhau rất hạnh phúc. Còn về phần cô đã 30 tuổi nhưng vẫn chưa chồng, cô vẫn ám ảnh chuyện trước đây. Cô tự nhủ bản thân mình không được ảo tưởng, ngộ nhận nữa để tránh yêu nhầm người, vì thế đến bây giờ cô vẫn lẻ bóng…

( Hết)

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

80 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá