Truyện ngắn tự sáng tác: Đoản ái tình sầu chương 10 11 tg: Tonaa

  • #ĐoảnÁI TÌNH SẦU(10)

Bao năm rồi cô đã cố gắng quên đi, nhưng vết thương anh gây ra cho cô chẳng thể lành được…. Cô vẫn còn cảm giác với anh, gặp anh cô vẫn có cảm giác rung động.

” Người mới ư? Tôi đâu phải loại người như anh”

” Vậy sao? Cũng lâu lắm rồi sao cô không kiếm người mới đi”

Anh ngạc nhiên nhìn cô, anh rất bất ngờ khi cô nói câu đó, anh không biết nên vui hay nên buồn. Vui vì mình có thể sẽ có cơ hội quay lại với cô hay buồn vì cô chưa được hạnh phúc. Từ khi cô đi anh biết mình đã sai, anh biết mình đã đánh mất cô rồi.

Anh và ả lấy nhau, có con với nhau nhưng cuộc sống hai người không hạnh phúc. Anh không hiểu vì sao lại cưới ả. Có lẽ khi yêu nhau thì tình cảm hai người rất hạnh phúc nhưng khi cưới nhau về thì mới bộc lộ rõ cái thói hư tật xấu, cưới về mới biết không cả hai không hợp nhau.

” Chỉ là không còn cảm giác với ai nữa, tôi mất niềm tin vào tình yêu rồi.”

Cô nhàn nhạt nói rồi bỏ đi, cô muốn đi để không phải thấy cảnh gia đình anh hạnh phúc nữa. Cô đã khổ nhiều rồi, cô không muốn phải khổ thêm nữa, cô không muốn bản thân vì một người không coi trọng mình mà tổn thương thêm nữa.

——————-

Ngày đầu đi làm cô đến công ty với vẻ mặt rất phấn khởi. Cô sẽ từng bước cố gắng trong công việc, cô sẽ lấy công việc làm nguồn sống. Đợi khi công việc ổn định rồi cô sẽ nhận một đứa con, cuộc sống như vậy đối với cô là hạnh phúc rồi.

Nhưng oan gia ngõ hẹp, cô không ngờ ở công ty cô lại gặp anh….

Anh và cô là đồng nghiệp của nhau, cùng làm trong một văn phòng, anh là trưởng phòng còn cô là phó phòng mới. Cô không ngờ lại gặp anh trong trường hợp này. Cô không thể ngờ rằng mình và anh lại có duyên đến thế.

” Chào cô, chúng ta lại gặp lại rồi. Mong những ngày tháng sau này chúng ta sẽ hợp tác thật vui vẻ.”

” Tôi biết rồi”

Cô đáp cho qua, cô không biết những ngày tháng sau này sẽ như thế nào, cô sợ tiếp xúc với hắn lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm, cô sợ bản thân mình sẽ không thể quên được anh. Cô sợ tất cả mọi thứ có liên quan đến anh, cô sợ bản thân mình xao lòng rồi một lần nữa lại đau.

Anh nhìn cô mỉm cười, anh cũng không ngờ hai người lại có duyên như vậy, liệu anh có còn cơ hội nào không?Anh tự nhủ với bản thân mình, nếu có một cơ hội anh nhất định sẽ không bỏ lỡ cô nữa.

Chiều hôm ấy anh đi khám bệnh,

anh hồi hộp chờ kết quả nhưng may mắn thay mọi thứ đều không sao. Anh bước đến khoa sản để nhận kết quả, trong lòng tự nhiên có vẻ hồi hộp, lo lắng mà không hiểu tại sao?

” Đây là kết quả xét nghiệm của anh, kết quả cho thấy anh bị vô sinh… Anh không có khả năng cùng người khác sinh con.”

Nghe những lời vị bác sĩ già nói mà anh như chết lặng, anh không hiểu sao mình lại như vậy? Nhất định không thể như vậy được, mọi thứ có lẽ chỉ là nhầm lẫn thôi.

” Bác sĩ, có nhầm lẫn gì không ạ, tôi và vợ tôi cũng có con rồi cơ mà… tôi không thể bị vô sinh được”

” Chúng tôi chắc chắn với kết quả này, anh bị vô sinh bẩm sinh nên không thể sinh con được. Còn việc vợ anh có con thì có thể có nhiều lý do khác…”

Tai anh ù đi, anh không tin mình bị vô sinh, nói vậy là ả đã lừa anh. Còn anh đã trách lầm cô hay sao, anh mới là người không có khả năng sinh con chứ đâu phải là do cô.

#Đoản ÁI TÌNH SẦU

(11)Vậy mà anh lại ly hôn với cô vì chuyện này, anh tìm được một người vợ tốt như vậy mà anh lại đánh mất, anh thật sự sai rồi.

Anh không biết làm sao, biết mình vô sinh, biết bản thân bị lừa, biết mình đánh mất một người vợ tốt, mọi thứ làm anh cảm thấy rất tuyệt vọng, anh không biết nên làm thế nào.

Anh cố gắng không tin vào sự thật, anh đi xét nghiệm ADN giữa anh và đứa trẻ, anh hi vọng đó là con anh. Anh tự dối lòng mình là mọi thứ là giả và anh không bị vô sinh. Nhưng kết quả làm cho anh từ trên cao rơi xuống vực thẳm, đứa trẻ đó không phải là con anh.

” Tại sao lại lừa dối tôi, đứa trẻ này là con ai?”

” Anh nói gì vậy, nó là con chúng ta mà”

Con chúng ta sao? Cô còn mở miệng ra nói được sao, cô không biết nhục à” Hắn nói rồi ném tập giấy xét nghiệm ADN vào người ả

Ả cúi xuống nhặt tờ giấy lên, ả rất ngạc nhiên và lo sợ khi anh đã biết sự thật…

” Anh… mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu… nó là con anh mà”

” Con tôi sao? Vậy cái này là cái gì? Cô lừa tôi bao lâu nay chưa đủ sao? Cô tưởng tôi không biết gì à, cô và đứa trẻ đó cút khỏi căn nhà này cho tôi”

Anh tức giận không kìm được cảm xúc mà hét lớn, anb hận chính bản thân mình ngu ngốc để ả lừa. Anh hận bản thân mình vì một đứa trẻ không phải con mình mà đuổi cô. Bây giờ anh mới biết được con người thật của ả, hiểu được âm mưu của ả. Trước đây ả có thai với người khác nhưng lại nói dối là con của anh, sau đó ả tự mình ngã cầu thang rồi đổ mọi tội lỗi lên đầu cô.

Ả bị đuổi ra khỏi nhà cùng một tờ đơn ly hôn, ả căm phẫn vô cùng, ả hận anh và hận cả cô. Bây giờ ả đã bị phát hiện rõ bộ mặt thật và ả đã mất tất cả kể cả tình nhân của mình là ba của đứa trẻ kia.

—————-Sáng hôm sau

Anh đến công ty rất sớm rồi ngồi ở phòng đợi cô, anh muốn gặp cô để nói một câu xin lỗi, anh hi vọng cô có thể tha thứ cho anh.

” Thiệu Ninh… chúng ta có thể nói chuyện một lát được không?”

” Chúng ta có chuyện gì để nói?” Cô lạnh lùng đáp rồi lại bàn làm việc. Cô không muốn bị làm phiền, càng sợ tiếp xúc với anh sẽ nảy sinh tình cảm rồi sẽ đau khổ vì anh.

” Anh xin lỗi… chuyện trước đây là anh sai rồi?” Anh cúi đầu xuống nhìn cô, anh không còn tư cách nhìn thẳng vào mắt cô nữa.

Chuyện trước đây?”

” Thật ra… anh bị vô sinh, anh không có khả năng sinh con… vậy mà anh lại đỗ lỗi cho em, ly hôn với em để cưới người khác. Anh thật sự sai rồi…”

” Chuyện đó tôi quên rồi anh đừng nhắc lại nữa…”

Anh nhắc làm cho mọi ký ức đau khổ kia lại ùa về, cô khó khăn lắm mới quên được nhưng anh lại vô tình nhắc lại nỗi đau đó, làm chính bản thân cô lại đau thêm một lần nữa.

……………

Hai năm trước…

” Kết quả cho thấy cô bình thường… nhưng nếu không sinh con được có lẽ là do chồng cô không có khả năng sinh con”

” Vâng cảm ơn bác sĩ…”

Cô vo nát tờ giấy, cô không tin anh bị như thế, cô tự trách bản thân mình, không sinh được con cho anh chứ không phải lỗi tại anh, hơn nữa anh còn có con với người khác cơ mà. Có lẽ mọi lỗi là do cô…

Cô đến khoa sản của một bệnh viện khác khám lại, nhưng kết quả vẫn như vậy. Cô không hiểu sao khi biết tin khả năng sinh sản của mình bình thường cô lại không vui, chẳng lẽ là do anh thật sao?

Không! Không thể nào, anh không thể nào bị như thế được.

Nếu biết chuyện này anh sẽ rất shock nên cô không thể nói cho anh biết…

Thật ra… anh bị vô sinh, anh không có khả năng sinh con… vậy mà anh lại đỗ lỗi cho em, ly hôn với em để cưới người khác. Anh thật sự sai rồi…”

” Chuyện đó tôi quên rồi anh đừng nhắc lại nữa…”

Anh nhắc làm cho mọi ký ức đau khổ kia lại ùa về, cô khó khăn lắm mới quên được nhưng anh lại vô tình nhắc lại nỗi đau đó, làm chính bản thân cô lại đau thêm một lần nữa.

……………

Hai năm trước…

” Kết quả cho thấy cô bình thường… nhưng nếu không sinh con được có lẽ là do chồng cô không có khả năng sinh con”

” Vâng cảm ơn bác sĩ…”

Cô vo nát tờ giấy, cô không tin anh bị như thế, cô tự trách bản thân mình, không sinh được con cho anh chứ không phải lỗi tại anh, hơn nữa anh còn có con với người khác cơ mà. Có lẽ mọi lỗi là do cô…

Cô đến khoa sản của một bệnh viện khác khám lại, nhưng kết quả vẫn như vậy. Cô không hiểu sao khi biết tin khả năng sinh sản của mình bình thường cô lại không vui, chẳng lẽ là do anh thật sao?

Không! Không thể nào, anh không thể nào bị như thế được.

Nếu biết chuyện này anh sẽ rất shock nên cô không thể nói cho anh biết…

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

80 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá